Vào sinh nhật lần thứ 24 của Tô Y Man, Tạ Phản lại tặng cô một chiếc nhẫn nữa. Viên kim cương lần này còn lớn hơn cả chiếc nhẫn cầu hôn trước đó, cô đeo vào thấy nặng nề nên đã dùng một sợi dây chuyền xỏ qua, đeo lên cổ làm vòng cổ.
Tạ Phản đưa cô đi ăn một bữa thịnh soạn, xem phim, sau đó lại đề nghị đi công viên giải trí.
Công viên giải trí rất đông người, một số trò chơi phải xếp hàng rất lâu, cô chỉ đi dạo một lát đã không còn hứng thú nữa.
Tạ Phản đưa cô về biệt thự ở ngoại ô kinh thành. Tại sân thượng được thiết kế mái kính, anh lại bắn cho cô một màn pháo hoa rực rỡ, kéo dài không dứt.
Đêm đó, Tô Y Man tự nhiên lại chẳng ngủ được bao nhiêu. Từ ghế sofa trên sân thượng đến chiếc giường lớn trong phòng ngủ, cô gần như bị Tạ Phản “hành hạ” suốt cả đêm.
Cô mệt đến mức không muốn cử động một ngón tay, lúc nửa tỉnh nửa mê liền nói: “Để em xem sau khi anh qua tuổi hai mươi lăm thì còn bao nhiêu sức lực.”
Tạ Phản nhất thời không hiểu: “Cái gì?”
“Chị Liễu Cẩn nói” Tô Y Man lầm bầm: “Đàn ông qua tuổi hai mươi lăm thì chỉ có thể ngồi trò chuyện thôi.”
“…”
Tạ Phản rung vai cười thành tiếng, tay khẽ xoa má cô: “Được, em cứ đợi đấy.”
Hơn hai tháng sau, vào ngày 24 tháng 8, Tạ Phản tròn hai mươi lăm tuổi.
Tối đó đã hẹn trước là sẽ đi hẹn hò nên Tô Y Man không ở lại công ty tăng ca mà hoàn thành công việc sớm, nhìn đồng hồ rồi vội vàng xuống lầu tìm anh.
Xe của Tạ Phản đỗ bên ngoài viện thiết kế, anh đút tay vào túi quần, tựa người vào thân xe, tư thế phóng khoáng, đôi chân dài miên man, dù trong tĩnh lặng cũng tỏa ra một khí chất đầy mê hoặc.
Hôm nay anh không mặc vest mà mặc một bộ đồ mang đậm hơi thở thanh xuân: quần dài ôm dáng màu xám đậm, sơ mi trắng, càng nhìn càng giống đồng phục của trường trung học Thượng An.
Tô Y Man tiến lại gần, phát hiện bên ngực trái áo sơ mi trắng của anh có cài một tấm thẻ tên.
Trên đó viết: Lớp 10a1 – Tạ Phản.
Tấm thẻ tên này trông đã khá cũ, rõ ràng là vật của nhiều năm về trước. Tô Y Man vô cùng quen thuộc với nó bởi cô đã từng cẩn thận cất giữ nó suốt bấy lâu. Trong những năm cấp ba, thỉnh thoảng cô lại lấy nó ra từ ngăn kéo để ngắm nhìn, ngón tay v**t v* từng nét chữ trên đó.
Cô không chắc chắn lắm: “Thẻ tên này… là cái em nhặt được sao?”
“Em giữ bao nhiêu năm như vậy, giờ không nhận ra sao?”
“Anh lấy nó ở đâu ra thế?”
“Em trai em đã đưa cái hộp đó cho anh.” Tạ Phản nhìn cô, cười khẽ: “Đến cả thuốc hết hạn và giấy nháp em cũng giữ lại, em cũng biết ‘nhặt rác’ đấy chứ.”
“…”
Cô nhớ ra lần trước về Mỹ, cô đã tìm trong phòng mình nửa ngày trời mà không thấy cái hộp đó đâu.
Hóa ra là đã bị Tô Kỳ Duệ bán đứng, đem đưa cho Tạ Phản xem rồi!
Dù Tạ Phản đã biết chuyện cô thầm mến anh từ năm lớp mười từ lâu, nhưng lúc này cô vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
Hóa ra đó là lý do Tạ Phản đặc biệt bỏ ra một số tiền lớn tại buổi đấu giá để mua một chiếc nhẫn kim cương gần như giống hệt chiếc nhẫn giả mà cô đã giữ bấy lâu nay.
Thì ra anh đã biết tất cả từ lâu rồi.
“Nếu những thứ đó không phải là “rác”,”
Tô Y Man nói: “Thì lúc chia tay anh, em đã trả lại hết cho anh rồi.”
“Nên em mới ngốc đấy, đồ có giá trị thì trả lại cho anh, còn đồ không đáng tiền thì tự giữ lấy.”
Tạ Phản mở cửa xe cho cô, xoa đầu cô một cái: “Chính vì ngốc như vậy nên mới bị anh lừa vào tay, phải không?”
“…”
Tạ Phản lái xe đến một tiệm mì thịt bò gần trường Thượng An.
Tô Y Man nhìn ra ngoài, mấy năm trôi qua, tiệm mì vẫn còn đó, chỉ có biển hiệu là thay mới và cửa hàng đã được sửa sang lại một lượt.
Cô nhìn Tạ Phản: “Đến đây làm gì?”
“Ăn.” Tạ Phản cởi dây an toàn tiện tay cởi luôn cho cô.
Sau đó, anh đột nhiên nói một câu khiến Tô Y Man không kịp trở tay.
“Tạ Phản của lớp 10a1 có thể mời em ăn một bát mì thịt bò không?”
Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng giống như đồng phục học sinh, trên ngực cài tấm thẻ tên mà Tô Y Man đã trân trọng giữ gìn suốt nhiều năm. Diện mạo của anh không có gì thay đổi, chẳng qua là trưởng thành và góc cạnh hơn một chút mà thôi.
Trong một khoảnh khắc nào đó, Tô Y Man cảm thấy anh thực sự vẫn là chàng thiếu niên năm lớp mười ấy.
Là chàng thiếu niên mà Tô Y Man đã thầm yêu sâu sắc.
Mắt cô bỗng nhòe đi, cô quay đầu cố kìm nén cảm xúc, rồi nhìn lại anh: “Được thôi.”
Ông chủ tiệm vẫn là người cũ, ngẩng đầu nhìn đôi trai tài gái sắc bước vào, lại thấy hai người nắm tay nhau vô cùng thân mật, liền cười nói: “Hai đứa không sợ bị nhà trường bắt vì yêu sớm à?”
“…”
Mắt Tô Y Man trợn tròn: “Tụi cháu trông giống học sinh lắm ạ?”
“Không phải học sinh thì là gì?”
Ông chủ quan sát kỹ một lượt. Tạ Phản mặc đồng phục Thượng An, bản thân đã mang sẵn khí chất thiếu niên, giờ lại càng giống học sinh hơn. Tô Y Man thì mặt mũi non nớt, dù không mặc đồng phục nhìn vẫn rất giống.
Nhìn thấy tấm thẻ tên Tạ Phản đang đeo, ông chủ lại cười: “Học sinh bây giờ ăn uống tốt thật đấy, dậy thì cũng sớm, mới lớp mười mà đã cao lớn thế này rồi.”
Tô Y Man cười rất lâu, đến khi tìm chỗ ngồi xuống vẫn không nhịn được cười, chỉ vào Tạ Phản nói: “Anh đúng là dậy thì sớm thật.”
Tạ Phản khoanh tay ngồi đối diện, mỉm cười lắc đầu.
Hai bát mì thịt bò bưng ra, vẫn ngon như ngày nào.
Cả hai bát đều không lấy rau mùi, có thêm dầu ớt. Tạ Phản thực ra không ăn được cay lắm, Tô Y Man không cho anh thêm quá nhiều vì sợ anh ăn cay sẽ đau dạ dày.
Dù sao cũng là sinh nhật anh, Tô Y Man không muốn trải qua đơn giản như vậy, ăn xong mì thịt bò cô muốn đưa anh đi ăn món khác, tốt nhất là đắt tiền một chút. Tạ Phản lại nói không cần, dắt cô đi dạo phố ẩm thực gần đó, mua cho cô rất nhiều món ăn vặt mà cô thích.
Tô Y Man cảm giác như chính mình lại được đón sinh nhật một lần nữa.
Về đến nhà, cô lấy chiếc bánh kem tự tay làm hồi trưa từ trong tủ lạnh ra, bảo Tạ Phản ước nguyện.
Điều ước của Tạ Phản vẫn giống như năm ngoái: Mong Tô Y Man mỗi ngày đều vui vẻ.
Tô Y Man tặng anh một chiếc thắt lưng, mua từ thương hiệu mà anh thường dùng. Cô đã chọn rất lâu, nhìn thấy chiếc này là thích ngay, vừa khiêm tốn vừa sang trọng, rất hợp với khí chất của Tạ Phản. Cô tưởng tượng cảnh chiếc thắt lưng này thắt trên vòng eo săn chắc của Tạ Phản, càng nghĩ càng thấy “k*ch th*ch”.
Tạ Phản sau khi mở ra liền nhướng mày, ngước mắt nhìn cô.
Cô không biết nguy hiểm đang cận kề, ngây thơ nói: “Anh thử xem.”
Chiếc thắt lưng được lấy ra khỏi hộp, cô thử thắt cho anh. Phần cuối thắt lưng luồn qua đỉa quần đầu tiên, cô đứng trước mặt anh, cúi đầu, tay vòng qua eo anh, cầm lấy thắt lưng kéo nhẹ từng chút một, luồn qua đỉa quần thứ hai cho đến khi hết cả năm đỉa. Cô áp thắt lưng vào eo anh, kéo đến độ vừa vặn rồi bắt đầu cài khóa.
Đây là lần đầu cô mua thắt lưng hiệu này nên không quen cách dùng, cái kim cài mãi không vào lỗ. Sau đó là Tạ Phản nắm lấy tay cô, theo một tiếng “cạch” nhẹ nhàng, thắt lưng đã được cài xong.
Đầu cô vẫn cúi thấp, nhìn chằm chằm vào thắt lưng ở eo anh.
Vòng eo săn chắc phối với chiếc thắt lưng đen thiết kế tinh xảo, một sự quyến rũ đầy d*c v*ng âm thầm trỗi dậy.
Tim cô đột nhiên đập nhanh hơn.
Tô Y Man ngẩng đầu lên, không biết mặt mình đã ửng hồng, cố tỏ ra tự nhiên: “Mắt nhìn của em cũng tốt đấy chứ, nhỉ?”
Tạ Phản tựa người vào mép bàn, khóe môi mang theo nụ cười đầy dụ dỗ: “Em nói là mắt chọn đàn ông sao?”
“…”
Mặt cô càng đỏ hơn: “Em đang nói cái thắt lưng mà.”
“Thế người đàn ông của em không tốt à?”
“…”
Cô lười đôi co với anh, quay người định đi.
Tạ Phản kéo cô lại, dang rộng chân, ôm cô vào lòng: “Có muốn kiểm tra một chút không?”
“Cái gì?”
“Người đàn ông của em sau khi qua tuổi hai mươi lăm liệu có phải chỉ có thể ngồi trò chuyện hay không.”
“…”
Cô chỉ nói đùa thôi, vậy mà Tạ Phản lại ghi tạc trong lòng. Anh dùng hành động thực tế để cho cô biết rằng Tạ Phản sau khi bước qua cái ngưỡng hai mươi lăm tuổi vẫn tràn trề sinh lực, dũng mãnh như hổ, phong hoa tuyệt đại…
Cô bị ném lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, trước mắt là một Tạ Phản đang từng bước ép sát. Anh quỳ trên giường, nhích dần về phía cô, ánh mắt tràn đầy d*c v*ng như muốn nuốt chửng con mồi.
Tô Y Man cảm thấy anh giống hệt một con báo trước khi săn mồi, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi, không ngừng lùi lại phía sau.
Cổ chân cô bị anh nắm lấy, kéo về phía trước. Anh quỳ g*** h** ch*n cô, thong thả rút chiếc thắt lưng mà cô vừa tự tay thắt cho anh ra khỏi eo.
Tô Y Man càng sợ hơn.