Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 39

Không chỉ Lão Phàn, ngay cả các giáo viên khác trong văn phòng cũng cầm sổ đi hết. Chỉ trong vòng mười giây ngắn ngủi, văn phòng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại cô và Tạ Phản.

Tạ Phản vẫn ngồi lười biếng trên ghế, nghiêng đầu nhìn lại cô.

Tô Y Man bỗng cảm thấy căng thẳng, nghĩ xem có nên đi không. Chân vừa định nhấc lên, cô nghe thấy Tạ Phản bất ngờ gọi cô: “A Man.”

… Anh gọi tên thân mật của cô.

Hơn nữa giọng điệu còn cố ý mang theo hai phần mờ ám, không lạnh lùng và vô cảm như bình thường.

“Gần đây không có bài nào không hiểu…” Tạ Phản nói lại câu cô nói tối qua, ánh mắt trêu đùa: “Hôm nay lại đến tìm người khác hỏi bài.”

Anh cười một tiếng đầy ẩn ý, ánh mắt luôn khóa chặt cô: “Em đang đùa tôi à?”

“…” Tô Y Man căng thẳng nuốt nước bọt, nói dối một cách lúng túng: “Em vừa không thấy anh trong lớp, nghĩ có lẽ anh ở đây nên đặc biệt đến tìm anh mà.”

“Vậy à,” Tạ Phản khịt mũi: “Thế thì tôi cũng vinh hạnh quá.”

“…”

“Lại đây.” Tạ Phản ra lệnh với giọng điệu thờ ơ.

Tô Y Man ngoan ngoãn đi qua, anh tiện tay kéo một chiếc ghế bên cạnh đặt xuống, bảo cô ngồi. Anh không nói thêm lời nào kỳ lạ nữa, nghiêm túc bắt đầu giảng bài cho cô.

Mỗi lần nghe anh giảng vài bài, Tô Y Man lại cảm thấy đầu óc thông suốt thêm vài phần. Cô có thể học được nhiều kiến thức và phương pháp hữu ích từ Tạ Phản, loại bỏ các yếu tố tình cảm khác, những gì Tạ Phản mang lại cho cô, tất cả đều có lợi cho cuộc đời cô.

Cô nghiêm túc suy nghĩ lại một lần nữa.

Hiện tại không có bằng chứng xác thực nào chứng minh Tạ Phản đang hẹn hò với ai đó, cô không cần phải bận tâm đến những lời đồn thổi, càng không cần phải né tránh.

Thông suốt rồi, áp lực trong lòng cô giảm đi, không còn cố ý giữ khoảng cách với Tạ Phản nữa.

Giảng bài xong, các thầy cô vẫn chưa quay lại.

Tạ Phản dựa vào lưng ghế, chiếc bút xoay thuần thục giữa các ngón tay phải: “A Man, đã hiểu hết chưa?”

“Hiểu rồi ạ.” Tô Y Man chầm chậm chớp mắt, lông mi cô rất dài và cong, bên dưới là đôi đồng tử màu nhạt vô cùng dịu dàng, giống như một cái bẫy thuần khiết và xinh đẹp, có thể thu hút người ta vào lúc nào không hay.

“Cảm ơn anh nhé Tạ Phản.” Đôi mắt xinh đẹp của cô nhìn anh: “Em vẫn luôn không dám hỏi, em cứ hỏi bài anh mãi, có làm tốn thời gian của anh không?”

“Em nghĩ tôi là người tốt bụng đến mức để người khác làm tốn thời gian của tôi à?”

Một câu nói của Tạ Phản đã xua tan cảm giác tội lỗi trong lòng Tô Y Man, cô mím môi: “Vậy thì sau này em sẽ thường xuyên làm phiền anh nữa, hy vọng anh đừng thấy phiền.”

“Người khác thì tôi có thể thấy phiền.” Tạ Phản khoanh tay, khí chất lêu lổng càng đậm hơn: “Nhưng nếu là một cô gái xinh đẹp tìm, tôi cũng không phiền lắm.”

“…”

Tô Y Man hiếm khi nghe được những lời này từ miệng anh.

Mặc dù là đang khen cô, nhưng trong đó có sự trêu ghẹo rõ ràng.

Cho nên không thể coi là thật được.

Chắc là anh cũng thường xuyên tán tỉnh các cô gái khác như vậy.

Tô Y Man dùng lý do này để làm dịu nhịp tim đang tăng nhanh của mình, cô cúi đầu giả vờ bận rộn thu dọn đề thi và bút.

“A Man…” Tạ Phản lại gọi cô như vậy một lần nữa: “Giải bóng rổ mấy hôm trước có đi xem không?”

“Có.”

“Vậy sao lúc tôi thắng, em không đến chúc mừng tôi?”

Bất ngờ vì anh lại quan tâm đến chuyện này, Tô Y Man nhìn anh một cái: “Bởi vì chỗ em ngồi ở tận phía sau, với lại có rất nhiều người chạy đến ôm anh chắn hết cả đường đi rồi.”

Tạ Phản cười rất khẽ: “Em chỉ thấy nhiều người ôm tôi thôi à?”

“…”

“Tôi không để họ ôm đâu, lúc vừa kết thúc trận đấu, bận ăn mừng với đồng đội, đợi đến khi họ xông tới tôi không kịp phản ứng, trong ngoài lại vây quá nhiều người, nên mới không kịp đẩy họ ra.”

Từ góc độ cá nhân của Tô Y Man, lời giải thích của Tạ Phản lúc này có chút khó hiểu.

“Ồ.” Cô sờ sờ tai đang nóng ran, ngay sau đó, không suy nghĩ nhiều đã buột ra một câu: “Vậy anh thấy cảm giác ôm thế nào, có phải mềm mại lắm không?”

Nói xong chính cô cũng kinh ngạc.

Cô đang nói linh tinh gì thế này.

Vội vàng thu dọn đồ đạc cho xong, cô quyết định rút lui. Vừa định đứng dậy Tạ Phản kéo cổ tay cô lại, khiến cô bị giật lùi về chỗ cũ.

Thời tiết mùa hè nóng bức, cô mặc áo cộc tay, cánh tay để lộ ra ngoài, bàn tay của chàng trai lúc này không hề có vật cản chạm vào da thịt cô, vùng da đó của cô như bị thiêu đốt.

Tạ Phản nhanh chóng buông tay, ánh mắt vẫn dán chặt trên khuôn mặt cô. Khuôn mặt cô gái rất nhỏ, chỉ bằng bàn tay. Tóc cô thường được buộc lên, anh chưa từng thấy cô xõa tóc.

Tóc mái lưa thưa ở trán rất nhiều, nên tóc con cũng nhiều, sợi tóc dễ dàng bị gió thổi bay, càng làm tôn lên vẻ mềm yếu của cô.

“Em muốn biết à?” Anh hỏi.

Tô Y Man không nói gì.

Tạ Phản cúi người về phía trước, khuỷu tay chống lên đùi, áp sát khoảng cách với cô: “Đơn giản thôi.”

Anh phóng túng hất cằm về phía cô: “Em cho tôi ôm một cái, tôi so sánh thử xem.”

Tô Y Man biết anh chỉ đang đùa cợt thôi.

Cô đứng dậy, lần này thật sự định đi: “Em về lớp đây.”

Tạ Phản cúi đầu cười một cách bất lực.

Anh đứng dậy khỏi ghế, đi ở phía sau không nhanh không chậm, ánh mắt dõi theo cô.

Vài ngày sau, những bức ảnh Tô Y Man và Tạ Phản ở chung trong phòng giáo viên bị lan truyền trên diễn đàn.

Không biết là ai đã chụp lén, góc chụp của người đó rất hiểm, không chụp được sách bài tập đang mở trên bàn hai người, cũng không chụp được Tạ Phản chỉ đang chuyên tâm giảng bài cho Tô Y Man, hai người không hề có bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào.

Nhưng hiệu ứng ảnh chụp ra lại là, chàng trai cao lớn bao bọc lấy cô gái nhỏ nhắn, một tay đặt trên lưng ghế sau lưng cô, cúi sát người thân mật với cô.

Vì không nhìn rõ mặt chính diện, nên trông rất giống hai người đang hôn nhau.

Diễn đàn của trường Trung học Thượng An bùng nổ.

Bình Luận (0)
Comment