Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 56

Những người trong phòng VIP đều không liên lạc được với Tạ Phản, sau đó cũng phát hiện Tô Y Man không có mặt ở đây.

Trương Ngạn gọi cho Tạ Phản mấy cuộc, khó khăn lắm mới kết nối được, chạy ra một bên nói: “Cậu đi đâu đấy? Đinh Dĩnh Tây kia hỏi cậu mấy lần rồi đấy, cậu không có việc gì thì mau về đi.”

“Cô ta tìm tôi làm gì?” Giọng Tạ Phản nghe không có vẻ gì là bất thường nhưng thực ra anh đang ôm một cô gái nhỏ trong lòng.

“Còn làm gì nữa, nhớ cậu chứ sao. Chẳng qua cô ta bị gia đình quản giáo nghiêm khắc thôi nếu không còn bám dính cậu hơn cả Tưởng Duyệt Phù nữa, cậu tin không?”

“Nói với cô ấy là tôi có việc đi trước rồi.”

“Cậu đang ở cùng Tô Y Man đúng không?”

Trương Ngạn thò đầu nhìn Đinh Dĩnh Tây, hạ giọng: “Anh Phản, cậu thực sự phải kiềm chế một chút, đừng quá đà, nếu không tôi sợ đến lúc đó sẽ khó mà kết thúc.”

“Lo chuyện của cậu đi.” Tạ Phản cúp điện thoại.

Trương Ngạn tìm một lý do để báo cáo với Đinh Dĩnh Tây: “Anh Phản nhà có việc nên bị gọi về rồi, bảo chúng tôi chăm sóc cậu đấy.”

Đinh Dĩnh Tây nhìn về phía góc phòng: “Sao cô gái tên Tô Y Man kia cũng biến mất rồi?”

“Chắc cô ấy về sớm rồi. Gái ngoan như cô ấy bị gia đình quản dữ lắm, có giờ giới nghiêm đấy.”

“Thật sao.” Đinh Dĩnh Tây không nói nhiều, xách túi đứng dậy định đi: “Không chơi nữa, hôm nay cảm ơn các cậu đã chiêu đãi.”

“Nói gì thế, khách sáo quá.” Trương Ngạn mở cửa cho cô: “Có cần tôi đưa cậu về không?”

“Không cần, có tài xế đợi ở dưới rồi.”

Trương Ngạn nghe xong thầm nói xong rồi, nhưng không thể hiện ra, đợi cô ấy đi khỏi, lập tức gửi tin nhắn cho Tạ Phản.

[Tài xế nhà Đinh Dĩnh Tây đang ở dưới lầu, cậu chú ý một chút.]

Tạ Phản thấy tin nhắn của Trương Ngạn, khinh bỉ hừ một tiếng, một tay gõ chữ: [Ông đây sợ cô ta sao?]

Gửi xong vứt điện thoại sang một bên. Tô Y Man trong lòng anh ngủ không yên lắm, ngân nga như mèo kêu, dụi mặt vào lòng anh, tìm một vị trí thoải mái hơn. Cô xõa tóc, mái tóc dày gần như phủ kín lưng, có hương thơm thoang thoảng bay ra.

Cô say đến mức mất ý thức, Tạ Phản không thể lợi dụng cô lúc này, anh đỡ eo cô ôm cô dậy, tay đỡ lấy đùi cô.

Cô rất gầy, ôm lên nhẹ bẫng.

Tạ Phản đi thang máy thẳng xuống tầng hầm, tài xế tinh mắt xuống mở cửa xe, lén lút liếc nhìn, thấy Tạ Phản đặt Tô Y Man vào ghế sau cực kỳ cẩn thận, anh ngồi vào xong lại ôm cô dậy, ôm chặt trên đùi như sợ bị ai đó cướp mất.

Xe chạy về phía trước một cách êm ái.

Tô Y Man khẽ mở mắt, thấy mình đang nằm trong lòng Tạ Phản, anh dịu dàng ôm cô.

Cứ như một giấc mơ.

Cô táo bạo dụi vào lòng anh thêm một chút, cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ, cô tách hai chân quỳ ngồi trên eo anh, tay khoác lên cổ anh.

Phía trước còn có tài xế, Tạ Phản cố nhịn không làm gì cả, nhìn cô. Cô cũng nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết ghé sát, mũi cọ vào mũi anh, gọi anh: “Tạ Phản.”

Sau những hành động này, cô cảm thấy như đang ngồi trúng một thứ gì đó cứng cứng kỳ lạ, cô không nghĩ ra rốt cuộc đó là gì nên quyết định không nghĩ tiếp nữa, mà mơ màng nói.

“Tên anh kỳ cục thật đấy? Tại sao ba mẹ anh lại đặt tên cậu là Tạ Phản?”

Nếu không phải trong xe có người khác, Tạ Phản thực sự không dám đảm bảo anh sẽ không làm gì đó với Tô Y Man.

Anh kìm nén nuốt khan, khinh khỉnh hừ một tiếng: “Em nghĩ tên mình hay hơn được đến đâu?”

“Đó là vì, sau khi sinh em, mẹ thấy em là con gái, bà hy vọng em có thể hướng ngoại một chút, dù hướng ngoại đến mức hoang dã cũng không sao.”

Tô Y Man không cọ mũi anh nữa, dựa vào việc nghĩ mình đang ở trong mơ, tự tiện sờ mó anh một cách vô tư, ngón tay lướt nhẹ lên yết hầu gợi cảm muốn nổ tung đang khẽ lăn lên trượt xuống của anh:

“Mẹ em nói, con gái hướng ngoại vẫn tốt hơn, hướng nội quá sợ sẽ bị bắt nạt. Bà còn nói, thà thiệt người ngoài, còn hơn bản thân phải chịu thiệt.”

Tạ Phản nghe thấy buồn cười: “Kết quả lại tác dụng ngược à?”

“Anh có ý gì?” Cô không chịu, hơi đứng lên rồi lại ngồi xuống, gần như nhảy bật trên người anh một cái: “Có phải anh đang cười em hướng nội không? Thật ra em cũng không muốn thế…”

Cô vừa nói vừa nhảy trên người anh một cái nữa, ngồi xuống: “Nhưng tính cách của một số người là trời sinh rồi, không có cách nào thay đổi được.”

Tạ Phản hít một hơi sâu, mắt nhìn thẳng về phía trước. Tài xế là người biết điều, từ nãy đến giờ vẫn giả vờ như bị điếc và mù, thậm chí còn chu đáo nghĩ đến việc kéo tấm chắn lên giúp Tạ Phản. Nhưng cho đến lúc này, Tạ Phản và cô gái nhỏ vẫn chưa làm gì quá đáng thực sự, ông quyết định quan sát thêm.

“Tô Y Man!” Tay Tạ Phản ôm lấy eo cô gái thon thả và mềm mại, môi kề sát tai cô, thì thầm cảnh cáo: “Em mà dám nhún nhảy trên người tôi thêm lần nữa, ông đây sẽ xử em ngay bây giờ đấy.”

Tô Y Man không hiểu anh đang nói gì, trong trạng thái say rượu sự nổi loạn trên người cô bùng phát, cứ không ngừng cọ xát trên người anh, không ngừng đứng lên rồi ngồi xuống, cô không chỉ dùng hành động đó khiêu khích anh, cô còn nói: “Có giỏi thì xử đi, xử đi!”

Tạ Phản muốn b*p ch*t cô luôn rồi.

Nhưng anh không nỡ. Trong tình trạng “chiếc lều” ngày càng cao và sự kiên nhẫn ngày càng giảm, đáng lẽ anh phải đẩy cô ra, nhưng anh vẫn không nỡ.

Tay anh áp vào lưng dưới cô, hơi dùng lực ôm cô vào lòng chặt hơn một chút, khẽ nói: “Ngoan, đừng động đậy nữa.”

Tô Y Man bị anh dùng một cánh tay dễ dàng khống chế, không thể động đậy nữa. Cô ngoan ngoãn lại, thuần phục nằm bò trong lòng anh, vẫn nhớ lại chủ đề trước đó: “Vậy tại sao cha mẹ lại đặt tên anh là Tạ Phản?”

“Ông nội đặt.” Tạ Phản hiếm khi kiên nhẫn kể về nguồn gốc cái tên: “Lúc tôi sinh ra có một học giả nghiên cứu Kinh Dịch sau khi xem cho tôi thì nói tôi trời sinh phản cốt, sau này e rằng sẽ là người có tính cách lệch lạc, nổi loạn, khó quản giáo. Ông nội bèn đặt tên tôi là Tạ Phản này, nói là lấy độc trị độc, có thể áp chế tính cách tôi.”

Tô Y Man cười: “Kết quả lại càng trị càng độc?”

Tạ Phản “chậc” một tiếng, véo má cô: “Nói gì đấy?”

“Tên anh rất hay.” Cô ngẩng mặt lên nhìn anh, nói một cách cực kỳ nghiêm túc: “Là cái tên hay nhất em từng nghe.”

Nếu không tại sao chỉ vừa nghĩ đến cái tên này cô lại rung động đến thế?

Cô lại tựa vào lòng anh, tay ôm eo anh, mí mắt vô lực khép lại.

Trước khi ngủ, cô lại nói: “Anh là người tốt nhất trên thế giới này.”

Tâm Tạ Phản đột nhiên bị lay động một cái.

Bình Luận (0)
Comment