Trên diễn đàn, tràn ngập là “ảnh thân mật” của Tạ Phản và Tô Y Man, tất cả đều thảo luận về chủ đề “Bạn gái mới của Tạ Phản là Tô Y Man”.
Tô Y Man từ một người nhỏ bé vô danh trở thành nhân vật trung tâm mà ai cũng biết đến. Dù đi đến đâu cũng có người chỉ trỏ, xì xào bàn tán về cô. Thậm chí có người còn thêm WeChat của cô, lời xác nhận viết là: Xin chỉ giáo bí quyết cưa đổ Tạ Phản.
Tô Y Man càng ý thức rõ hơn về sự tồn tại của Tạ Phản trong trường.
Anh quá nổi bật, cũng quá nguy hiểm.
Tan học, Tô Y Man đi vào nhà vệ sinh. Lúc cô đang rửa tay, bốn năm cô gái từ bên ngoài bước vào, bao gồm cả Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên.
Hai cô gái khác trong nhà vệ sinh thấy người đến không có ý tốt, vội vàng cúi đầu chạy đi.
Tô Y Man cũng muốn đi nhưng bị Vương Thiều Nghiên nắm lấy vai đẩy mạnh. Cô lảo đảo lùi lại vài bước, trơ mắt nhìn cánh cửa bị đóng lại.
Tưởng Duyệt Phù tựa vào cạnh cửa, không nói một lời nào. Vương Thiều Nghiên xông lên nắm mạnh tóc Tô Y Man, đập đầu cô vào tường, miệng chửi rủa:
“Tao thấy mày bình thường im hơi lặng tiếng, ngay cả mùa hè cũng chưa từng để lộ chân một lần, còn tưởng mày là thật sự khiêm tốn đấy! Ai ngờ sau lưng mày lại là một con đ*, quyến rũ ai không quyến rũ, lại dám quyến rũ Tạ Phản, mày đúng là vô liêm sỉ, Tạ Phản là thứ như mày có thể xứng sao?”
Mấy cô gái khác cùng xông lên, bắt đầu đá vào bụng và chân Tô Y Man. Tô Y Man ngã xuống đất, cô dùng cánh tay che bụng, chân của mấy cô gái đó liền đá vào tay cô.
Tưởng Duyệt Phù đứng bên cửa nhìn tất cả nói: “Đừng đánh vào những chỗ người khác có thể nhìn thấy.”
Đợi đến khi đánh gần xong, Tưởng Duyệt Phù bảo những người đó tránh ra, cô ta đi đến trước mặt Tô Y Man, ngồi xổm xuống kiểm tra túi quần áo của cô, xác nhận không có điện thoại chụp ảnh hay bút ghi âm nào.
“Ối, sao cậu lại ngã thế.” Tưởng Duyệt Phù giả vờ vô tội: “Không sao chứ? Mau đứng dậy đi, sau này đi lại nhớ nhìn đường, đừng để bị ngã nữa nhé.”
Chân, lưng và bụng Tô Y Man bị đá hàng chục cái, cô không biểu lộ đau đớn, khó khăn lắm mới bò dậy được, kéo cửa ra định đi.
“Tô Y Man…” Tưởng Duyệt Phù gọi cô lại từ phía sau: “Tôi tốt bụng mới nhắc nhở cô đấy, nếu cô dám nói chuyện hôm nay ra ngoài, tôi đảm bảo cả năm tới cô sẽ không được yên ổn đâu.”
“Còn nữa….” Ánh mắt Tưởng Duyệt Phù đột ngột lạnh đi: “Tránh xa Tạ Phản ra. Nếu cô còn dám không biết tự lượng sức mà quyến rũ cậu ấy, tôi đảm bảo cả đời cô sẽ không được yên ổn.”
Trong phòng giáo viên, thầy chủ nhiệm nghe lời Tô Y Man nói xong, cau mày lại.
“Em nói Tưởng Duyệt Phù dẫn mấy cô gái đánh em trong nhà vệ sinh à?”
“Vâng.”
“Tại sao họ lại đánh em?”
Tô Y Man im lặng một lúc: “Họ hiểu lầm em và Tạ Phản đang hẹn hò.”
“Hồ đồ!” Lão Phàn đập bàn, sự tức giận của thầy đến từ nhiều lý do, thầy chỉ chọn một cái để nói: “Vậy em và Tạ Phản có…?”
“Không ạ.” Tô Y Man ngắt lời thầy.
“Thế thì tốt. Các em bây giờ đều là học sinh, nên tập trung vào việc học, chuyện yêu đương là chuyện sau khi các em thi đại học.”
Thầy chủ nhiệm nói vài câu quen thuộc, rồi mới nhớ ra điều quan trọng hơn là gì: “Thế này đi, em về lớp trước, thầy sẽ tìm Tưởng Duyệt Phù hỏi tình hình.”
“Bạn ấy sẽ không thừa nhận đâu ạ.”
“Vậy em có bằng chứng nào chứng minh bạn ấy dẫn người đánh em không?”
“Vết thương trên người em có tính không ạ?”
“Thế cũng có thể là do em vô tình bị thương, em cần phải đưa ra bằng chứng thuyết phục hơn.”
Tô Y Man nhận ra việc tự chứng minh khó khăn đến nhường nào. Cô không nói gì nữa, lặng lẽ rời khỏi phòng giáo viên.
Ở cửa cô gặp Tạ Phản nhưng cô đang nặng trĩu tâm tư, lại cúi đầu, không nhận ra đó là ai.
Tạ Phản nhìn theo bóng lưng cô, bước tới hỏi Lão Phàn: “Tô Y Man đến làm gì?”
Nếu là người khác hỏi, Lão Phàn sẽ không nói. Nhưng người hỏi là Tạ Phản, Lão Phàn không muốn làm anh phật ý.
“Con bé à, nó đến nói có bạn học bắt nạt nó, nhốt nó trong nhà vệ sinh đánh một trận.”
“Bạn học nào?”
“Chính là, Tưởng Duyệt Phù, Vương Thiều Nghiên mấy người đó.” Lão Phàn nói hết, lấy một tờ lịch trình thi đấu Olympic Toán học từ ngăn kéo: “Cái này em cầm…”
Tạ Phản giật lấy, quay lưng bỏ đi.
Lão Phàn thở dài: “Học sinh bây giờ, thật khó quản.”
Trong lớp b1, Tô Y Man ngồi vào chỗ, tay cầm bút viết chữ. Tay cô vừa bị đá trúng, hơi đau, không thể cầm bút quá mạnh.
Tạ Phản ngồi xuống ghế, ném mấy tờ giấy lên bàn, lấy điện thoại nhắn tin cho Tô Y Man: [Vừa nãy sao đi nhà vệ sinh lâu thế?]
Đợi hai phút, dòng chữ “Đối phương đang nhập” trên đầu cứ nhấp nháy đi nhấp nháy lại mấy lần, cuối cùng cô mới soạn xong, chỉ ba chữ: [Không có gì]
Tạ Phản ném điện thoại.
Một lúc sau, anh lại nhắn: [Có bài nào không biết muốn hỏi không?]
[Con mèo biết bay: Không có]
Tiết học cuối cùng, trước khi tan học Lão Phàn nói vài chuyện ngoài lề, dành năm phút chiếu một đoạn phim ngắn công ích về “Phòng chống bạo lực học đường”, yêu cầu mọi người phải tôn trọng yêu thương lẫn nhau, không được bắt nạt bạn học vì những chuyện nhỏ nhặt, phải là người có lòng tốt.
Chủ đề này qua đi, thầy lại thông báo ngày mai là kỳ thi cuối kỳ của học kỳ này, yêu cầu mọi người phải phát huy hết khả năng của mình, không được rơi ra khỏi lớp trọng điểm, thi được điểm tốt để có một kỳ nghỉ hè hai tháng vui vẻ.