Tan học, thầy Lão Phàn gọi Tạ Phản đến văn phòng.
Lão Phàn lấy ra một tờ đề thi Toán, trước hết chỉ vào một chỗ: “Câu trắc nghiệm này em không biết làm à?”
Tạ Phản nhìn qua: “Tính sai.”
“Em mà tính sai à?”
“Em đâu thể đảm bảo lúc nào cũng chính xác được?”
“…” Lão Phàn lật bài kiểm tra đến cuối cùng, chỉ vào chỗ trống cuối cùng: “Vậy còn cái này, em không viết nổi một bước nào à?”
“Không biết, không có ý tưởng.”
“Không thể như vậy chứ.”
“Lão Phàn!” Tạ Phản không khách sáo kéo một chiếc ghế đến, ung dung ngồi xuống: “có phải thầy nghĩ em quá thần thánh rồi không.”
“…”
“Thật ra em cũng chỉ là người bình thường, không phải là thiên tài gì cả nên việc bị rớt khỏi vị trí thứ nhất vài lần cũng không có gì lạ.”
“Em nói nghe thì nhẹ nhàng lắm, điểm số của em lần nào cũng phải đưa cho cha em xem, lần này em thi đứng thứ hai, trường chúng ta biết giải thích với cha em thế nào?”
“Đó là chuyện em phải giải thích, không phải chuyện của các thầy cô.”
Lão Phàn nghĩ lại cũng phải: “Vậy lát nữa em bảo Tô Y Man giảng cho em hai bài này đi, con bé đã làm đúng hết đấy.”
Tạ Phản cười một cách đầy ẩn ý: “Chắc chắn rồi.”
“À, tuần sau có một cuộc thi Olympic Vật lý trung học toàn quốc, tổ chức ở Đàm Châu. Lớp chúng ta chọn em, Tô Y Man và Trữ Lực ba người đi. Hoạt động kiểu này em thường xuyên tham gia rồi, nhưng Tô Y Man là lần đầu tiên, đến lúc đó em nhớ chăm sóc con bé nhiều một chút.”
Tạ Phản nhìn chậu cây trầu bà xanh tốt trên bàn, không biết nghĩ đến điều gì, nụ cười càng sâu hơn một chút: “Được.”
Từ văn phòng trở về, trên hành lang ngoài cửa lớp có một cô gái đang đứng. Năm nay cô dường như đã cao hơn một chút, tỷ lệ cơ thể trở nên đẹp hơn. Mặc dù vẫn mặc chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình và quần thể thao như trước nhưng vẫn có thể thấy cô rất gầy, vai và lưng mỏng manh.
Nhưng nếu nhìn xuống một chút, có thể thấy cô thực ra phát triển rất tốt, những đường cong nhấp nhô của ngực vẫn có thể nhìn thấy qua lớp áo không bó sát, tròn đầy và đẹp mắt, vừa vặn trong lòng bàn tay.
Nghĩ sâu hơn nữa thì thật hư hỏng, Tạ Phản vẫn không nỡ đối xử với cô như vậy. Anh đi về phía cô, rõ ràng Tô Y Man cũng có chuyện muốn nói, không né tránh ánh mắt anh như mọi khi mà rụt rè nhìn anh.
“Tìm tôi có việc à?” Anh hỏi.
“Cái đó…” Tô Y Man nhìn qua cửa sổ vào lớp thấy Tưởng Duyệt Phù, lúc Tạ Phản không có ở đây, mấy lần ánh mắt Tưởng Duyệt Phù nhìn cô đều khiến cô khiếp sợ, cô chỉ có thể đợi Tạ Phản trở lại, nói với anh: “Em, em muốn đi nhà vệ sinh.”
Trong trường này, người bảo vệ cô chỉ có Tạ Phản mà thôi.
Cô chỉ có thể tìm Tạ Phản.
Hỏi xong lại có chút hối hận, rất sợ bị từ chối. Bị từ chối thì thôi đi, nếu anh còn nói thêm điều gì đó khiến cô khó xử nữa…
“Đi thôi.”
Tạ Phản không hề thấy yêu cầu này của cô có gì không đúng, dẫn cô đi qua hành lang đến nhà vệ sinh.
Anh vẫn đợi bên ngoài, Tô Y Man yên tâm vào vệ sinh nhưng khi vào buồng lại bất ngờ phát hiện một chuyện.
Ngày đầu tiên của chu kỳ kinh nguyệt cô ra rất ít, khó phát hiện. Hai năm nay vì áp lực học tập quá lớn, chu kỳ kinh nguyệt mỗi tháng đều không đúng giờ, tháng này còn đến sớm mấy ngày, nên cô không chuẩn bị băng vệ sinh.
May mắn là cô có mang điện thoại, mở ra, lật danh bạ, tìm cô bạn gái duy nhất có mối quan hệ tốt ở trường này, gọi đi.
Không biết Lý Hân đang làm gì, mãi không bắt máy.
Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ học, bên ngoài lại có người đang đợi cô. Tô Y Man không còn cách nào khác, chỉ có thể gọi điện thoại cho Tạ Phản.
Rung vài tiếng Tạ Phản bắt máy, giọng điệu chứa đựng sự quan tâm, còn có một chút căng thẳng: “Trong đó xảy ra chuyện gì sao?”
Anh lo lắng lại có người đánh cô.
Tô Y Man lắc đầu: “Không. Là, cái đó… Tạ Phản…”
Cô hơi khó nói ra, nhưng Tạ Phản đủ kiên nhẫn: “Nói đi.”
“Em… em đến tháng rồi…” Cô ngượng chín mặt nhắm chặt mắt, lấy hơi vài giây rồi nói hết ra trong một hơi: “Anh có thể đến cửa hàng mua giúp em một gói băng vệ sinh không?”
Bên kia điện thoại im lặng hai giây.
Chỉ hai giây ngắn ngủi thôi, giọng Tạ Phản lại vang lên: “Được. Em quen dùng loại nào?”
“… Loại nào cũng được, anh cứ mua bừa một gói là được.”
“Được.” Vốn định tắt điện thoại, nhớ ra điều gì, anh lại hỏi: “Có cần thay quần áo không?”
Toàn thân Tô Y Man nóng bừng: “Không… không cần, không nhiều lắm… quần không bị bẩn…”
Nói xong cô cảm thấy mình có thể chết đi cho xong.
Giọng Tạ Phản không có bất kỳ gì khác thường: “Đợi tôi một chút, tôi sẽ về ngay.”
Anh xuống lầu chạy đến cửa hàng, tìm đến kệ chất đầy băng vệ sinh. Ban đầu định lấy đại một gói, nhưng lại phát hiện cái thứ đó có sự khác biệt về độ dài.
Anh không biết cụ thể nên mua loại nào bèn mua hết cả ba loại: dùng ban ngàuy phổ biến, dùng ban ngày lượng nhiều, và dùng ban đêm siêu dài.
Mua xong anh lại đi sang kệ hàng khác, lấy một thứ gì đó.
Lên đến tầng hai vừa lúc gặp Lý Hân.
“Tạ Phản!” Lý Hân cười lên có hai cái má lúm đồng tiền ngọt ngào, cúi đầu nhìn cái túi nhựa đen anh đang xách, nhanh chóng tìm chủ đề nói chuyện: “Cậu mua gì vậy?”
Gặp cô ấy thì Tạ Phản không cần phải tìm người nữa. Anh đưa túi đồ vào tay Lý Hân.
Ngay khi tim Lý Hân vừa định đập nhanh vì hành động đơn giản này, chợt nghe thấy anh nói: “Giúp tôi một tay, đưa cái này cho Tô Y Man.”
…
Trong nhà vệ sinh, Tô Y Man mở túi Lý Hân đưa.
Bên trong không chỉ có vài gói băng vệ sinh, mà còn có một chiếc q**n l*t ren trắng cỡ S dành cho thiếu nữ.
Hô hấp ngừng lại, nhà vệ sinh đang bật điều hòa lạnh đột nhiên nóng lên, không khí như có thứ gì đó đang phát nổ từng tiếng bùm bùm bùm.
Cả khuôn mặt đỏ bừng. Dù có xấu hổ đến đâu, Tô Y Man vẫn phải cởi chiếc q**n l*t dính máu ra vứt vào thùng rác, thay chiếc vải nhỏ mới Tạ Phản mua, rồi chọn một miếng băng vệ sinh dùng ban ngày lót vào.
Mãi mới trấn tĩnh lại được, cô bước ra khỏi buồng mở vòi nước rửa tay.
Lý Hân đứng một bên, gạch lát sàn dưới chân phẳng lì sạch sẽ, rõ ràng không có gì, nhưng cô ấy vẫn thỉnh thoảng đá chân như muốn đá một viên sỏi ra khỏi không khí.
“Y Man,” Cô ấy ngẩng đầu hỏi: “Cậu và Tạ Phản, hai người thật sự đang hẹn hò à?”
Tay Tô Y Man dừng lại, một lúc sau mới nhớ ra bóp hai lần xà phòng rửa tay vào lòng bàn tay, xoa tạo bọt rửa sạch: “Làm sao có thể chứ, những chuyện trên diễn đàn toàn là họ nói lung tung thôi.”
“Thế thì tại sao Tạ Phản lại tốt với cậu như vậy? Ngay cả đồ riêng tư như thế này cũng có thể mua cho cậu?”
Tô Y Man hơi khựng lại, không để suy nghĩ của mình bay đi quá lâu: “Đó là vì bất cứ ai tìm cậu ấy giúp, cậu ấy cũng sẽ giúp thôi. Không phải cậu kể với tớ rồi sao, cậu ấy giúp rất nhiều người mà.”
“Cũng đúng.” Lý Hân thấy câu này có lý: “Đừng nhìn Tạ Phản bình thường kiêu ngạo và lạnh lùng, nhưng thực ra cậu ấy có tấm lòng tốt.”
Đẩy cửa nhà vệ sinh đi ra, Tô Y Man thấy Tạ Phản vẫn đang đợi cô bên ngoài. Anh dựa vào bức tường đối diện, vừa lúc có người quen nói chuyện với anh vài câu, không biết nói đến chuyện gì, anh hơi nhếch môi cười.
Ánh mắt Tạ Phản nhận thấy động tĩnh đối diện, anh quay đầu thì bắt gặp ánh mắt vội vàng lảng tránh của Tô Y Man.
Gã con trai tóc vàng đi theo ánh mắt anh tìm, nhận ra cô, hắn ta “ố ồ” một tiếng: “Đây không phải là ai ai đó sao? Chị dâu, đúng không!”
Tin đồn về Tạ Phản và Tô Y Man lan truyền rất rộng trên diễn đàn, nhiều bạn bè của Tạ Phản đều trêu chọc như vậy, chỉ là chưa có ai nói thẳng trước mặt Tô Y Man. Tạ Phản thấy cô ngượng đến đỏ cả mang tai, không để Nhiễm Uy nói linh tinh nữa: “Không nghe thấy chuông reo à?”
Chuông báo chuẩn bị vào học quả thực đã reo, lớp của Nhiễm Uy ở ngay phía trước, rẽ một cái là đến.
Khi đi ngang qua Tô Y Man, hắn cố ý hét to hơn một câu: “Chị dâu, lần sau đi chơi cùng nhau nhé.”
“…”
Tô Y Man quả thực ngại ngùng đến không chịu nổi, nhưng không thể phủ nhận sâu thẳm trong lòng cô dâng lên một trận vui sướng thầm kín không thể cho ai biết.
Dù đó chỉ là một câu trêu chọc dựa trên tin tức giả.
Lý Hân cũng chạy về lớp, hành lang bên ngoài nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Tô Y Man ban đầu đi bên cạnh Tạ Phản, dần dần anh lùi lại một chút, khẽ nhìn về phía sau cô.
Quần của cô gái sạch sẽ, không có gì, sẽ không bị người khác nhìn thấy và cười nhạo.
Tạ Phản đi đến ngang hàng với cô: “Có mang Ibuprofen theo không?”
“Có mang.”