Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 54

Hai ngày thi đại học trời đổ một trận mưa nhỏ, thời tiết không quá nóng.

Chiếc vòng tay may mắn Tạ Phản tặng hình như thực sự có tác dụng, Tô Y Man cảm thấy mình làm bài tốt hơn bình thường, giải đề rất thuận lợi.

Ngày mùng Tám thi xong, hai ngày sau là sinh nhật mười tám tuổi của cô, Nhữ Trân vốn định tổ chức một lễ trưởng thành thật long trọng nhưng Tạ Phản lại hẹn cô đi ăn vào ngày hôm đó.

Cô luôn đặt Tạ Phản lên trước mọi thứ, bao gồm cả lễ trưởng thành chỉ có một lần trong đời của mình.

Cô nói dối Nhữ Trân là hôm đó có một buổi tụ tập lớp, do thầy chủ nhiệm tổ chức, cô không tiện vắng mặt.

Nhữ Trân không nghi ngờ, đến ngày mùng Mười tháng Sáu, bà tổ chức sinh nhật đơn giản cho cô vào buổi trưa, hát chúc mừng sinh nhật và ăn bánh kem.

Buổi tối Tô Y Man đến nơi đã hẹn.

Đó là một câu lạc bộ nằm ở ngoại ô Kinh Thành, vì xa khu trung tâm nên quy mô rất lớn, được xây dựng xa hoa tráng lệ, làm gì cũng không ai quản.

Có rất nhiều người đến, ngoài những người trong lớp ra còn có một số người từ các nước khác về du học mà Tô Y Man không quen biết.

Trong đó có một cô gái mặc chiếc váy cổ thấp, dù vải vóc trên người khá ít, nhưng không hề khiến người ta cảm thấy lẳng lơ, bởi vì khí chất trên người cô ấy quá đoan trang, ngũ quan lại rộng rãi và dịu dàng, nhìn là biết là tiểu thư được nuôi dưỡng trong gia đình giàu có tri thức.

Tóc cô gái uốn xoăn sóng kiểu Pháp, xõa dài đến eo, từng sợi tóc đều bóng mượt nhờ được chăm sóc kỹ lưỡng. Cách trang điểm và ăn mặc của cô ấy thiên về sự trưởng thành, nhưng vẫn có thể thấy tuổi tác của cô ấy cũng xấp xỉ những người có mặt, chỉ vừa qua mười tám mười chín, đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất.

Cô ấy cầm một ly cocktail ngồi trên sofa bên cạnh Tạ Phản, hai chân dài thẳng tắp xếp chéo, eo thon nghiêng sát Tạ Phản nói gì đó.

Cô ấy khác với những cô gái khác, trên mặt không có một chút gì là lấy lòng, dù cơ thể có ghé sát Tạ Phản đến đâu, cô ấy vẫn luôn thanh lịch.

Tạ Phản thỉnh thoảng sẽ đáp lại một hai câu, phần lớn thời gian anh nhìn Tô Y Man đang ngồi trong góc ẩn mình trong im lặng. Để tránh cô ở đây không có ai nói chuyện, Tạ Phản đã đặc biệt gọi cả Lý Hân đến nhưng Lý Hân lại kết bạn với mấy chàng trai trong phòng VIP, bận rộn trao đổi thông tin liên lạc.

Tô Y Man bị lẻ loi, Trương Ngạn cầm rượu đi về phía cô, rót cho cô một cốc.

“Bây giờ có thể uống rượu rồi đấy.” Trương Ngạn đẩy ly rượu về phía cô, dù biết Tạ Phản không nghe thấy nhưng vẫn nói: “Thi đại học xong rồi, sẽ không còn ai nói tôi dạy hư trẻ con nữa đâu.”

Tô Y Man chưa từng uống rượu, nhưng cô không muốn làm mất hứng, vừa định cầm ly rượu lên thì Tạ Phản đi tới, đá Trương Ngạn một cái bảo cậu ta cút sang một bên.

Trương Ngạn đành nhường chỗ, nhìn Tạ Phản ngồi xuống chỗ trống đó, gần như sát bên Tô Y Man.

Tạ Phản lấy ly rượu của Tô Y Man đi, giọng lạnh lùng: “Em thân với cậu ta lắm à mà dám uống rượu cậu ta rót?”

Tô Y Man nói: “Nhưng cậu ấy là bạn của anh mà.”

“Bạn của tôi thì đều là người tốt à?”

“…”

Trương Ngạn không vui: “Anh Phản, lời này của cậu là ý gì, hóa ra tôi không phải người tốt à?”

“Cậu có phải người tốt hay không cũng không được chuốc rượu cô ấy.”

“Tôi thật sự rất tò mò, sao cậu quản Tô Y Man chặt thế, những cô gái khác uống rượu tôi chẳng thấy cậu nói câu nào.”

Như để chứng minh, bên cạnh có mấy cô gái đang thi uống rượu và lắc xí ngầu, ai nấy mặt mày đỏ bừng, tiếng hò hét vang trời. Cô gái tóc sóng lớn vừa ngồi cạnh Tạ Phản cũng cầm rượu đi tới, dùng ánh mắt ra hiệu cho Trương Ngạn nhường chỗ. Trương Ngạn cảm thấy mình như một viên gạch, chỗ nào không cần thì có thể quẳng cậu ta đi.

Cậu ta lại nhường chỗ một lần nữa. Cô gái tóc sóng lớn ngồi xuống bên cạnh Tạ Phản, nghiêng đầu cười ngọt ngào nhìn Tô Y Man một cái: “Đây là ai vậy, giới thiệu cho tôi biết đi.”

Cô ấy nói chuyện với Tạ Phản nhưng Tạ Phản không đáp, tự mình pha rượu, đổ tất cả rượu đỏ, rượu trắng, bia vào ly, loại rượu mạnh như vậy anh ngửa cổ uống cạn, uống xong lông mày cũng không nhíu một cái “cạch” một tiếng đặt ly xuống tiếp tục rót, nhìn là biết là một cao thủ uống rượu.

Anh không tiếp lời, Trương Ngạn đành đảm nhiệm việc giới thiệu: “Kia là Tô Y Man, bạn học của anh Phản.”

Rồi đổi người giới thiệu: “Đây là Đinh Dĩnh Tây, vừa từ nước ngoài về, là bạn…” Cậu ta chậm chạp nửa giây mới nói tiếp: “Bạn của anh Phản.”

Nụ cười của Đinh Dĩnh Tây không hề biến mất, dù không thể nhìn ra có bao nhiêu phần chân thành, nhưng chắc chắn không thấy một chút ác ý nào.

Cô ấy nâng ly rượu về phía Tô Y Man: “Xin chào.”

Là một cô gái rực rỡ, tự tin ngồi bên cạnh Tạ Phản, khiến người ta cảm thấy họ rất xứng đôi.

Tô Y Man hoang mang không rõ lý do.

Nhiễm Uy và Trữ Lực từ ngoài bước vào, mỗi người ôm một cô gái, cuối cùng là Kỷ Hồng Sâm ôm mấy chai rượu ngon. Nhìn thấy Đinh Dĩnh Tây, ba chàng trai đều sáng mắt.

Kỷ Hồng Sâm mở một chai Louis XIII, rót cho Đinh Dĩnh Tây một ly trước: “Dĩnh Tây, cậu về từ khi nào vậy, sao không nói với bọn tớ một tiếng?”

“Tớ vừa về hôm nay, tớ nói với Tạ Phản rồi mà, anh ấy không nói với các cậu à?”

“Không.”

“Bảo sao chỉ có mình cậu ấy đi đón.” Đinh Dĩnh Tây uống một ngụm rượu, chống tay lên má, ánh mắt nhìn Tạ Phản dịu dàng, hơi say.

Kỷ Hồng Sâm nhanh chóng chuyển sự chú ý sang Tô Y Man, hỏi cô: “Y Man, cậu uống nước ép táo hay nước ép cam?”

Tô Y Man không chọn: “Cái nào cũng được.”

“Sao toàn để cô ấy uống nước ép thế…” Nhiễm Uy không vui, ném một chai bia trái cây tới: “Uống cái này đi, vị rượu nhẹ lắm.”

Xong lại hỏi ý kiến Tạ Phản: “Thế nào anh Phản, để cô ấy uống bia trái cây không sao chứ?”

Tô Y Man cũng không rõ là từ khi nào mà bạn bè Tạ Phản đều mặc định cô là người được Tạ Phản quản lý.

Nhưng bạn bè anh vừa nói cô chỉ là một “bạn học” của Tạ Phản mà thôi.

Trong lòng có sự bực bội, cô bỏ qua chai bia trái cây, cầm ly rượu Trương Ngạn vừa rót lúc nãy lên, ngửa cổ uống. Lần đầu uống rượu, không biết vị cồn lại sốc như vậy, cô uống hai ngụm đã bị sặc muốn nôn. Nhưng cô không muốn mình mất mặt, cố gắng uống hết cả ly rượu mà không hề lấy hơi.

Trương Ngạn “hừ” một tiếng: “Chị dâu siêu thật!”

Nói xong không khí lại trầm xuống, nguồn lạnh là Đinh Dĩnh Tây.

Nhưng mặt cô ấy vẫn cười, quay sang hỏi Trương Ngạn: “Chị dâu nào vậy?”

Trương Ngạn ho một tiếng che giấu, gọi mọi người: “Nào nào nào, uống rượu đi uống rượu đi.”

Cậu ta lại rót cho Tô Y Man: “Y Man, cậu uống được nữa không?”

Tô Y Man gật đầu nhưng Trương Ngạn thấy hai mắt cô hơi mờ mịt rồi.

Tạ Phản không quản cô nữa, đi đến chỗ phía trước châm một điếu thuốc, nói chuyện gì đó với mấy người bạn, gương mặt nhìn nghiêng vô cùng lạnh lùng.

Mấy cô gái đang cầm mic hát karaoke chạy tới, thân thiết với Đinh Dĩnh Tây, ôm hôn má cô ấy, hỏi cô ấy còn đi nước ngoài nữa không. Đinh Dĩnh Tây nói gia đình đã chọn trường trong nước cho cô ấy, sau này sẽ ở lại Bắc Kinh lâu dài không đi nữa.

Lý Hân uống khá nhiều rượu, lảo đảo đi về ngồi cạnh Tô Y Man, nói nhỏ: “Tớ vừa nghe ngóng được, gia đình Đinh Dĩnh Tây và gia đình Tạ Phản là thế giao nên hai người họ thường xuyên gặp nhau.”

Tô Y Man cúi đầu im lặng, mặt cô nóng bừng, chắc là hơi men đã lên. Cảm giác này khá tốt, cô đổi sang loại rượu khác uống thêm không ít.

Lý Hân còn nói một vài chuyện khác, vì không liên quan đến Tạ Phản nên Tô Y Man hầu như quên hết, cũng không nghe rõ.

Trong phòng VIP ồn ào náo nhiệt, người hát hò, người đoán số chơi game, làm gì cũng có, phía trước còn có vài DJ đang chơi nhạc, mấy cô gái nóng bỏng đi giày gót nhọn uốn éo eo mềm mại nhảy múa.

Lý Hân nhìn họ rồi nhìn Tô Y Man vẫn để mặt mộc như mọi khi.

“Y Man, không phải tớ bảo cậu ăn diện trước khi đến sao…” Lý Hân thực sự không hiểu suy nghĩ của cô bạn mình: “Ở trường thì thôi đi, chúng ta bây giờ không còn là học sinh cấp ba nữa, sao cậu còn không trang điểm?”

“Tớ không biết trang điểm.” Tô Y Man nói thật: “Cũng lười trang điểm.”

“Vậy ít nhất cậu cũng phải mặc váy chứ, mùa hè năm ngoái hai đứa mình đi mua sắm, cậu đã mua một chiếc váy rất đẹp mà. Chắc cậu mang về rồi cất vào góc tủ luôn rồi chứ gì, chẳng thấy cậu mặc ra ngoài bao giờ.”

Bình Luận (0)
Comment