Tạ Phản dùng thắt lưng trói hai tay cô lại, khi kéo lên trên, chiếc thắt lưng bỗng thắt chặt, tim cô cũng thắt lại theo.
Giọng nói khàn khàn của Tạ Phản vang lên: “Bảo bối, em có thể đặt một từ an toàn (safety word).”
“Hả?” Cô ngẩn ra: “Cái gì?”
“Khi nào em không chịu nổi thì nói từ đó.”
“…” Cô đã hiểu đó là cái gì rồi.
Tô Y Man căng thẳng nuốt nước bọt: “Anh không được chơi xấu!”
“Từ ‘Ông xã’ thì sao?”
Tạ Phản dịu dàng nói, nhưng những gì anh đang làm thì chẳng dịu dàng chút nào: “Nhớ kỹ, khi nào muốn anh dừng lại thì hãy gọi ‘Ông xã’.”
Nhưng sau khi thực sự bắt đầu, dù Tô Y Man không nói từ an toàn, chỉ cần họng cô khẽ bật ra một tiếng “đau”, Tạ Phản sẽ dừng lại.
Anh cũng không làm gì quá đáng với cô, chỉ cần cô không muốn, anh sẽ chiều theo, đổi sang tư thế cô thích. Cổ tay bị thắt lưng thắt đến phát đau, cô bảo cởi ra, anh cũng nhanh chóng cởi cho cô.
Điều cô thích nhất vẫn là được ôm lấy anh, mắt có thể nhìn thấy anh, khi tình nồng có thể hôn anh, khi khó chịu có thể cắn môi anh.
Chiếc váy trên người cô lộn xộn, gấu váy trải dài trên giường. Cô mặc một chiếc váy xếp ly ngắn, chiếc quần bảo hộ bên trong đã bị xé rách.
Còn Tạ Phản vẫn mặc chiếc sơ mi trắng của trường Thượng An, cài tấm thẻ tên mà cô đã nhặt được.
Điều này khiến Tô Y Man trong những khoảnh khắc nào đó có cảm giác mơ hồ rằng người đang chạm vào mình từng chút một thực sự là Tạ Phản thời trung học.
Điều này càng k*ch th*ch cô hơn, cảm xúc dâng trào cực nhanh, mỗi giây đều đầy cảm giác.
Tạ Phản đôi khi sẽ gập một chân cô lại, dùng cánh tay đè lên.
Trán cô thỉnh thoảng lại chạm vào cằm anh, cô khẽ gọi “Tạ Phản”, Tạ Phảncúi đầu xuống, hôn lên má và tai cô, rồi để môi hai người áp vào nhau.
Lúc quá khó chịu, Tô Y Man sẽ nắm lấy áo sơ mi của anh, nắm chặt tấm thẻ tên trong tay.
Khi quay mặt sang một bên và mở mắt ra, cô có thể thấy chiếc hộp mà mình đã trân trọng giữ gìn bao năm qua đang được đặt trên bàn đầu giường, bên trong chứa đựng những bằng chứng cho thấy cô đã thầm yêu Tạ Phản suốt nhiều năm.
Và tình yêu đơn phương của cô từ lâu đã được toại nguyện.
Người mà cô yêu cũng đã yêu cô từ rất lâu về trước.
Mấy năm trôi qua, vẫn luôn như vậy, chưa từng thay đổi.
Khi còn nhỏ, cô thường cảm thấy mình là người không được may mắn cho lắm.
Nhưng nếu tất cả những bất hạnh đó là để cô có thể gặp được một Tạ Phản trong tương lai, cô sẽ biết ơn tất cả những điều đó.
Bàn tay đang nắm áo sơ mi của Tạ Phản nới lỏng ra, cô ngẩng mặt lên, môi chạm vào môi Tạ Phản từng chút một.
Làm rất lâu, Tạ Phản vẫn không có ý định dừng lại. Dù sao hôm nay cũng là sinh nhật anh, Tô Y Man muốn làm anh vui hết mức có thể, dù mệt rã rời cũng không nói gì.
Cuối cùng cũng được ngủ một lát, cô rúc vào lòng anh, không quên nói với anh: “Tạ Phản, sinh nhật vui vẻ.”
Tạ Phản vuốt lại mái tóc rối của cô xõa trên gối, vén tóc ra sau đầu cô để tránh mình đè phải.
“Ừ.” Anh nói với cô: “Trong những ngày có em bên cạnh, ngày nào anh cũng rất hạnh phúc.”
–
Mấy ngày liên tiếp sau đó, Tô Y Man chưa từng được ngủ một giấc trọn vẹn.
Thời gian dài đã đành, lực lại rất mạnh, thường khiến cô cảm thấy thân hình nhỏ bé này sắp tan ra đến nơi.
Đôi khi thực sự dậy không nổi, cô đến công ty rất muộn. Cô thì không cần lo lắng về vấn đề đi muộn, hiện tại viện thiết kế trong nước cơ bản là do cô quyết định, cô không cần phải quẹt thẻ đi làm.
Nhưng trước đây cô chưa bao giờ đi muộn. Cô không phải là người dùng đặc quyền để mưu cầu lợi ích cho mình, luôn đối xử bình đẳng với mọi người.
Liễu Cẩn phát hiện ra điều bất thường, gõ cửa văn phòng cô, ân cần đưa cho cô một tách cà phê.
Tô Y Man nói “cảm ơn”, ngáp hai cái, bưng cà phê lên uống một ngụm.
Liễu Cẩn nhìn cô: “Em sao thế này, mấy ngày nay sao toàn đi muộn thế?”
Tô Y Man không muốn nói, nhưng Liễu Cẩn thông minh thế nào, đoán một cái là trúng ngay: “Vì cái người ở nhà hả?”
“Còn không phải tại chị nói mấy câu về đàn ông hai mươi lăm tuổi sao,” Tô Y Man coi cà phê đen như nước mà uống: “Cũng tại em nhanh miệng, đem chuyện này kể cho anh ấy nghe.”
Liễu Cẩn nghe xong thì phì cười, đẩy Tô Y Man một cái: “Thôi, đừng nói nữa, chị hiểu rồi. Em mà nói nữa là lại thành khoe mẽ đấy.”
“Nên chị bớt hỏi thăm đi.”
Tô Y Man nhăn mũi hừ hừ, bộ dạng đó cực kỳ đáng yêu, Liễu Cẩn nhịn không được đưa tay lên nhéo má cô, nói: “Đáng yêu thế này, hèn gì Tạ Phản nhà em yêu em đến mức sắp điên luôn rồi.”
“Dĩ nhiên rồi.” Tô Y Man bây giờ không còn chút tự ti nào, vì cô có tình yêu của Tạ Phản – thứ nuôi dưỡng sự tự tin của cô tốt nhất.
Buổi tối tan làm, Tạ Phản lại đợi cô bên ngoài. Rõ ràng công việc của anh cũng rất bận rộn, nhưng anh vẫn có thể sắp xếp thời gian để đến đón cô.
Tạ Phản đưa cô đến Ưu Nhiên. Kể từ khi hai người kết hôn, họ thường xuyên về nhà ăn cơm cùng người lớn.
Giáo sư Hoàng ngày càng yêu quý Tô Y Man, qua thời gian tiếp xúc thấy cô bé này thực sự rất hiểu chuyện, rất chu đáo. Bà cả đời này không thể sinh thêm một cô con gái, luôn cảm thấy tiếc nuối. Bây giờ Tô Y Man như bù đắp cho sự tiếc nuối đó, khiến bà cảm nhận được cái tốt của việc có con gái.
Mỗi lần Tô Y Man qua thăm bà đều mua rất nhiều đồ, dỗ dành bà vui vẻ. Thực tế, những thứ đó đều do Tạ Phản chuẩn bị trước, anh sợ Tô Y Man vất vả nên đã lo liệu hết thay cô.
Dù sao Tạ Phản cũng là con trai của giáo sư Hoàng nên những thứ anh tặng đều trúng ý bà. Mà cái lợi thì Tô Y Man hưởng hết, mỗi lần đến, giáo sư Hoàng luôn nắm tay Tô Y Man nói chuyện rất lâu.
Hôm nay cũng vậy.
Tạ Đan Du cũng ở đó. Kể từ khi từ chức tổng giám đốc Tín An, bà thấy nhẹ nhõm vô cùng, rảnh rỗi liền quen một người bạn trai. Bạn trai là một nhà toán học làm việc tại Viện Hàn lâm Khoa học, năm nay hơn bốn mươi tuổi, từng kết hôn một lần, sau khi kết hôn sinh được một cậu con trai. Vợ ông khi đó là sản phụ lớn tuổi, sau khi sinh con sức khỏe giảm sút nghiêm trọng, mắc bệnh rồi qua đời. Ông một mình nuôi con mấy năm, vừa mới gặp Tạ Đan Du cách đây không lâu, hai người khá hợp tính nên thử tìm hiểu.
Tạ Đan Du không chê ông có một đứa con trai mới sáu tuổi, cũng không cho phép gia đình chê bai. Bà còn khá thích đứa trẻ đó, đi đâu cũng dắt theo.
Cậu bé tên là Ô Hạo Hi, ham chạy nhảy, gặp ai cũng quen, gọi Tạ Đan Du là “Cô xinh đẹp”, thấy giáo sư Hoàng thì gọi “Bác xinh đẹp”, thấy Tô Y Man thì gọi “Chị xinh đẹp”.
Cậu bé cũng rất hợp với Tạ Phản, nghe nói Tạ Phản từng dẫn dắt đội giành được vài chức vô địch bóng rổ, bèn ôm một quả bóng rổ đến đòi Tạ Phản dẫn đi chơi.
Tạ Phản dẫn cậu bé ra sân sau, ở đó có một sân bóng rổ nhỏ.
Một hạt đậu nhỏ xíu, ôm quả bóng rổ quá lớn so với mình, chạy đi chạy lại trên sân, học cách đập bóng dẫn bóng, đôi chân ngắn chạy rất hăng hái. Tạ Phản kiên nhẫn chơi cùng cậu bé, nhiều lần nhấc cậu lên để cậu ném bóng vào rổ. Có một lần cậu bé thực sự ném trúng, vui sướng đập tay với Tạ Phản.
Giáo sư Hoàng đứng bên sân nhìn, mắt ánh lên nụ cười: “Nếu con và Tạ Phản cũng sinh một đứa trẻ đáng yêu thế này thì tốt biết mấy, con xem hai đứa chơi với nhau vui chưa kìa.”
Tô Y Man nhìn về phía trước, đúng là thấy khi Tạ Phản chơi cùng trẻ con thực sự rất vui vẻ.
Vậy nên, có phải anh cũng mong chờ có một đứa con không?
“Y Man,” giáo sư Hoàng gọi cô: “Con đã định bao giờ thì sinh con với Tạ Phản chưa?”
Tạ Phản vừa hay đi tới nghe thấy, bèn giải vây cho Tô Y Man: “Mẹ, sao mẹ lại giục nữa rồi?”
“Hỏi một chút cũng không được sao?”
“Chuyện này mẹ đừng hỏi nữa.” Tạ Phản nói: “Hỏi nữa con cũng không muốn sinh.”
Tim Tô Y Man run lên một nhịp, Hoàng Nhuế nghe vậy thì nổi cáu: “Tại sao con không muốn sinh?”
“Không có thời gian chăm sóc.”
“Cần con chăm sóc sao? Bảo mẫu trong nhà để làm cảnh à?”
“Bảo mẫu có thể chăm sóc hai mươi bốn giờ một ngày sao? Con mình sinh ra thì mình phải tự chăm, con không có thời gian rảnh đó.”
Hoàng Nhuế không ngờ con trai mình lại như vậy, trước tiên ái ngại trấn an Tô Y Man: “Con đừng giận nhé, cái thằng nhóc này thật là vô lý, mẹ sẽ dạy bảo nó hẳn hoi.”
Nhưng người không muốn sinh thực ra là Tô Y Man.
Tạ Phản vì cô mà đã gánh hết mọi trách nhiệm lên mình.
“Con không thích trẻ con sao?” Hoàng Nhuế hỏi Tạ Phản: “Chẳng phải con vừa chơi với Hi Hi rất vui sao?”
“Con nhà người ta với con nhà mình có giống nhau không? Con chỉ cần chơi với nó một lát, nhưng sinh con ra thì chẳng lẽ con phải ở bên nó suốt ngày? Trẻ con quậy phá như vậy, con còn sống nổi không?”
“…”
Hoàng Nhuế định nói thêm vài câu, Tạ Đan Du nghe vậy liền cười: “Thôi mà chị dâu, không sinh con cũng đâu phải tội lỗi gì lớn. Em cũng không muốn sinh, ngại phiền phức. Chị xem em bây giờ, không con cái nhẹ thân biết bao, sống tốt thế này cơ mà.”
“Gen của nó và Y Man tốt như vậy, không sinh con không thấy phí sao?”
“Câu này em không đồng ý đâu nhé. Gen có khả năng đột biến, ai dám đảm bảo người thông minh sinh ra con nhất định sẽ thông minh, người đẹp sinh ra con nhất định sẽ rất đẹp chứ?”
“Cô đừng có mà ngụy biện. Gen ưu tú thì đời sau xác suất cao là sẽ ưu tú hơn, cô đừng có lôi chuyện khác vào. Hơn nữa chuyện sinh con không phải là việc của một mình Tạ Phản, còn có Y Man nữa mà, đúng không.”
Giáo sư Hoàng tưởng mình đang đòi quyền lợi cho Tô Y Man, ngờ đâu Tô Y Man nói: “Mẹ, bây giờ con cũng chưa muốn sinh em bé.”
“…”
Tạ Đan Du nghe vậy liền cười: “Nghe thấy chưa, giới trẻ bây giờ không giống ngày xưa, sinh con đối với chúng không phải là việc bắt buộc phải làm. Em thấy chị cũng đừng nói nữa, nếu không một giáo sư đại học danh tiếng mà lại đi làm cái việc thúc giục sinh đẻ thì hơi giống mấy bà hàng tôm hàng cá rồi đấy.”
Giáo sư Hoàng đương nhiên không muốn mình trở nên tầm thường, nghe mấy người đều nói vậy, sau đó cũng không tiện nhắc lại nữa.
Ô Hạo Hi chạy tới, đôi tay mũm mĩm nắm lấy Tạ Phản: “Anh ơi, sao anh không chơi với em nữa, em vẫn muốn chơi thêm một lát.”
“Được, anh dẫn em đi chơi.” Tạ Phản nhấc hạt đậu nhỏ lên, nhẹ nhàng đưa lên cao, cho cậu bé cưỡi lên cổ mình.
Ô Hạo Hi chẳng sợ cao chút nào, được Tạ Phản cõng chạy về phía trước còn cười khanh khách vì vui sướng. Đến dưới rổ, cậu vươn đôi tay ngắn nhỏ ra để ném bóng.
Lần này không trúng, Tạ Phản nhặt bóng đưa cho cậu: “Không sao, ném lại đi.”
Ô Hạo Hi lại ném lên, bóng vào rổ, cậu vui mừng quay đầu lại nói: “Cô xinh đẹp, bác xinh đẹp, chị xinh đẹp, em ném trúng rồi!”
Tạ Đan Du và giáo sư Hoàng đều cười vỗ tay khen cậu giỏi.
Ô Hạo Hi rất thích Tạ Phản, cảm thấy anh trai này vừa cao vừa đẹp trai, lại còn chơi bóng rổ cực giỏi. Lúc ra về cậu có chút luyến tiếc, ôm lấy chân Tạ Phản nói: “Sau này em lại đến đây chơi, anh dạy em chơi bóng rổ tiếp nhé.”
Tạ Phản hiền lành xoa đầu cậu, nói “Được”.
Sau khi khách đi rồi, giáo sư Hoàng nhìn Tạ Phản: “Mẹ chẳng thấy con không thích trẻ con chỗ nào cả.”
Nói xong bà đi vào phòng nghỉ ngơi.
Đêm đó Tạ Phản và Tô Y Man ở lại, định mai mới đi.
Lên lầu tắm rửa xong, Tạ Phản theo lệ cũ xé một chiếc bao cao su.
Trong lúc đó, anh cảm thấy Tô Y Man có chút mất tập trung bèn kéo sự chú ý của cô lại: “Đang nghĩ gì thế?”
Cô nhìn người đang ở rất gần mình, mím môi vừa bị cắn: “Có phải anh thích trẻ con không?”
“Không thích, đừng nghĩ lung tung.” Tạ Phản lau đi vệt mồ hôi trên trán cô: “Ngoài em ra anh không thích ai hết.”
“Nhưng lúc nãy anh chơi với Hi Hi rất vui mà.”
“Đấy là con nhà người ta, chẳng lẽ anh lại trưng cái bộ mặt thối ra không nể mặt cô anh, rồi lại để lại bóng ma tâm lý cho đứa trẻ đó à?”
“…”
Nghĩ kỹ thì đúng là đạo lý này nhưng cô vẫn thấy không yên tâm: “Anh thực sự không thích sao?”
“Thật mà. Trẻ con có gì tốt đâu, suốt ngày quậy phá không thôi. Lỡ đâu gặp phải đứa đến ‘đòi nợ’, đời hai đứa mình chẳng phải coi như xong sao?”
“Anh không có lòng tin vào con của chúng ta thế à?”
“Không phải không có lòng tin, mà là anh không dám đánh cược.”
Tạ Phản bế cô lên để cô ngồi lên đùi mình, một tay anh giữ sau gáy cô, khi hôn cô giọng anh trở nên khàn đục: “Thực sự không muốn sinh, anh có một ‘đứa trẻ’ là em là đủ rồi, không có tâm trí đâu mà thương đứa thứ hai.”
Trong lòng Tô Y Man tràn ngập sự dịu dàng.
Lại nghe thấy anh nói: “Nếu em lo lắng dùng bao cũng không anh toàn, anh có thể hẹn bác sĩ đi thắt ống dẫn tinh.”
Tô Y Man lắc đầu, ánh mắt dịu dàng: “Đừng, anh dùng bao là tốt rồi, đừng đi làm cuộc phẫu thuật đó.”
Tạ Phản cười khẽ: “Được, vậy anh mua thêm nhiều bao một chút.” Đột nhiên th*c m*nh một cái: “Lần nào cũng dùng, được không?”
Cô nhất thời không nói được gì nữa, tiếng th* d*c trở nên dồn dập.
Đến khi anh chậm lại, cô ôm lấy anh, má tựa vào cổ anh, khẽ nói: “Tạ Phản, bây giờ em chưa muốn sinh con nhưng biết đâu sau này lớn thêm vài tuổi em lại muốn sinh thì sao.”
Tạ Phản lại nói: “Thế cũng đừng sinh, vất vả lắm.”
“Nếu em tình nguyện vất vả vì anh thì sao?”
“Không cần thiết.” anh nâng mặt cô lên, áp môi hôn xuống: “Em cứ đi theo anh hưởng phúc là được rồi, đừng chịu khổ.”
Bảo bối mà anh đã tốn bao công sức mới cưới được về, một chút khổ cũng không được phép nếm trải.