Anh đã xem bài viết bóc phốt về Tô Y Man, cũng thấy những bức ảnh cô ra vào bệnh viện thẩm mỹ. Nhưng cô tuyệt đối không hề động đến dao kéo lần nào, thẩm mỹ nhẹ cũng chưa từng. Bởi vì khuôn mặt cô quá đỗi tự nhiên, ngay cả một bác sĩ có tay nghề cao nhất cũng không thể phẫu thuật ra một khuôn mặt như vậy.
Tạ Phản quay người lại nhìn cô gái đang quả quyết nói Tô Y Man đã phẫu thuật thẩm mỹ, anh đại khái có chút ấn tượng về cô ta. Cô gái này bị mấy tên du côn ngoài trường để ý, Tạ Phản tình cờ nhìn thấy nên đã giúp đỡ, đánh cho mấy tên du côn đó một trận. Mối liên hệ của anh với cô ta chỉ có vậy thôi, anh thậm chí không nhớ tên cô ta là gì.
Ánh mắt anh không có chút hơi ấm nào: “Cô ghen tị với Tô Y Man đến thế à?”
Tiết Hinh Nhã giật mình, phủ nhận: “Em không có.”
“Tô Y Man xinh đẹp là sự thật…” Tạ Phản không để ý cô ta nói gì, nói hết lời mình muốn nói: “Nhưng đó không phải là lý do để mấy người vu khống cô ấy phẫu thuật thẩm mỹ.”
Tiết Hinh Nhã còn muốn nói thêm gì đó để Tạ Phản tin rằng cô ta không phải đang bịa đặt, nhưng Tạ Phản đã đi đến bên sân, lấy điện thoại ra khỏi túi, tìm một cái tên trong danh bạ và gọi đi.
Tâm trạng Tô Y Man gần đây không tốt lắm.
Thường xuyên có người mang đầy ác ý đến nói chuyện với cô, hỏi cô đã gặp người cha thương nhân giàu có bỏ rơi cô chưa, còn hỏi cô phẫu thuật thẩm mỹ ở bệnh viện mẹ cô làm việc có đắt không, là bác sĩ nào chủ trì, sao có thể thẩm mỹ tự nhiên đến thế. Dù Tô Y Man có bác bỏ những lời đó thế nào, đối phương vẫn cố chấp và vu khống.
Dần dần Tô Y Man hiểu ra, những người đó chỉ muốn làm cô khó chịu chứ không quan tâm những gì họ nói là thật hay giả.
Tô Y Man lo lắng những lời đồn thổi này sẽ đến tai Tạ Phản, nếu anh tin những lời đó, cảm thấy cô quá tệ thì cô phải làm sao?
Đang nghĩ vẩn vơ, điện thoại trong túi cô rung lên.
Người gọi là Tạ Phản. Anh rất ít khi gọi điện cho cô, bình thường có chuyện gì cơ bản đều liên lạc qua WeChat, không biết lúc này tìm cô có chuyện gì gấp không.
Chẳng lẽ là muốn hỏi cô về những bài viết trên diễn đàn?
Tô Y Man bất an bắt máy, áp điện thoại vào tai.
[Trong lớp à?] Giọng Tạ Phản dịu dàng hiếm thấy.
“Ừm.”
[Đến sân bóng rổ một chuyến đi.]
“Sao thế?”
[Còn có thể sao được nữa, đến xem tôi chơi bóng.]
“Dạ.”
[Hơi khát.] Như để chứng minh, Tạ Phản cố ý ho khan vài tiếng: [Lúc đến đừng quên mang nước cho tôi.]
“… Vâng.”
Dù Tô Y Man không biết Tạ Phản đang diễn trò gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đến cửa hàng mua nước. Sợ thiếu gia nhà giàu như anh kén chọn, cô cố ý mua chai Bách Tuế Sơn đắt nhất.
Cô ôm nước ngồi trên khán đài sân bóng rổ, thỉnh thoảng lại nghe thấy người ta xì xào bàn tán về cô, đại khái nội dung là: Cô bị bóc trần sạch sẽ như thế rồi sao còn dám đến tìm Tạ Phản, thật là không biết xấu hổ.
Tô Y Man vẫn luôn bình tĩnh, ít nhất không thể hiện ra là cô quan tâm đến những lời đó.
Hiệp một kết thúc, Tạ Phản lấy khăn lau mồ hôi, ngẩng đầu tìm chính xác vị trí của Tô Y Man, hơi hất cằm: “Lại đây.”
Tô Y Man chạy về phía anh, đưa nước cho anh.
Rất nhiều người trên sân bóng đang theo dõi họ, liên tục thì thầm bàn tán.
Tạ Phản nhận lấy chai nước Tô Y Man đưa trước mặt mọi người, vặn nắp uống cạn chai nước, cổ tay giơ lên, ném chính xác vỏ chai nhựa rỗng vào thùng rác bên sân.
Vẫn có người nhìn anh và Tô Y Man, miệng như cái hố phân không ngừng nói những lời bẩn thỉu gì đó.
Tạ Phản cười lạnh trong lòng, ngẩng mắt nhìn Tô Y Man: “Sao em buộc tóc suốt cả năm vậy?”
“Hả?” Tô Y Man không ngờ anh lại hỏi vấn đề này.
“Trường cũ không cho thả tóc à?”
“Ừm.” Trường cấp hai cô học trước đây quả thực có quy định này, không cho phép nữ sinh thả tóc, cô buộc thành thói quen.
“Thượng An không có yêu cầu này, em tháo tóc ra đi.”
“Dạ?”
Tạ Phản không lặp lại, trực tiếp đưa tay tháo dây buộc tóc của cô giống như lần ở Đàm Châu, nhưng lần này anh đã được chuẩn bị tâm lý trước về vẻ đẹp của cô.
Anh đeo dây buộc tóc của cô vào cổ tay, giơ tay lên xoa tóc cô, giống như đang v**t v* một chú mèo con đáng yêu: “Thả ra đi, đẹp hơn.”
Tô Y Man choáng váng như bị say nắng, nhưng rõ ràng mùa hè đã qua rồi.
Hành động kỳ lạ của Tạ Phản còn chưa dừng lại, một tay anh ôm lấy vai Tô Y Man, thân mật dẫn cô đi về phía trước: “Tôi đi tắm một cái, em đợi bên ngoài, lát nữa cùng nhau đi ăn.”
Tất cả các cô gái, bao gồm cả Tiết Hinh Nhã, đều tròn mắt nhìn hai người đi xa.
Họ không nghe lầm, cũng không nhìn lầm.
Lần đầu tiên Tạ Phản khen một cô gái xinh đẹp, lại còn ngay giữa tâm bão tin đồn vu khống Tô Y Man phẫu thuật thẩm mỹ. Hành động của anh, không còn nghi ngờ gì là đang chống lưng cho Tô Y Man.
Tiết Hinh Nhã từng được Tạ Phản giúp đỡ, cô ta biết được anh bảo vệ thì tim sẽ rung động mãnh liệt đến mức nào.
Cứ như là nhận được tình yêu tốt đẹp nhất trên thế giới này. Nhưng lại không thể kéo dài. Giờ đây, người được Tạ Phản bảo vệ đã trở thành một cô gái khác.
Tiết Hinh Nhã nắm chặt tay. Để trái tim mình không đau thêm nữa, cô tự an ủi, Tạ Phản chỉ tạm thời đi lại gần với Tô Y Man thôi, không lâu nữa anh sẽ bỏ rơi cô ấy.
Tạ Phản bước ra khỏi phòng thay đồ, mấy người bạn đang nói chuyện với anh về việc lát nữa sẽ đi đâu uống rượu, đến cửa thấy một cô gái đang ngồi trên ghế ở khu vực nghỉ ngơi bên ngoài.
Nhiễm Uy nhận ra cô: “Tô Y Man, lại đến đợi Tạ Phản à.”
Tô Y Man đứng dậy khỏi ghế, hơi ngượng nghịu gật đầu.
“Sao hôm nay thấy chị dâu khác với trước đây vậy.” Nhiễm Uy nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lượt, muốn tìm ra rốt cuộc là khác ở chỗ nào.
Kỷ Hồng Sâm phát hiện ra điểm khác biệt trước: “Y Man, cậu thả tóc rồi.”
“À đúng rồi.” Nhiễm Uy đi vòng quanh cô một vòng, tay ngứa ngáy muốn chạm vào mái tóc đen nhánh rủ xuống ngang eo của cô, bị ánh mắt Tạ Phản dọa sợ phải rụt tay lại.
Nhiễm Uy cười đụng vào vai Tạ Phản: “Anh Phản, anh có ngửi thấy mùi tóc Y Man thơm thơm không.”
Tô Y Man không quen bị nhiều người vây quanh như vậy, cúi đầu, mặt nóng ran. Tạ Phản liếc cô một cái, rồi nhìn Nhiễm Uy đang định nói linh tinh tiếp: “Cậu chỉ có cái miệng là nhanh nhảu nhất à?”
Nhiễm Uy lập tức ngậm miệng, không dám ho he một tiếng nào.
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu ta thấy Tạ Phản giơ tay lên, v**t v* mái tóc Tô Y Man một cách vô cùng thân mật và dịu dàng.
Cứ như một lời thách thức, lại như một lời cảnh cáo với những người khác, không được có ý đồ với vật sở hữu của anh, Tạ Phản nhìn Nhiễm Uy, nói: “A Man của tôi chỗ nào mà chả thơm, còn cần cậu nói sao?”
“…”
“…”
“…”