Từ nhà thi đấu thể thao trở về nhà trong trạng thái thất thần, Tô Y Man ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn của thức ăn.
Nhữ Trân đã làm một bàn đầy món ngon, chính giữa bàn đặt một chiếc bánh kem tinh xảo.
Tô Kỳ Duệ chạy tới, giơ tay tặng Tô Y Man một bức tranh. Cô cầm lên xem, trên đó vẽ một gia đình ba người bằng bút sáp màu, ở giữa là mẹ, hai bên là cô và em trai, trên đầu cô đội một chiếc vương miện màu vàng đính đá quý.
Em trai dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với cô: “Chị, chúc mừng sinh nhật.”
Cảm xúc bị Tô Y Man kìm nén bấy lâu vào khoảnh khắc này tìm thấy một lối thoát, nước mắt không kiểm soát được rơi xuống từng giọt nhưng trên mặt cô vẫn nở nụ cười, vừa cười vừa lau nước mắt.
Nhữ Trân đi tới nhìn thấy, cứ tưởng cô cảm động, trêu chọc cô: “Ôi con gái cưng của mẹ, tuyến lệ của con đừng có phát triển quá vậy chứ. Mẹ chỉ tổ chức sinh nhật cho con thôi mà, có cần phải khóc lóc đến mức này không?”
Tô Y Man nhân cơ hội này nói: “Con thấy mọi người không nhắc đến, cứ tưởng mọi người quên sinh nhật con rồi.”
“Sao mà quên được, hôm nay là ngày con tròn mười bảy tuổi, là sinh nhật cuối cùng con được làm trẻ con rồi, đương nhiên phải tổ chức thật đàng hoàng chứ.”
Nhữ Trân múc canh ra đặt lên bàn: “Mau lại đây, rửa tay ăn cơm.”
Mẹ và em trai đã tổ chức sinh nhật rất trang trọng cho cô, cắm mười bảy cây nến lên bánh kem, thắp từng cây rồi tắt đèn trong nhà để cô ước.
Tô Y Man giả vờ vui vẻ, nhưng tâm trạng vẫn luôn rất buồn bã, cô lắc đầu nói: “Thôi không ước nữa đâu.”
“Sao lại không ước, nhất định phải ước.”
Nhữ Trân dẫn cô đến trước chiếc bánh kem cắm nến: “Hơn nữa phải ước thật kỹ, điều ước sinh nhật mười bảy tuổi linh lắm, chỉ cần hôm nay con ước, biết đâu đến ngày con trưởng thành điều ước sẽ thành hiện thực đấy.”
Tô Y Man bị câu nói này làm lay động, cuối cùng cô vẫn thành kính chắp tay, nhắm mắt lại nghiêm túc ước một điều ước, ước xong cô thổi tắt nến trong một hơi.
Có vài người bạn chơi thân từ thời cấp hai gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật cô trên WeChat.
Lý Hân cũng nói đã mua quà cho cô, đợi đến lúc đi học sẽ đưa.
Tô Y Man trả lời cảm ơn tất cả.
Cô nhìn chằm chằm điện thoại thêm một lúc, cho đến khi nhận ra hóa ra mình đang mong nhận được một câu chúc mừng sinh nhật từ Tạ Phản.
Nhưng cô lại chưa từng nói với anh sinh nhật mình là ngày nào.
Hơn nữa dù có nói đi thì với mối quan hệ hiện tại của hai người còn lâu mới đến mức cô có thể yêu cầu anh nhớ sinh nhật cô.
Tô Y Man nhận ra sự nực cười của chính mình, cô ném điện thoại sang một bên.
Trên diễn đàn của trường xuất hiện rất nhiều bức ảnh của Tạ Phản và Tưởng Duyệt Phù, bối cảnh trong ảnh là trận chung kết bóng rổ, Tưởng Duyệt Phù trong màn mưa ruy băng bay phấp phới đẫm lệ ôm lấy Tạ Phản, khuôn mặt xinh đẹp áp sát vào lồng ngực đang đập mạnh mẽ của chàng trai. Hai tay Tạ Phản giơ lên, nắm lấy vai cô ta.
Từ bức ảnh không thể thấy được hành động này của Tạ Phản là muốn đẩy ra hay muốn ôm lại, nhưng đa số mọi người đều đồng lòng cho rằng là vế sau.
Rốt cuộc thì có chàng trai nào lại từ chối một cô gái xinh đẹp tự nguyện dâng mình đâu chứ.
Nhân vật chính đẹp khỏi phải bàn, nam thanh nữ tú, ba trăm sáu mươi độ không góc chết, chụp kiểu gì cũng đẹp, thậm chí không cần chỉnh sửa, từng bức ảnh mang đậm cảm giác nghệ thuật, tự kể chuyện đã ra đời.
Tin đồn về việc Tạ Phản và Tưởng Duyệt Phù đang hẹn hò ngày càng rầm rộ, có người quả quyết nói hai người này chắc chắn đang yêu nhau, nếu không sẽ không ôm nhau thuần thục đến vậy.
Cũng có người nói một cách bẩn thỉu rằng không chỉ ôm nhau, Tạ Phản chắc chắn đã ngủ với Tưởng Duyệt Phù rồi. Càng ngày càng nhiều người nhảy ra nói, với khả năng của Tạ Phản, ngủ với vài cô gái đẹp cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ cần Tô Y Man vào diễn đàn, cô chỉ thấy được những thứ này.
Sau đó cô không lướt nữa.
Chỉ còn chưa đầy nửa tháng nữa là đến kỳ thi cuối kỳ.
Gặp lại bài tập không biết làm, Tô Y Man không tìm Tạ Phản để hỏi nữa. Tạ Phản nhận thấy điều gì đó không ổn, một hôm nhắn tin hỏi cô.
[Sao không hỏi bài tôi nữa?]
Tô Y Man nhận được tin nhắn của anh vẫn rất rung động. Nhưng những hình ảnh anh thân mật quá mức với các cô gái khác vẫn là một rào cản trong lòng cô, cô muốn bình tĩnh lại một thời gian.
[Con mèo biết bay: Gần đây không có bài nào không hiểu ạ!]
Một lúc sau, tin nhắn của Tạ Phản gửi đến, chỉ có một chữ: [Ừm.]
Nhưng sự thật là cô vẫn còn rất nhiều bài không biết làm.
Tô Y Man không hỏi Tạ Phản nữa nên chỉ có thể tự mình cố gắng hết sức, thật sự không biết thì đi phòng giáo viên hỏi thầy cô.
Đi đến cửa, cô đang định gõ, ngẩng đầu lên lại thấy Tạ Phản. Chàng trai chẳng hề coi phòng giáo viên là nơi nghiêm túc, lười biếng ngồi trên một chiếc ghế, kiêu ngạo vắt một chân, nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm.
Còn giáo viên chủ nhiệm và bất kỳ giáo viên nào xung quanh đều cảm thấy anh làm vậy không có vấn đề gì, ngược lại ánh mắt nhìn anh còn đầy sự ngưỡng mộ, cứ như đang nhìn một học sinh hoàn hảo nhất trên đời.
Tô Y Man muốn đi, thầy chủ nhiệm đã nhìn thấy cô: “Tô Y Man, có chuyện gì không?”
“Dạ, em có một bài muốn hỏi thầy ạ.”
“Để Tạ Phản giảng cho em đi.” Lão Phàn cầm cuốn sổ có cài bút đứng dậy: “Thầy phải đi họp rồi.”
“…”