Sáng hôm sau tỉnh dậy, tay Tô Y Man gần như đã khỏi. Cô đối diện với gương vén áo ngủ lên, những vết bầm do bị đánh trên bụng cũng đã nhạt đi rất nhiều.
Ăn sáng xong, cô cố ý nán lại một lúc mới đi xe buýt đến trường, sợ đi quá sớm sẽ bị Tưởng Duyệt Phù kiếm chuyện.
Cô bước vào lớp gần như cùng lúc chuông vào học reo, ánh mắt đầu tiên vẫn là nhìn về phía chỗ Tạ Phản, thấy anh cô cảm thấy yên tâm hơn.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm học lớp 11, buổi sáng thi Văn và Toán, buổi chiều thi Anh và Tổ hợp Tự nhiên. Tô Y Man nhớ lời Tạ Phản nói hôm qua, trong lòng đầy khí thế, muốn thi được điểm tốt cho mọi người xem.
Cô đã leo lên vị trí thứ hai, hoàn toàn không muốn thành tích bị tụt lùi, dù chỉ là một bước.
Cô phải, khiến tên mình mãi mãi đứng cạnh tên Tạ Phản.
Giờ giải lao cô muốn đi nhà vệ sinh, nhưng lại không dám, trong đầu cứ hiện lên cảnh hôm qua bị mấy cô bạn nhốt trong nhà vệ sinh, giật tóc đập đầu cô vào tường, dùng sức đá vào bụng cô. Cô sợ hãi ôm bụng, không dám đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Tạ Phản đi ngang qua cô, một tay ấn nhẹ lên đầu cô: “Đi với tôi.”
Cả lớp, bao gồm cả Tưởng Duyệt Phù nhìn về phía cô, Tô Y Man phớt lờ đứng dậy đuổi kịp Tạ Phản: “Có chuyện gì vậy?”
“Đi nhà vệ sinh với tôi.”
“Hả?” Cô chỉ nghe thấy câu này từ miệng bạn thân, không ngờ có ngày một chàng trai lại nói với cô như vậy.
Tạ Phản không giải thích. Tô Y Man không hỏi nhiều, ngoan ngoãn đi bên cạnh anh.
Nhà vệ sinh nam và nữ nằm đối diện nhau, chỉ cách một hành lang. Tạ Phản dựa vào tường, hất cằm về phía nhà vệ sinh nữ: “Tôi đợi ở đây, em vào đi.”
Ngày hôm đó Tô Y Man có tính toán, cô đã đi nhà vệ sinh năm lần.
Lần nào Tạ Phản cũng canh gác bên ngoài nhà vệ sinh nữ, không hề bận tâm thu hút ánh mắt của những người qua lại. Đợi Tô Y Man ra khỏi nhà vệ sinh, anh lại im lặng đưa cô về lớp.
Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên cùng mấy cô gái khác vốn định nhân cơ hội hôm nay cho Tô Y Man một bài học nữa, hỏi có phải đã nói chuyện hôm qua ra ngoài không, nhưng họ trừng mắt đến phát hỏa cũng không tìm được một cơ hội thích hợp nào.
Môn thi Tổ hợp Tự nhiên cuối cùng cũng kết thúc an toàn, Tạ Phản lại đưa Tô Y Man về nhà như hôm qua.
Kỳ nghỉ hè luôn tràn ngập những bài tập không làm xong, tiếng ve râm ran từng hồi ngoài cửa sổ, và những quả dưa hấu thỉnh thoảng mẹ mua về. Dưa hấu được đặt trong tủ lạnh lạnh vài giờ, rồi lấy ra bổ đôi, một nửa cho Tô Y Man, nửa kia cho Tô Kỳ Duệ, hai chị em mỗi người cầm một cái thìa xúc ăn. Mẹ bận rộn trong bếp, chốc lát đã làm ra một bàn đầy những món ăn thơm lừng.
Tô Y Man ăn rất nhiều trong mỗi bữa ăn, uống sữa bò buổi sáng và tối không bao giờ gián đoạn. Nhờ dinh dưỡng cân bằng, cuối cùng cô đã thành công cao lên một mét sáu mươi hai trong kỳ nghỉ hè năm mười bảy tuổi, mặc dù sau đó chiều cao luôn giữ ở con số này không tăng thêm một centimet nào nhưng cô đã cảm thấy thỏa mãn.
Mỗi Chủ nhật cô vẫn đi làm thêm ở quán lẩu, sáu giờ tối tan ca về nhà. Con phố đó rất sầm uất, cách quán lẩu không xa là trạm xe buýt đi thẳng về khu chung cư, nên không cần lo lắng về sự không an toàn. Chỉ có một lần quán quá bận, lại không đủ người, cô ở lại thêm một lúc, đợi đến khi tan ca bên ngoài trời đã tối.
Chuyện Tưởng Duyệt Phù từng dẫn người đánh cô trong nhà vệ sinh đã để lại một ám ảnh sâu sắc trong cô, cô sợ những nơi không có người, sợ môi trường yên tĩnh.
Ra khỏi quán lẩu, cô nhanh chóng chạy về phía trạm xe buýt. Ở giữa phải đi qua một con hẻm sâu, trong hẻm không có đèn tối om không nhìn thấy cuối.
Khi cô chạy qua con hẻm đó, cô dường như nghe thấy tiếng động gì đó, sợ đến mức cứng người, quay đầu nhìn lại.
Không thấy gì cả, cửa hẻm vắng tanh, không một bóng người.
Tô Y Man nghĩ là ảo giác của mình, yên tâm tiếp tục chạy về phía trạm xe buýt.
Cô không biết rằng trong con hẻm lúc này, Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên cùng với mấy đứa tay chân, cả nam lẫn nữ, một nhóm sáu bảy người ban đầu định cho Tô Y Man một bài học, vừa định ra tay thì Tạ Phản xuất hiện, siết cổ họng gã con trai đó từ phía sau bịt miệng kéo vào con hẻm nhỏ.
Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên giật mình, muốn bỏ đi nhưng đã bị Tạ Phản phát hiện. Một cái liếc mắt của Tạ Phản, tất cả mọi người đều bị sợ hãi, co rúm lại không dám lên tiếng cũng không dám nhúc nhích.
Tạ Phản dựa vào tường châm một điếu thuốc, cảm xúc trầm xuống, tạm thời không biểu lộ gì, cũng không chất vấn họ muốn làm gì, trực tiếp ném một câu: “Tô Y Man là người tôi bảo vệ.”
Lồng ngực Tưởng Duyệt Phù nghẹn lại, sự uất ức còn chưa kịp dâng lên, câu nói tiếp theo của Tạ Phản đã vang lên: “Lý do cô gây khó dễ cho cô ấy tôi biết, nếu cô còn tiếp tục bạo lực với cô ấy, tôi sẽ khiến cô không thể ở lại Trung học Thượng An được nữa.”
Mắt Tưởng Duyệt Phù đỏ hoe, tay nắm chặt lại: “Cậu và nó không có kết quả đâu.”
“Tôi và cô ấy có hay không thì cô ấy vẫn là người của tôi, bất cứ ai cũng không được bắt nạt cô ấy.”
Một hơi khói tan vào đêm hè, Tạ Phản nhìn người khác. Vương Thiều Nghiên và Tưởng Duyệt Phù ban đầu coi như là tình địch, nhưng khi một tình địch mạnh mẽ hơn xuất hiện, hai người này tự nhiên bắt tay làm hòa và chung một kẻ thù.
Ánh mắt Tạ Phản lạnh băng: “Hôm đó mấy người chặn cô ấy trong nhà vệ sinh đã đánh vsof những đâu?”
Không ai dám nói, Tạ Phản liền nói thay họ: “Mặt cô ấy không bị thương, cánh tay cũng không, bàn tay bị giẫm một cái, nhưng không nặng. Vết thương nặng hơn hẳn là ở lưng, bụng, ngực, chân rồi.”
Anh nhìn Vương Thiều Nghiên, rồi chuyển ánh mắt sang Tưởng Duyệt Phù: “Cô đi, đánh cô ta đúng vào những chỗ đó.”
Điều đến trước nỗi sợ hãi là đôi mắt đỏ hoe, Tưởng Duyệt Phù nhìn chằm chằm anh không thể tin được: “Vì Tô Y Man mà cậu muốn đánh tớ sao?”
“Tôi thì lười động tay động chân…” Ánh mắt Tạ Phản lại một lần nữa đặt trên người Vương Thiều Nghiên: “Cô không muốn đánh? Vậy thì đổi sang thằng khác vậy.”
Ánh mắt anh lướt qua mấy gã con trai, cuối cùng dừng lại ở một người: “Hay là…?”
Gã con trai đó lắc đầu né tránh, Tạ Phản nhìn Vương Thiều Nghiên lần thứ ba, lần này không nói gì, Vương Thiều Nghiên đã có hành động, cô ta nắm lấy tóc Tưởng Duyệt Phù, dù là bị ép buộc hay mượn cái cớ bị ép buộc để trút giận thật lòng, cô ta đập đầu Tô Y Man trong nhà vệ sinh trường hôm đó thế nào, hôm nay cô ta đập đầu Tưởng Duyệt Phù vào tường như thế, đá, đạp, cấu, véo cô ta.
Vương Thiều Nghiên đánh điên cuồng, rồi cũng mệt. Tạ Phản đứng một bên châm điếu thuốc thứ hai, lần này ra lệnh cho Tưởng Duyệt Phù: “Đến lượt cô đấy.”
Không ai trong số những người có mặt dám nói thêm lời nào, rụt rè đứng một bên xem Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên đánh nhau.
Không ai dám chọc giận Tạ Phản, cũng không ai chọc nổi anh. Mặc dù Tạ Phản chỉ có một mình, còn họ là một đám, nhưng khí thế của một đám người cũng không thể nào áp chế được sự ngông cuồng trời sinh của Tạ Phản.
Thấy cũng gần đủ, cơn tức trong lòng Tạ Phản cũng đã tan đi phần nào, anh dập tắt điếu thuốc, đút hai tay vào túi quần đi ra khỏi con hẻm. Anh không quay đầu lại nhìn phía sau, nhưng lời nói là dành cho những người phía sau.
“Ai không sợ chết, cứ việc bắt nạt Tô Y Man đi.”