Một kỳ nghỉ hè trôi qua bình lặng.
Vài ngày trước khi khai giảng năm lớp 12 trùng với sinh nhật của Tạ Phản. Anh luôn không quan tâm đến sinh nhật, hiếm khi tổ chức. Nhưng Trương Ngạn và Kỷ Hồng Sâm cùng mấy người anh em muốn tổ chức cho anh thật hoành tráng, dù sao đây cũng là lễ trưởng thành, đánh dấu tuổi mười tám của anh, chỉ có một lần trong đời, ý nghĩa rất lớn.
Mấy người anh em ngày nào cũng làm phiền anh trên WeChat, tụ tập chơi game cũng không ngừng nhắc đến, Tạ Phản nghe đến chai tai rồi, đành mặc kệ họ.
Trương Ngạn hăng hái dò hỏi: “Hay là mời cả Tô Y Man đến nhỉ?”
Cả hiện trường im lặng vài giây, mấy người anh em quên cả chơi game, đồng loạt nhìn Tạ Phản.
Tạ Phản nhìn Trương Ngạn, Trương Ngạn chột dạ giải thích: “Tôi không phải đang nói chuyện giữa cậu và cô ấy đâu nhé, tôi nghĩ cô ấy cũng coi như là một người bạn của cậu mời cô ấy thì có gì không bình thường đâu.”
“Không mời.” Tạ Phản quay đầu lại, tiếp tục thao tác tay cầm game nhanh như bay.
“Tại sao?”
“Nếu cậu mời cô ấy, cô ấy sẽ tặng quà sinh nhật cho tôi. Quà quá rẻ thì cô ấy ngại không dám tặng, sẽ tìm cách dành tiền mua một món hơi đắt tiền một chút.”
Tạ Phản tiêu diệt thành công một BOSS, ánh mắt bình tĩnh vẫn như thường: “Cô ấy khác chúng ta, đừng làm khó cô ấy.”
Kỷ Hồng Sâm đứng bên cạnh im lặng một lúc, nói: “Anh Phản, đã biết cô ấy không cùng thế giới với mình, sao cậu còn cứ trêu chọc cô ấy thế?”
Tạ Phản như nghe thấy chuyện gì nực cười: “Tôi trêu chọc cô ấy lúc nào?”
Kỷ Hồng Sâm không nói nên lời, chỉ cảm thấy những tin đồn trên diễn đàn có lẽ không phải là vô căn cứ. Và với tính cách lầm lì như Tô Y Man, cô ấy hoàn toàn không thể chủ động trêu chọc Tạ Phản.
Cho nên bên chủ động rất có thể là Tạ Phản.
“Đúng rồi, anh Phản nhà mình cần phải đi trêu chọc người khác sao?” Trương Ngạn chen vào: “Toàn là mấy cô gái đến trêu chọc cậu ấy đấy chứ.”
Ngày 24 tháng 8.
Tô Y Man biết rõ hôm nay là sinh nhật Tạ Phản, từ không giờ đã gõ bốn chữ “Chúc mừng sinh nhật” vào hộp thoại của hai người, nhưng điện thoại mở rồi lại tắt, cửa sổ trò chuyện mở ra mở vào mấy lần, cô vẫn không gửi tin nhắn đó đi.
Nếu bị Tạ Phản hỏi làm sao cô biết sinh nhật anh lẽ nào cô sẽ trả lời là thường xuyên lên diễn đàn trường tìm kiếm thông tin về anh sao.
Đến tối, cô thấy Trương Ngạn và Kỷ Hồng Sâm cập nhật ảnh và video tiệc sinh nhật của Tạ Phản trên vòng bạn bè, địa điểm là tầng cao nhất của một căn hộ cao cấp riêng tư, trên ban công lộ thiên rộng như một trường đua ngựa có khá nhiều người.
Các cô gái mặc những chiếc váy dạ hội thiếu vải nhưng đắt tiền, nhảy múa sôi động bên hồ bơi. Trong hồ bơi có vài chiếc phao nước, trên đó là những cô gái chân dài mặc bikini đang uống rượu và trò chuyện rôm rả.
Không có bức ảnh nào Tạ Phản lộ mặt, chỉ có vài tấm chụp được góc nghiêng của anh. Anh lười biếng ngồi trên sofa trò chuyện với mọi người, vắt chéo chân, một tay nghịch chiếc bật lửa. Xung quanh vây kín những cô gái xinh đẹp nóng bỏng, tất cả đều dùng ánh mắt rực lửa si mê nhìn anh.
Ở một góc khác, bên cạnh một chiếc bánh kem khổng lồ cao bằng người, chất đủ loại quà sinh nhật, nhìn vào logo trên hộp quà có thể thấy đều là hàng hiệu quốc tế.
Tô Y Man nhìn lại món quà mình đã chuẩn bị, mở hộp màu đen ra bên trong là một chiếc bật lửa màu xám, trên thân máy khắc hình một chiếc cánh, bên trên viết một dòng tiếng Anh: wish you can fly.
Đây là món quà dùng tiền dành dụm được từ việc làm thêm ở quán lẩu để mua, tốn hơn hai trăm tệ, cô đã chọn lựa rất lâu trên mạng. Cũng coi như là một thương hiệu khá nổi tiếng, chỉ là cô không đủ tiền mua chiếc loại vài chục nghìn tệ mà cô từng thấy Tạ Phản dùng, nên mua loại bình dân hơn.
Giờ thì, chiếc bật lửa này rất có thể sẽ bị vỡ trong tay cô.
Không thể gửi đi được.
Cô đặt chiếc bật lửa dưới ánh đèn chụp một bức ảnh, đăng lên vòng bạn bè, viết: Tạ Phản, chúc mừng sinh nhật, mong anh sau này mỗi ngày đều vui vẻ, tự do, sống cuộc đời phóng khoáng.
Soạn xong, cô đặt chế độ chỉ mình tôi, rồi đăng.
–
Khai giảng năm lớp 12, tâm trạng Tô Y Man phức tạp hơn trước. Một mặt cô rất muốn gặp Tạ Phản, mặt khác lại sợ Tưởng Duyệt Phù sẽ tìm cô gây chuyện.
Cô không muốn dính vào bất kỳ xích mích nào trong năm học quan trọng nhất này, chỉ muốn trải qua năm học này một cách bình yên.
Chuông vào tiết học đầu tiên reo, Lão Phàn cầm một chồng bài kiểm tra bước vào.
“Hôm nay chúng ta sẽ nói về kết quả thi cuối kỳ lớp 11 của các em.”
Lão Phàn chọn ra vài điểm chính, có những người thành tích sụt giảm nghiêm trọng, suýt chút nữa bị rớt xuống lớp thường, cũng có người từ lớp thường vươn lên.
Đến cuối cùng, thầy nhìn về phía hàng ghế sau: “Các em đoán xem, lần này ai là người đứng đầu lớp chúng ta.”
Cả lớp ồn ào một lúc, có đủ loại dự đoán. Bởi vì Lão Phàn chưa bao giờ hỏi câu hỏi này, Tạ Phản như một cây hải đăng đã vững vàng ở vị trí số một suốt hai năm, mỗi lần điểm số cách biệt với người đứng thứ hai đều khá lớn.
Trương Ngạn nhìn Tạ Phản: “Không phải chứ, nghe giọng thầy chủ nhiệm lẽ nào chuyện không thể nào xảy ra sắp xảy ra thật sao?”
Lão Phàn không giấu giếm quá lâu, mỉm cười nói: “Người đứng đầu là Tô Y Man, 728 điểm.” Thầy hắng giọng, rồi nói tiếp: “Người đứng thứ hai Tạ Phản, 725 điểm.”
Cả lớp bùng nổ.
Có người gõ bàn, vỗ tay, huýt sáo. Trương Ngạn và Kỷ Hồng Sâm đặc biệt kinh ngạc, miệng không khép lại được.
Nghĩ đến điều gì đó, Trương Ngạn nói với Tạ Phản: “Giờ thì hay rồi, không trêu chọc cũng không được nữa rồi.”
Sắc mặt Tạ Phản không thay đổi, chỉ có một tia vui vẻ lóe lên trong mắt.
Gần như hơn một nửa lớp đổ dồn ánh mắt vào Tô Y Man. Tô Y Man ngây người một lúc lâu, vui mừng thì có vui mừng, nhưng cô nhớ rõ điểm thi của Tạ Phản trước đây chưa bao giờ dưới 740 điểm, tại sao lần này lại ít hơn nhiều thế nhỉ?
“Tô Y Man!” Lão Phàn gọi cô: “Em lại đây, lên bục giảng.”
Rồi gọi người khác: “Tạ Phản, em cũng lên luôn.”
Cả lớp nổi lên một tràng hò reo nhỏ, có người hô lên: “Anh Phản, điểm của cậu ngang ngửa với Tô Y Man thì thôi đi, tên hai người còn đặc biệt hợp nữa chứ.”
“Không chỉ tên đâu…” Một nam sinh khác trêu chọc: “Chênh lệch chiều cao cũng đáng yêu nữa chứ, nhìn mà tớ cũng muốn tìm một cô bạn gái nhỏ bé để yêu đương.”
Tô Y Man đã nghe thấy những lời này vài lần.
Lúc mới vào trường, cô không hề nghĩ rằng một ngày nào đó cô và Tạ Phản sẽ trở thành đối tượng bị mọi người trêu ghẹo, trở thành nữ chính trong tin đồn này.
Cô vừa đứng dậy không lâu, Tạ Phản cũng đứng dậy khỏi ghế, cố ý đi vòng qua chỗ cô, chậm rãi đi theo cô lên bục giảng.
Tô Y Man đứng cạnh Tạ Phản, lại đối diện với cả lớp, căng thẳng đến mức mồ hôi chảy ròng ròng ở cổ, làm bết dính mấy sợi tóc con rủ xuống.
Hôm nay Lão Phàn thật sự rảnh rỗi: “Tạ Phản, em còn nhớ ngày khai giảng lớp 10 em đã nói gì trên sân khấu không?”
Cả lớp cười rộ lên.
Tạ Phản thì chẳng có thời gian rảnh để làm mấy trò này, cười khẩy một tiếng không quan tâm: “Lão Phàn, có gì thầy cứ nói thẳng đi.”
“Bây giờ thật sự có người đã đoạt mất vị trí số một của em, khiến em phải nếm thử cảm giác đứng thứ ha rồi.”
Lão Phàn thích chọc ghẹo: “Có lời nào muốn nói với Tô Y Man không?”
Lần này càng có nhiều người cười hơn, nội dung cười càng mang tính hóng hớt. Tin đồn về Tạ Phản và Tô Y Man bắt đầu từ cuối lớp 11, đến giờ vẫn được lan truyền một cách sống động. Giờ nam nữ chính trong tin đồn lại đứng chung khung hình, trở thành tâm điểm của một sự kiện khác, không ai là không muốn hóng hớt chuyện này.
“Đúng đó anh Phản, có gì muốn nói với Tô Y Man không, nói đi chứ.” Trương Ngạn là người đầu tiên phải ngứa mồm, dẫn đầu nói vài câu.
Sau đó lại có thêm vài nam sinh: “Anh Phản, nói đi, không lẽ anh ngại à.”
“Tô Y Man đang đợi anh đấy, nói nhanh đi.”
“Anh Phản cứ mạnh dạn nói, nói gì cũng được, dù sao anh và Tô Y Man cũng thân thiết thế rồi.”
Tạ Phản đợi cho đám người đó trêu chọc xong, không vội vàng quay nửa người lại, đối diện với Tô Y Man: “A Man.”
Tô Y Man căng thẳng toàn thân.
Tạ Phản cong khóe môi lên một cách khó đoán, trước ánh mắt của cả lớp tiến lại gần cô một bước, hơi cúi người, cố ý ghé sát cô, giọng nói mơ hồ lan tỏa sự mờ ám: “Làm tốt lắm.”
Tiếng trêu chọc trong lớp càng lớn hơn, mặt Tô Y Man sắp đỏ như một quả cà chua.