Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 52

Họ đến một quán ăn tư nhân cao cấp.

Tô Y Man là cô gái duy nhất trên bàn tiệc, Nhiễm Uy và Trương Ngạn la hét đòi chuốc rượu cô, nhưng đều bị Tạ Phản ngăn lại.

Trương Ngạn không chịu: “Anh Phản, bảo vệ kỹ thế làm gì.”

“Cô ấy còn nhỏ, mấy cậu đừng làm bậy.” Tạ Phản cất hết ly rượu trước mặt Tô Y Man, đổi sang rót nước trái cây: “Đừng ép cô ấy, ép tôi này.”

“Cậu bênh cô ấy quá rồi đấy.” Trương Ngạn nói một cách đầy ẩn ý.

Sau đó, không ai dám ép Tô Y Man uống rượu nữa, cô chuyên tâm ngồi cạnh Tạ Phản ăn uống, món nào cô nhìn nhiều hơn một chút, Tạ Phản sẽ gắp vào đĩa cô. Anh khá cẩu thả, không nghĩ đến việc dùng đũa công, nhưng Tô Y Man không hề chê, ngược lại còn thấy rất vui.

Quán ăn lắp đặt hệ thống điều hòa nhiệt, duy trì ở khoảng hai mươi lăm độ C. Tạ Phản cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, trên người chỉ còn lại chiếc áo phông đen, cánh tay săn chắc để lộ ra, có thể thấy những đường gân xanh mờ ảo.

Nhìn xuống thêm, ánh mắt chạm đến cổ tay anh, Tô Y Man thấy trên đó không chỉ có chiếc đồng hồ Rolex, mà còn đeo một chiếc dây buộc tóc màu đen của con gái.

Là chiếc anh vừa tháo từ tóc cô xuống, chiếc anh đã tặng cô.

Mặc dù thấy anh đeo đồ của mình cô khá vui nhưng Tô Y Man lo lắng sẽ không đòi lại được, nên đợi anh ra ngoài hóng gió thì đi theo.

Tạ Phản lấy bật lửa châm thuốc, thấy cô đến, đôi mắt lạnh lùng ngước lên nhìn cô: “Tìm tôi có việc à?”

Cô chỉ vào cổ tay anh: “Dây buộc tóc của em.”

Tạ Phản nhìn qua, nhưng không định trả cô: “Em xõa tóc trông đẹp lắm, đừng buộc nữa.”

Tô Y Man nghĩ nhiều: “Vậy em buộc tóc không đẹp à?”

Tạ Phản thấy buồn cười, bật cười một tiếng. Anh kéo Tô Y Man lại gần, cúi đầu nhìn cô kỹ lưỡng một lúc, từ mắt cô đến mũi, rồi từ mũi nhìn đến môi.

Môi cô rất mềm nhìn thôi đã thấy mềm, không biết hôn lên có mềm hơn không.

Tô Y Man bị nhìn đến căng thẳng, quay mặt đi.

“Em thế nào cũng đẹp.” Tạ Phản trả lời câu hỏi của cô, giọng điệu như đang dỗ dành: “Được chưa?”

Rõ ràng anh không làm gì cả, Tô Y Man lại bị trêu chọc đến mức nóng ran cả người.

Cô sờ sờ đôi tai nóng bỏng của mình, chủ động nhắc đến một chuyện không vui: “Nhiều người trong trường nói em phẫu thuật thẩm mỹ…”

Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Anh tin họ không?”

Tạ Phản không chút do dự: “Không tin.”

“Tại sao?”

“Ai tạo ra vấn đề thì người đó phải chứng minh.” Tạ Phản lại một lần nữa nói câu này: “Nhưng rõ ràng họ chẳng có bất kỳ bằng chứng nào, chỉ vì không thích em nên mới bôi nhọ em, những người như thế cứ xem như họ bị tâm thần là được, tại sao tôi phải tin?”

“Hơn nữa…” Anh nói thêm, ngón tay cái hơi chai sần khẽ cọ vào má cô: “Bình thường em còn không trang điểm, sao có thể đi phẫu thuật thẩm mỹ.”

Tâm Tô Y Man ấm áp, cảm thấy được anh cổ vũ, những lời tiếp theo cũng dũng cảm nói ra:

“Em đến bệnh viện thẩm mỹ chỉ để đưa cho mẹ một số đồ mẹ để quên ở nhà thôi. Với lại, mẹ em cũng không phải gái đào mỏ chuyên quyến rũ đàn ông giàu có, mẹ em và ba em tự do yêu đương mới sinh ra em và em trai, chỉ là gia đình ba em không thích mẹ em nên hai người họ mới không ở bên nhau.

Khi chia tay, ba có giúp em và em trai có hộ khẩu Bắc Kinh nhưng đó là vì bọn em là con của ông ấy, nếu không có sự thừa nhận của ông ấy thì sao có thể sinh sống ở đây được, ngay cả đi học ở đây cũng không được.

Còn về năm triệu, hoàn toàn là vô căn cứ, mẹ em không lấy tiền của họ, dựa vào công việc của mình để có thu nhập chính đáng nuôi em và em trai đến bây giờ. Mẹ em không nợ bất kỳ ai.”

Cô nói đến đây hốc mắt hơi đỏ, quay mặt đi cố gắng kìm nén cảm xúc, nuốt xuống vị đắng trong cổ họng. Gió thổi tóc cô xõa trên vai bay lên, vài sợi tóc nhẹ nhàng bay lượn trong không khí.

Gió thổi bay không chỉ tóc cô mà còn là hương thơm trên tóc cô.

Tạ Phản lặng lẽ nghe cô nói xong, ánh mắt nhìn cô dịu dàng hơn cả ánh trăng đêm nay.

“Những lời này em không chỉ nói với tôi…” Một tay anh giữ gáy cô xoay mặt cô lại, bắt cô đối diện với mình: “Mà còn phải nói với tất cả những người đã bôi nhọ em ở trường.”

Tô Y Man ngẩn người, nhịp tim dần đập lớn hơn.

Tạ Phản tháo dây buộc tóc trên cổ tay mình ra, đeo vào cổ tay cô. Mí mắt nhướng lên, trong đôi mắt luôn lạnh lùng của anh ẩn chứa vài phần dung túng khó nhận ra: “A Man, em cứ việc tiến về phía trước, tôi sẽ chống lưng cho em.”

Vì thành tích học tập của Tô Y Man tiến bộ vượt bậc, nhà trường dự định để cô làm đại diện học sinh lên sân khấu phát biểu trong ngày hội kỷ niệm thành lập trường.

Nếu không có Tô Y Man, việc này vốn sẽ thuộc về Tạ Phản. Anh bị bạn bè trêu chọc mấy ngày, nói anh anh minh một đời, kết quả lại bị một cô nhóc đánh bại.

Tạ Phản không thấy tức giận, ngược lại còn thấy thuận tai. Anh vui vẻ trở thành kẻ thất bại dưới tay Tô Y Man, cảm giác thua cô khá vui vẻ.

Bài phát biểu của Tô Y Man trước hết phải đưa cho thầy chủ nhiệm xem, thầy chủ nhiệm thấy không có vấn đề gì, bài viết tràn đầy năng lượng tích cực, rất có thể khích lệ tinh thần.

Thầy dặn cô lên sân khấu phải thể hiện tốt, đừng căng thẳng.

Nhưng khi Tô Y Man lên sân khấu, cô lại gấp bài phát biểu đã chuẩn bị lại đặt sang một bên, không nhìn lấy một lần.

Cô không muốn nói những lời sáo rỗng và giả tạo vĩ đại, quang minh, chính trực giống nhau như đúc.

“Nhà trường bảo em chia sẻ bí quyết học tập tiến bộ, em không có bí quyết gì cả, nếu nhất định phải nói có…” Cô dừng lại một chút, điều cô thực sự muốn nói là cô nỗ lực đến giờ là vì một người, nhưng lời có thể nói ra chỉ là: “Đó là em rất muốn thắng, em không muốn cứ mãi ở vị trí cuối cùng, em cũng muốn được công nhận.”

Nói đến đây, cô bí mật nhìn về một vị trí nào đó dưới sân khấu. Tạ Phản ngồi ở một vị trí khá hẻo lánh, lại rất xa, ánh đèn không chiếu tới anh. Nhưng Tô Y Man vẫn có thể nhận ra anh ngay giữa đám đông nhiều người qua lại.

“Những gì em muốn chia sẻ chỉ có vậy thôi.” Cô nói tiếp: “Ngoài ra, em biết gần đây rất nhiều người đang bàn tán về em, em muốn nói với mọi người, tất cả những lời suy đoán của mọi người về gia đình và cá nhân em đều không phải sự thật. Tất cả những lời vu khống và xúc phạm mọi người nhắm vào em chỉ có thể chứng minh tâm tư dơ bẩn, hèn hạ và không thấy ánh sáng của mọi người.

Mẹ em là người rất tốt, em trai em cũng rất tốt, em sống trong gia đình như vậy vẫn rất hạnh phúc. Em cũng biết em rất xinh đẹp, mọi người có thể ngưỡng mộ em, cũng có thể ghen tị với em, thậm chí có thể tiếp tục bôi nhọ em. Em không thể quản được miệng người khác, nhưng em sẽ thắng mãi, thắng cho tất cả những người ghét em xem.”

Khán đài đã nổ tung, đủ loại ý kiến. Hiệu trưởng và vài lãnh đạo nhà trường nhìn nhau, Lão Phàn toát mồ hôi lạnh, nhiều lần vẫy tay bảo Tô Y Man mau xuống sân khấu.

Tô Y Man không để tâm đến mọi phản ứng dưới sân khấu, kiên quyết nói hết những gì cần nói mới đi xuống.

“Ôi, cá tính đấy chứ.” Nhiễm Uy cười nói với mấy anh em, chọc vào tay Tạ Phản: “Anh Phản, vợ anh đỉnh thật đấy, xứng đáng làm phụ nữ của anh.”

Ánh mắt Tạ Phản dõi theo Tô Y Man trên sân khấu, cho đến khi bóng dáng cô biến mất sau cánh gà. Anh lười biếng nhếch khóe môi, nở một nụ cười cực kỳ nhạt nhưng ẩn chứa sự kiêu ngạo.

Bình Luận (0)
Comment