Chuông reo, học sinh lần lượt đi ra theo nhóm hai ba người. Với chuyện xảy ra hôm nay, Tô Y Man không dám ở lại trường quá muộn, nhanh chóng thu dọn cặp sách về nhà.
Tưởng Duyệt Phù đứng dậy từ hàng ghế đầu, quay người lại, ngọt ngào nói với Tạ Phản: “Tớ đi xe của cậu về nhé.”
Tạ Phản đội mũ lưỡi trai lên đầu, bước đi.
Tưởng Duyệt Phù vội vàng kéo tay anh: “Tạ Phản…”
“Cút.” Tạ Phản hất tay cô ta ra, giọng điệu và ánh mắt đều mang sự chán ghét nồng đậm.
Tưởng Duyệt Phù sợ đến mức không dám thở mạnh, nhìn Tạ Phản đi theo sát Tô Y Man ra khỏi lớp.
Tạ Phản luôn đi cách Tô Y Man nửa bước chân phía sau. Đúng lúc tan học cao điểm, có rất nhiều học sinh ra khỏi trường, và hầu như mỗi người đi qua Tô Y Man đều quay đầu lại nhìn cô, ánh mắt chứa đựng rất nhiều hàm ý.
Tô Y Man cảm thấy có gì đó không ổn, quay đầu lại thì thấy Tạ Phản đang đi phía sau cô.
Tạ Phản đeo cặp sách trên vai, một tay đút túi quần, vẻ mặt hờ hững, lạnh lùng, nhưng giọng khi nói với cô lại chứa đựng hơi ấm: “Đừng nhìn lại, đi về phía trước đi.”
Suốt dọc đường luôn có người nhìn chằm chằm họ.
Kết hợp với những bức ảnh được lan truyền điên cuồng trên diễn đàn, không ít người tin rằng Tô Y Man và Tạ Phản thực sự có quan hệ, ngay cả khi chưa chính thức hẹn hò, thì ít nhiều cũng đã làm những điều nên làm và không nên làm.
Mọi người vừa thỉnh thoảng liếc nhìn hai người họ, vừa nhanh chóng đăng bài trên diễn đàn.
[Tạ Phản đổi khẩu vị rồi à? Không thích xinh đẹp rực rỡ và phóng khoáng nữa, bắt đầu thích kiểu người thuần khiết rồi à?]
[Có thuần khiết đến mấy cũng phải có thủ đoạn mới quyến rũ được đàn ông chứ. Những gì Tô Y Man để các cậu thấy chỉ là những gì cô ấy muốn các cậu thấy thôi, đứng trước mặt Tạ Phản, tôi không tin cô ấy sẽ giả câm im lặng như bình thường đâu.]
[Vậy ra, Tô Y Man này hai mặt à. Một mặt khiêm tốn không tranh giành cho chúng ta xem, hễ gặp Tạ Phản là cô ấy lại biến thành người khác. Mọi người đoán xem, cô ấy đã câu được Tạ Phản bằng cách nào?]
[Câu được rồi thì sao chứ, với cái tính của Tạ Phản, tôi dám đảm bảo, chưa đầy một tuần anh ấy sẽ đá Tô Y Man thôi!]
…
Tại trạm xe buýt, chỉ đợi khoảng nửa phút, một chiếc xe màu xanh lam vào trạm. Tô Y Man lên xe từ cửa trước quẹt thẻ, đi lùi vào trong, tìm được chỗ ngồi. Chỗ cô ngồi là ở giữa xe, ghế đơn.
Tạ Phản cũng lên theo cô, ngồi phía sau cô.
Trên xe có vài học sinh mặc đồng phục, ánh mắt rõ ràng luôn nhìn trộm cô và Tạ Phản, muốn nhìn ra được điều gì đó. Tô Y Man không quen nói chuyện với Tạ Phản khi có người, nên cứ nhịn không hỏi.
Trên đường về nhà cô đã nhẩm thuộc mười mấy từ tiếng Anh.
Đến trạm xuống xe, Tạ Phản cũng xuống theo. Anh không để cô về nhà mà nắm lấy cổ tay cô kéo cô đi về phía bên kia đường. Cách đó không xa có một tiệm thuốc, cửa có đèn báo hiệu mở cửa hai mươi bốn giờ.
Chân anh dài, đi nhanh, Tô Y Man phải chạy bước nhỏ theo, khẽ hỏi anh: “Tạ Phản, anh dẫn em đi đâu thế?”
Tạ Phản không nói, cảm xúc của anh rất trầm, lạnh lùng không nói một lời kéo cô gái đầy thương tích chạy dưới bầu trời đã tối.
Vào tiệm thuốc, anh mua một ít thuốc hoạt huyết tan máu bầm, có cả thuốc uống trong và thuốc bôi ngoài.
Thanh toán xong, Tạ Phản đưa cô ra khỏi tiệm thuốc đưa túi thuốc cho cô: “Tự xem mà dùng.”
Tô Y Man cúi đầu nhìn những hộp thuốc lớn nhỏ trong túi, trong lòng dần ấm lên, nỗi sợ hãi bao trùm cô từ chiều đã tan đi phần nào.
“Sao anh biết?”
“Lão Phàn nói.”
Tạ Phản dựa vào tường, móc một bao thuốc lá từ túi quần ra. Tô Y Man nhìn rõ trên đó viết hai chữ là tên hãng thuốc lá, mở nắp ra, bên trong chỉ còn lại chưa đến một phần ba điếu.
Tạ Phản lấy chiếc bật lửa màu xám bạc mà Tô Y Man đã từng nhặt được ra, dùng ngón giữa bật nắp. Một tiếng bánh răng ma sát nhẹ, ngọn lửa màu cam xanh bùng lên.
Khói thuốc trắng tinh tan vào không khí, gió đêm mát lạnh, nhưng không thể xua đi cái nóng nảy trong lòng Tạ Phản.
Anh cúi mắt nhìn cô gái gầy gò nhỏ bé trước mặt: “Tay có đau không, còn viết được không?”
“Vẫn ổn, không đau lắm.” Tô Y Man muốn tìm hóa đơn để xem giá, nhưng trong túi hoàn toàn không có.
Cô hỏi Tạ Phản: “Để em trả tiền thuốc cho anh nhé, tổng cộng hết bao nhiêu tiền?”
“Mời tôi ăn mì bò là được.”
Anh nói vậy, nhưng trên thực tế Tô Y Man đã nợ anh rất nhiều bữa mì bò, anh vẫn chưa ấn định thời gian để trả.
Anh dập điếu thuốc còn lại một nửa lên tường, lấy một hộp rượu thuốc ra khỏi túi, tay kia kéo tay Tô Y Man lên.
Tô Y Man tim đập nhanh, nhìn về phía trước, thấy Tạ Phản bôi một lớp thuốc nước màu hồng nhạt lên chỗ mu bàn tay phải đang đỏ của cô.
Trong quá trình đó, cứ như sợ cô sẽ đau, anh vừa kéo tay cô lên vừa cúi đầu, khẽ thổi nhẹ vào chỗ bị thương của cô.
Bôi thuốc xong đặt tay cô xuống: “Thuốc này hiệu quả lắm, về nhà nghỉ ngơi tốt, cố gắng đừng viết chữ nữa, đến mai tay sẽ đỡ thôi.”
“Ừm.” Tô Y Man cảm thấy tay cô thật sự không đau nữa, ngược lại bắt đầu ngứa, một cảm giác ngứa ngáy rất kỳ lạ và khó tả.
Tạ Phản không đi ngay, anh đưa Tô Y Man vào khu chung cư, nhìn cô vào thang máy.
Khi thang máy sắp đóng lại, Tạ Phản đưa tay chặn lại, gọi cô: “Tô Y Man.”
Ánh mắt Tô Y Man hơi run lên, ngẩng đầu. Chàng trai cao lớn đẹp trai đứng bên ngoài thang máy, dưới vành mũ, đôi mắt anh đen hơn cả màn đêm, và cũng mê hoặc hơn cả màn đêm.
“Ngày mai thi tốt nhé!” Trước khi cửa thang máy khép lại, anh nói với cô: “Nhớ kỹ, em là người do tôi dạy, em không hề thua kém bất cứ ai.”