Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 55

Hôm đó Lý Hân cứ nói chiếc váy hai dây đó đẹp lắm, bảo Tô Y Man mua, Tô Y Man cũng còn lại chút tiền tiêu vặt nên đã mua. Nhưng chiếc váy đó hở da thịt hơi nhiều, vai trần hết, bình thường cô ngại không dám mặc ra ngoài nên để quên trong cùng tủ quần áo.

Cô cúi đầu nhìn bộ đồ trên người mình, một chiếc áo phông trắng đơn giản kết hợp với quần ống đứng, dù không thể nói là đẹp nhưng cũng không thể nói là xấu.

“Tớ không quen mặc váy.”

“Ba năm cấp ba trôi qua mà chẳng thấy cậu mặc váy lần nào.” Lý Hân lại tự rót cho mình một ly rượu, hồi đi học bị quản, giờ tốt nghiệp rồi, mọi người đều buông thả hết mình. “Ngay cả váy đồng phục trường phát cũng chẳng thấy cậu mặc.”

“Chắc chắn là do dáng chân cô ấy không đẹp nên mới không muốn mặc.” Một giọng nữ chen ngang vào.

Người đó ngồi cạnh Đinh Dĩnh Tây, để tóc dài ngang vai, tay cầm ly rượu vang đỏ. Tô Y Man có ấn tượng về cô ta, cô ta cũng là bạn học lớp trọng điểm, thành tích quanh năm đứng top 5, hình như tên là Trần Toàn.

Bình thường cô ta cũng hay qua lại với đám bạn của Tạ Phản, mấy lần đi ăn đều gặp cô ta. Chỉ là cô ta rất lạnh lùng, kiêu ngạo từ trong xương, chỉ thích giao du với Tạ Phản và Kỷ Hồng Sâm cùng những người đó. Mỗi lần thấy Tạ Phản dẫn Tô Y Man đến, cô ta đều không thèm nhìn Tô Y Man, cứ như là khinh thường người ta.

Tô Y Man nghe ra ác ý trong lời nói của cô ta, trong lòng không thoải mái. Nhưng lại không muốn cãi vã với người ta vì chuyện nhỏ nhặt như vậy trước mặt Tạ Phản, cô nhịn xuống, thu ánh mắt lại.

Trần Toàn lại càng được đà lấn tới: “Hoặc là trên chân có vết sẹo nào đó không đẹp chăng? Phải không Tô Y Man?”

Tô Y Man nắm chặt lòng bàn tay, lại nhìn cô gái đó, hơi không kiềm chế được muốn gây sự với người ta.

Đinh Dĩnh Tây gọi Trần Toàn một tiếng trước khi tình hình trở nên nghiêm trọng, trách móc cô ta: “Cậu đừng có nói lung tung nữa. Mặc dù cậu vô tình, nhưng người khác nghe không lọt tai đâu.”

Dỗ dành Trần Toàn xong lại thân thiện cười với Tô Y Man: “Y Man, cậu đừng chấp cậu ấy nha, cậu ấy là người như vậy đấy, vừa nói chuyện là như ăn phải pháo, ngay cả tớ cô ấy cũng từng chê bai rồi.”

Thật là một người hòa giải hiểu chuyện.

Tô Y Man không nổi giận, nhìn về phía cửa, Tạ Phản ngậm một điếu thuốc một mình đẩy cửa đi ra ngoài.

Tiếng nhạc trong phòng VIP ồn ào khiến tai người ta đau nhức, ánh đèn nhấp nháy khiến người ta hoa mắt.

Cô nhớ lại mục đích chính mình đến đây là để hỏi Tạ Phản anh định đăng ký vào trường đại học nào. Cô đã vì anh mà giữ vị trí số một toàn khối suốt một học kỳ rồi, thành tích ngang ngửa với anh. Ai cũng muốn tiến lên, không ai muốn tụt lùi. Đến bước này rồi, thì phải vào cùng một trường đại học với anh, tốt nhất là cùng một chuyên ngành.

Nhân lúc mọi người không chú ý, Tô Y Man lặng lẽ rời khỏi phòng VIP. Bên ngoài là một hành lang trải thảm dày, nhìn sang trái sang phải đều không thấy ai.

Cô đang lo lắng tìm Tạ Phản ở đâu, điện thoại lại nhận được một tin nhắn.

[Tạ Phản: Lên sân thượng!]

Đi dọc hành lang về phía trước, rẽ một góc có một cánh cửa nhỏ, Tô Y Man đẩy ra.

Bên ngoài là sân thượng được bài trí yên tĩnh, Tạ Phản ngồi trên sofa ở khu vực uống rượu, trên bàn trước mặt anh đặt mấy chai rượu đã mở.

Anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó, không biết nói đến chuyện gì, anh nhếch môi cười một tiếng: “Không hứng thú, các cậu chơi đi.”

Cúp điện thoại anh bật lửa, châm điếu thuốc đang ngậm trong miệng, khói trắng từ miệng anh nhả ra, tản mát trong màn đêm bị ánh đèn xé tan.

Anh nuốt khan một cái, lướt qua vài tin nhắn trên điện thoại, không thấy tin nhắn trả lời nhưng đã biết người anh gọi đã đến, thờ ơ nói: “Lại đây.”

Tô Y Man đã quen với việc anh gọi cô như vậy, lần nào cô cũng ngoan ngoãn bước về phía anh, cô cảm thấy mình chắc chắn đã bị anh bỏ bùa quá sâu, và người hạ bùa chính là anh, bất kể thời gian trôi qua bao lâu, chỉ cần anh đơn giản nói với cô một câu “lại đây”, cô sẽ không chút do dự bước về phía anh.

Cô dừng lại bên cạnh anh: “Anh tìm em có việc gì à?”

“Không.”

“Vậy sao anh gọi em đến?”

“Em không muốn gặp tôi à?” Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn cô nói.

Tim Tô Y Man trật nhịp một cái, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo: “Không muốn.”

“Vậy sao em lại đến?”

“…”

Tạ Phản thấy cô đỏ mặt, cười một tiếng không trêu cô nữa, hất cằm về phía trước: “Vẫn muốn uống rượu à?”

Trên bàn trà đủ loại rượu, lại toàn là rượu mạnh nồng độ không thấp. Tô Y Man không thấy rượu là thứ không ngon. Nhưng nếu cô nói không uống, cô sợ Tạ Phản sẽ coi cô là một đứa trẻ chưa dứt sữa.

Cô không muốn bị anh coi là đứa trẻ ngay cả rượu cũng không uống được.

“Được thôi.” Cô nói.

Tạ Phản kéo cô ngồi xuống bên cạnh, rót chưa đến nửa ly whiskey vào ly, trước khi đưa cho cô thì hỏi: “Trưởng thành chưa?”

“Trưởng thành rồi!” Cô không nói hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của mình.

Tạ Phản đưa rượu cho cô.

Tô Y Man uống một ngụm, vẫn không cảm nhận được hương vị gì, chỉ thấy cay, sặc họng.

Uống hai ly xong cô đã say mềm đầu óc mơ màng muốn ngủ.

Cô vẫn nhớ mục đích chính mình đến tìm anh, vì say rượu nên nói không còn khó khăn nữa: “Tạ Phản, anh định đăng ký vào trường đại học nào?”

Tạ Phản không trả lời ngay: “Hỏi cái này làm gì?”

“Chỉ là muốn biết thôi.”

“Tại sao lại muốn biết?”

“Em…” Tô Y Man dù say đến mấy cũng không dám nói là vì cô thích anh.

“Anh không muốn nói thì thôi.” Cô đứng dậy định đi, bước chân loạng choạng, không biết vấp phải cái gì, nhào về phía trước.

Tạ Phản kéo cô một cái, để cô ngã vào người anh.

Tô Y Man ngã úp vào lòng anh, má cô chạm thoáng qua ngực anh, phản ứng đầu tiên là người này cứng quá, ngực cứng đanh, eo cũng cứng đanh, cách lớp áo vẫn có thể sờ thấy dấu vết của việc anh kiên trì tập luyện.

Cô dùng tay chống vào eo anh, ngẩng đầu lên nhìn anh với đôi mắt mê ly vì say. Đến lúc này cô mới thấm thía rượu quả thực là một thứ tốt, khiến cô tiếp xúc với anh cũng không thấy xấu hổ, còn muốn tiếp tục ăn nữa.

Cô không trèo ra khỏi người anh, mà như dính chặt vào anh tiếp tục áp sát, nhìn mắt, mũi, miệng anh như chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, si mê cong môi: “Tạ Phản, anh đẹp trai thật đấy.”

Tạ Phản nhướng mày, đầu lưỡi chạm vào vòm miệng cười dài một tiếng: “Thật sao?”

“Sao anh lại đẹp như thế được nhỉ?” Tay Tô Y Man từ eo anh giơ lên, hai tay nắn hai bên má anh, buông ra rồi chuyển sang xoa nhẹ hai cái, mặc kệ cô làm gì anh, anh vẫn đẹp trai đến mức khắc sâu vào tim cô.

Sờ mặt xong, ánh mắt cô di chuyển xuống, đặt trên yết hầu anh.

Yết hầu của anh trồi lên rất quyến rũ.

Giống như một viên nước đá, bị ấn vào sẽ trượt lên xuống theo động tác nuốt của anh.

Tô Y Man đã muốn sờ từ lâu rồi.

Cô đã say đến mức không còn biết trời cao đất dày, ngón tay mềm mại lướt qua, nhẹ nhàng khều vào yết hầu anh một cái.

Tạ Phản căng thẳng toàn thân, một luồng hỏa dục tà ác dâng lên từ bụng dưới. Ngón tay Tô Y Man còn chưa lấy ra, sờ một cái chưa đủ còn sờ thêm cái thứ hai, thứ ba, khiến Tạ Phản vừa nóng vừa bực.

Anh nắm chặt cổ tay cô: “Tô Y Man!”

“Anh có nghe câu này chưa…” Tô Y Man say rồi hóa điên luôn: “Con trai yết hầu lớn thì khả năng giường chiếu rất mạnh.”

“…”

Tạ Phản nguy hiểm nheo mắt, cảnh cáo lần thứ hai: “Tô Y Man!”

“Nhiều người nói anh thay bạn gái liên tục…” Ánh sáng trong đôi mắt màu nhạt của Tô Y Man tối sầm lại: “Tạ Phản, anh đã hôn người ta chưa?”

Mẹ kiếp, cô đúng là biết quyến rũ!

Thảo nào cô chưa bao giờ uống rượu.

Với tửu lượng này, đúng là không nên uống.

Sự chủ của Tạ Phản đã gần như cạn kiệt, anh cảnh cáo cô lần cuối cùng: “Cố ý chọc tôi phải không?”

Tô Y Man không hiểu thì không trả lời, lại hỏi lại câu vừa rồi: “Tạ Phản, anh định đăng ký vào trường đại học nào?”

Hỏi xong, mượn hơi rượu tự nói ra một nửa lý do: “Em muốn học cùng trường đại học với anh.”

Ánh mắt Tạ Phản sâu hơn một tầng, tay anh hơi dùng sức, kéo cô vào lòng chặt hơn, tay kia ôm lấy eo cô kéo về phía trước.

Tô Y Man bị buộc phải tách hai chân ra, ngồi vắt lên đùi anh.

Tạ Phản bóp một cái vào eo cô.

Eo cô vô cùng thon gọn, lại còn mềm mại.

Tạ Phản không nhịn được nữa, một tay nắm lấy cằm cô nâng lên, giọng nói trầm khàn lại hỏi: “Trưởng thành rồi?”

“Ừm!” Tô Y Man nhớ mình vừa trả lời rồi, gật đầu nói với anh: “Em mười tám tuổi rồi.”

Tạ Phản vốn ngả người dựa vào lưng sofa, nghe lời cô nói thì ngồi thẳng dậy, đè cô xuống hôn lên, môi lưỡi ma sát, nhịn thêm hai lần cuối cùng cũng thất bại hoàn toàn, lưỡi anh đẩy cạy mở môi răng cô luồn vào.

Tô Y Man ngây dại.

Cô mở to mắt nhìn người trước mặt mình, đầu óc cực kỳ hỗn loạn, không phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra.

Rõ ràng xung quanh tĩnh lặng nhưng Tô Y Man lại cảm giác mình nhìn thấy pháo hoa nổ không ngừng, nở rộ trên bầu trời ngay trên đầu cô.

Cô chưa từng trải qua chuyện này, không biết phải phản ứng thế nào, mềm nhũn trong lòng anh mặc cho anh tác động thế nào. Dần dần mí mắt cô hơi trĩu xuống, từ từ nhắm lại. Tiếng pháo hoa vẫn tiếp tục vang lên, nhưng vang hơn pháo hoa là tiếng hôn của cô và Tạ Phản, một âm thanh giao hòa của dịch vị khó tả.

Cô không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, chỉ biết nếu Tạ Phản không buông cô ra nữa, cô sẽ chết vì thiếu oxy mất.

Nhưng không sao, thiếu oxy cô cũng sẵn lòng hôn.

Vô thức th* d*c một tiếng, cho thấy cô thực sự không còn nhiều oxy nữa. Đôi môi dính chặt của hai người cuối cùng cũng tách ra, mặt cô đỏ ửng, không phân biệt được là do say hay do gì.

Tai cô nóng ran, nghe thấy giọng Tạ Phản kề sát, trầm ấm khàn khàn, trả lời câu hỏi của cô lúc nãy: “Hôn rồi.”

Bình Luận (0)
Comment