Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 53

Sau ngày hôm đó, những bài viết bôi nhọ Tô Y Man trên diễn đàn biến mất không dấu vết, không còn ai dám tiếp tục vu khống cô nữa.

Cuộc sống ở trường của Tô Y Man trở nên dễ thở hơn nhiều, ngay cả hai người cực kỳ không ưa cô là Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên cũng không dám tìm cô gây chuyện nữa.

Nhưng dù vậy, việc Tạ Phản vẫn âm thầm bảo vệ cô cứ như đã trở thành thói quen, mỗi lần cô đi nhà vệ sinh, hay đi cửa hàng mua gì đó, Tạ Phản đều đi cùng cô.

Buổi trưa cô sẽ cùng Tạ Phản và bạn bè anh đi căn tin ăn, tối tan học, nếu anh đi sân bóng cô sẽ đến xem anh chơi bóng, đưa nước cho anh.

Không biết từ lúc nào, Tô Y Man dường như trở thành cái đuôi nhỏ của Tạ Phản, và cái đuôi này lại do chính Tạ Phản chủ động mang theo bên mình.

Bạn bè Tạ Phản thường xuyên trêu chọc mối quan hệ giữa cô và Tạ Phản, thỉnh thoảng còn gọi cô là “chị dâu”. Nhưng rõ ràng cô và Tạ Phản không có bất cứ chuyện gì, Tạ Phản chưa từng nói với cô bất kỳ lời nào vượt quá giới hạn, từ trước đến nay chỉ có cô đơn phương thầm mến, cô không cảm nhận được sự yêu thích mãnh liệt và chân thật từ Tạ Phản, không biết khi nào mới nhận được chút phản hồi nào.

Điều làm cô thấy kỳ lạ là tại sao Tạ Phản không thích cô, nhưng bất kể bạn bè nói gì anh cũng chưa bao giờ đính chính mối quan hệ giữa hai người khiến người ta cảm thấy anh đang mặc kệ cho người khác hiểu lầm.

Nhưng dù thế nào đi nữa, sau khi tốt nghiệp cấp ba, Tô Y Man cũng sẽ tỏ tình với anh, nói cho anh biết, cô đã luôn thích anh, suốt ba năm cấp ba mỗi ngày đều hy vọng được nhìn thấy anh, và cũng hy vọng được anh nhìn thấy. Vì mục tiêu này, cô mới từ vị trí cuối cùng của toàn trường, thi lên vị trí số một.

Tất cả là vì muốn nhận được sự chú ý của anh, muốn có một chút khả năng ở bên anh.

Vì có Tạ Phản, năm lớp 12 vốn dĩ nên rất đau khổ lại trở nên tươi đẹp. Tươi đẹp đến mức khi năm lớp 12 còn chưa kết thúc, Tô Y Man đã bắt đầu nhung nhớ khoảng thời gian đó.

Các từ ngữ cay đắng, tẻ nhạt, đau khổ đều ở rất xa “năm lớp 12” vì vậy thời gian trôi qua rất nhanh, khi Tô Y Man còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, cô đã bất ngờ đón nhận lễ tốt nghiệp.

Chỉ còn hai ngày nữa là kỳ thi đại học, hôm nay là ngày cuối cùng ở trường. Các thầy cô bộ môn lần lượt lên bục giảng nói về mẹo thi, cuối cùng là Lão Phàn nhắc nhở mọi người những điều cần chú ý trong kỳ thi đại học, nói một tràng những lời sáo rỗng chúc thi tốt.

Trước khi rời trường, Tạ Phản gọi Tô Y Man lại ném cho cô một thứ.

Tô Y Man đỡ lấy, thấy là một chiếc vòng tay. Lúc đó cô không biết nhìn hàng, chỉ thấy những hạt ngọc trắng ngời ấm áp trên vòng tay rất đẹp, không hề biết mỗi hạt đều là ngọc bạch ngọc chất lượng cao, có giá trị to lớn.

Trên vòng tay có treo một mặt dây chuyền kim loại nhỏ, khắc bốn chữ “Vạn sự như ý”, là chiếc vòng may mắn được một vị đại sư đặc biệt khai quang.

“Ngày mai thi tốt nhé!” Tạ Phản đứng trước mặt cô, tay đút túi quần, ngay cả khi tặng quà cũng mang một vẻ kiêu ngạo không quan tâm: “Em là người tôi dạy, đừng làm tôi mất mặt.”

Tô Y Man không biết giá trị của chiếc vòng tay, đeo vào cổ tay không chút áp lực: “Anh nên lo cho chính mình đi.”

Tạ Phản cười khẽ trong cổ họng: “Sao cơ?”

“Đừng quên năm nay thành tích của em luôn tốt hơn anh, em mới là người đứng đầu trường đó.”

Tô Y Man ngẩng đầu, từ khi Tạ Phản nói cô xõa tóc đẹp, cô rất ít khi buộc tóc nữa. Hôm nay cũng vậy, mái tóc dài mềm mại nhẹ nhàng bay trong gió, cả hai đứng ở ngã ba gió, gió thổi từ phía sau, khiến vài sợi tóc cô khẽ cọ vào cánh tay anh.

“Cho nên anh phải cố lên.” Cô nói: “Nhất định phải thi tốt, đừng có mất bình tĩnh mãi nữa.”

Tạ Phản giấu mọi sự tinh ranh trong mắt, khẽ cười gật đầu: “Được, anh cũng sẽ cố gắng.”

Hai người tạm biệt, anh quay lưng đi về phía cổng trường.

Tô Y Man tham lam nhìn bóng lưng anh, chàng trai cao ráo, luôn thích mặc đồ màu đen, khi trời nắng sẽ đội chiếc mũ lưỡi trai trên đầu. Cặp sách chưa bao giờ được đeo tử tế, lủng lẳng trên một bên vai.

Vai anh rộng, thân hình gầy nhưng không hề mỏng manh, có thể lờ mờ thấy dấu vết của việc anh kiên trì luyện tập, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Khuôn mặt anh rất đẹp, gần như có thể mê hoặc chúng sinh. Khi anh quay lưng đi, chỉ để lại cho cô một bóng lưng, cũng đủ khiến cô rung động.

Đó người cô say đắm thầm mến suốt ba năm.

Cuộc sống cấp ba sắp khép lại.

Tô Y Man đã bắt đầu cuộc phiêu lưu này vì anh, cô chưa bao giờ hối hận, cũng chưa bao giờ chùn bước.

Cô sẽ vẽ dấu chấm hết này thật tròn đầy, không để lại hối tiếc nào cho những năm cấp ba của mình.

Bình Luận (0)
Comment