Cứ cách một khoảng thời gian, Tô Y Man lại cùng Tạ Phản đi thăm ông nội.
Việc cô có thể thuận lợi gả cho Tạ Phản, ông cụ có công lao rất lớn. Cô luôn ghi nhớ điều đó, coi lão Tạ như ông nội ruột của mình. Hễ có thời gian rảnh, cô lại đến trò chuyện với ông, cho mấy con vẹt ông nuôi ăn.
Mấy con vẹt được nuôi rất khôn, hễ thấy cô là lại kêu lên: “Tô Y Man! Tô Y Man!”
Lão Tạ cười “bóc mẽ” cháu trai mình, nói với cô: “Lần nào Tạ Phản tới, vừa cho tụi nó ăn vừa dạy tụi nó nói chuyện. Chẳng dạy cái gì khác, chỉ dạy mỗi tên của cháu thôi.”
Tạ Phản đứng bên cạnh nghe thấy, khi Tô Y Man nhìn sang, anh còn thản nhiên: “Anh dạy không đúng sao? Tên của em nghe hay thế cơ mà?”
“…”
Lúc cùng ăn cơm, ông cụ hỏi hai người định bao giờ thì có con.
Kể từ khi Tạ Phản bước sang tuổi hai mươi lăm, tiếng thúc giục sinh con trong nhà dần nhiều lên. Bất kể là ai hỏi, Tạ Phản đều nói: “Con không muốn có, trẻ con ồn ào lắm. Mọi người cũng đừng hỏi A Man nữa, cô ấy cái gì cũng nghe theo con.”
Anh bảo vệ Tô Y Man kín kẽ đến mức mọi người thực sự tin rằng chính anh là người không muốn. Họ còn kéo Tô Y Man lại an ủi không ngớt, bảo cô đừng giận Tạ Phản.
Cứ thế, trong mắt các bậc trưởng bối, Tô Y Man bỗng trở thành “tội nghiệp” vì muốn sinh con nhưng bị “uy quyền” của Tạ Phản ép buộc nên không dám sinh. Nhờ sự bao che này, các trưởng bối trong nhà đều rất thương Tô Y Man, không ai dám bắt lỗi cô nửa lời.
Cô nhìn thấy hết những điều tốt đẹp Tạ Phản dành cho mình, cũng muốn làm gì đó cho anh.
Trước đây giáo sư Hoàng nói muốn mời thầy dạy nghi lễ và quốc học cho cô, Tạ Phản không cho học vì sợ cô thấy phiền. Nhưng Tô Y Man lại tự mình tranh thủ lúc rảnh rỗi đến chỗ giáo sư Hoàng nghe giảng, ghi chép cực kỳ nghiêm túc.
Giáo sư Hoàng đứng bên cạnh quan sát, càng nhìn càng hài lòng. Bà bắt đầu thường xuyên đưa Tô Y Man đi tham dự các sự kiện quan trọng. Bất kể ai hỏi, bà đều tự hào giới thiệu: “Đây là con dâu tôi, là một kiến trúc sư. Dự án khu nghỉ dưỡng sắp hoàn thành ở ngoại ô hiện nay là do một tay con bé chịu trách nhiệm thiết kế đấy.”
Bất cứ ai gặp Tô Y Man đều khen cô có khí chất, không hổ danh là người mà Tạ gia đã tuyển chọn kỹ lưỡng cho Tạ Phản. Dần dần, không còn ai nhắc lại việc cô có xuất thân không tốt nữa. Mọi người chỉ nhớ đến sự tao nhã, phóng khoáng và những giải thưởng kiến trúc quốc tế mà cô liên tiếp đạt được.
Cô chưa bao giờ ngừng bước chân tiến về phía trước, vì cô muốn mình hoàn toàn xứng đôi với Tạ Phản. Dù Tạ Phản đã hơn một lần nói rằng bản thân cô đã đủ tốt rồi, dù cô không làm gì anh vẫn yêu cô, nhưng cô vẫn muốn bản thân trở nên xuất sắc hơn nữa.
“Nhưng bây giờ em đã cực kỳ, cực kỳ tốt rồi mà.”
Liễu Cẩn cùng cô đi mua sắm, chọn một bộ quần áo ướm lên người rồi nói: “Em đừng đặt cho mình quá nhiều mục tiêu. Bây giờ có mấy ai hoàn hảo được như em chứ? Xinh đẹp, thông minh, cầu tiến, năng lực làm việc lại mạnh. Từ khi thầy Khang giao viện thiết kế cho em, em đã giành được bao nhiêu đơn hàng lớn rồi, mặt thầy Khang sắp cười đến rách ra luôn kìa.”
Thấy bộ đồ không hợp, Liễu Cẩn chọn bộ khác: “Cưới được em rõ ràng là phúc phần của Tạ gia nhà họ. Em phải luôn nhớ kỹ, không phải em trèo cao, tất cả những gì em có được đều là xứng đáng.”
Tô Y Man cũng xem qua vài bộ nhưng không thấy bộ nào thực sự ưng ý. Cô đáp: “Em biết mà. Em đâu có nói là em đang tự ti.”
“Thế sao em còn sắp xếp thời gian dày đặc thế, cái gì cũng muốn học một ít, không thấy mệt à?”
“Học những thứ đó đâu có hại gì. Hơn nữa chị phải biết, trên đời này việc nhẹ nhàng nhất chính là học tập. So với học tập, làm những việc khác mới gọi là mệt.”
Liễu Cẩn nghe mà nhướng mày: “Biết em là học sinh suất sắc từ hạng bét thi lên hạng nhất rồi. Những lời vô lý này nói với chị thôi nhé, đừng nói với người khác, chị sợ em bị người ta ghét đấy.”
“…”
“Bộ này đẹp này.” Liễu Cẩn tinh mắt nhìn trúng một chiếc váy ngủ lụa hở lưng màu n*d*, nhét vào lòng Tô Y Man: “Em đi thử đi.”
Tô Y Man chưa từng mặc kiểu này, cũng không muốn mặc: “Thôi, đây là phong cách của chị, chị lấy đi.”
“Em đừng có nhàm chán như thế được không? Đàn ông cần phụ nữ thỉnh thoảng mang lại cho họ chút cảm giác mới mẻ. Dù em có đẹp đến mấy mà cứ mãi một phong cách, Tạ Phản cũng sẽ chán đấy.”
“Anh ấy chưa bao giờ chán mà.”
“…” Liễu Cẩn câm nín: “Đừng có khoe mẽ với chị nữa. Bảo mặc thì cứ mặc đi, coi như cho Tạ Phản chút phúc lợi, biểu dương công lao anh ta hằng ngày dốc sức ‘phục vụ’ em.”
Vừa nói Liễu Cẩn vừa huých vai Tô Y Man một cái.
Tô Y Man nhìn lại chiếc váy ngủ lần nữa. Tuy hở hơi nhiều nhưng thú thực thiết kế không hề rẻ tiền, nhìn không bị dung tục. Cô nghiến răng mua luôn.
Sau đó, Liễu Cẩn lại nhất quyết kéo cô vào một cửa hàng “đồ chơi” người lớn.
“Khiếu Thiên nhà chị gần đây về Mỹ thăm gia đình rồi.”
Liễu Cẩn dạo quanh cửa hàng một cách thành thục, cầm cái này cái kia lên xem: “Chị phải mua cho mình ít đồ chơi nếu không đêm dài thế này, một mình chị buồn chán lắm.”
Tô Y Man chỉ dám đứng ở cửa, thực sự muốn giả vờ như không quen biết cô bạn này, Liễu Cẩn nói gì cô cũng không đáp lời.
Liễu Cẩn không vui: “Tô Y Man, qua đây cho chị. Giả vờ cái gì chứ, giải phóng phụ nữ bao nhiêu năm rồi, đừng có thấy xấu hổ khi làm bản thân vui vẻ được không?”
Lý lẽ thì đúng là vậy, nhưng Tô Y Man không thể không thấy hổ thẹn: “Chị chọn nhanh rồi ra đi, em còn chờ về nhà.”
“Về nhà mặc bộ váy ngủ s*x* kia, làm Tạ Phản mê mẩn đến mức không dứt ra được chứ gì.”
Liễu Cẩn trêu chọc: “Chị hiểu mà, tiểu A Man cũng bắt đầu ‘khai khiếu’ rồi, biết phụ nữ chúng ta phải tận dụng tốt cơ thể mình, vừa tạo phúc lợi cho đàn ông, vừa tạo phúc lợi cho chính mình.”
Tô Y Man lười chẳng buồn tiếp lời.
Liễu Cẩn mua một thứ trông như con lợn hồng nhỏ, Tô Y Man không hiểu cái đó dùng để làm gì nên cũng không hỏi. Kết quả là Liễu Cẩn mua hai cái, lén bỏ một cái vào túi xách của cô.
–
Về đến nhà là vào buổi tối, Tô Y Man vẫn đang phân vân có nên mặc bộ váy ngủ đó không.
Tạ Phản đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối, cô qua giúp một tay. Tạ Phản đa số không cho cô đụng vào bếp núc, nói con gái biết nấu ăn cũng chẳng có gì tốt vì sẽ vất vả. Nhưng cô thỉnh thoảng vẫn muốn phụ giúp bên cạnh, Tạ Phản đành chiều cô.
Tay nghề của anh ngày càng tốt, nấu ăn ra dáng ra hình, hất chảo rất điệu nghệ. Tô Y Man nhìn từ bên cạnh, nhớ lại lời Liễu Cẩn. Quả thực nên cho Tạ Phản chút phúc lợi. Anh đối với cô tốt như vậy, từng giây từng phút đều tốt.
Nghĩ thông suốt rồi, trong lòng cô cứ giữ chuyện đó nên trông có vẻ hơi lén lút, lúc ăn cơm đôi mắt cứ đảo qua đảo lại. Tạ Phản nhìn ra cô có gì đó không ổn, nhưng không hỏi.
Trước khi đi ngủ, Tô Y Man không chịu tắm chung với anh. Đợi anh tắm xong, cô mới ôm một đống đồ chạy vào phòng tắm. Tạ Phản lấy khăn lau tóc, tranh thủ nghe một cuộc điện thoại công việc. Sắp xếp xong, anh ném điện thoại sang một bên, thấy túi xách của Tô Y Man vứt tùy tiện trên giường, đồ đạc bên trong lộn xộn, có vài tấm tài liệu rơi ra.
anh nhặt lên thu dọn, xếp đồ đạc lại theo từng loại cho cô. Khi chạm phải một thứ bên trong, anh lấy ra xem. Trên hộp bao bì có hướng dẫn sử dụng cực kỳ chi tiết, như thể sợ bạn nữ mua về không biết dùng.
Tạ Phản tưởng đây là Tô Y Man tự mua. Anh cười bất lực một tiếng, không gõ cửa mà đi thẳng vào phòng tắm.
Tô Y Man vẫn đang đứng dưới vòi hoa sen, trên người vừa mới xoa bọt xà phòng, nghe thấy tiếng động thì giật mình, hai tay khoanh trước ngực nhìn anh.