Tạ Phản và Tô Y Man biến mất khoảng mười phút, khi quay lại thì cả hai đi cùng nhau.
Hơn nữa còn nắm tay nhau.
Bàn tiệc dường như bị ấn nút tạm dừng, im lặng một lúc. Người đầu tiên phá vỡ sự im lặng là Khang Triệu Tường: “Hai người đây là…”
“Có một việc nãy giờ vẫn chưa kịp nói với mọi người.” Tạ Phản mở lời: “Thật ra tôi và A Man đã kết hôn rồi.”
Mọi người mất một lúc để phản ứng lại.
Lần trước đến đây ăn cơm, những chuyện xảy ra đã đủ kỳ lạ rồi, mọi người nghĩ sẽ không còn tình huống nào gây sốc hơn nữa. Ai ngờ họ đã đánh giá thấp Tạ Phản.
Mới chỉ vài tháng thôi, anh không chỉ theo đuổi được người ta, mà còn rước về nhà luôn?
Tạ Phản lấy ra một chiếc hộp nhẫn từ túi quần, đeo chiếc nhẫn nữ vào tay Tô Y Man trước mặt họ. Anh kéo tay cô lên, để mọi người thấy rõ hơn nhẫn của họ là một cặp: “Tôi đã rước A Man về nhà rồi.”
Khang Triệu Tường vẫn chưa hiểu ra: “Sao có thể…”
“Đây là giấy đăng ký kết hôn.” Lần này Tạ Phản móc ra một cuốn sổ màu đỏ từ túi quần, mở ra cho mọi người xem nội dung, còn chỉ vào, dù đã cố kiềm chế nhưng vẫn không giấu được vẻ khoe khoang và đắc ý: “Thấy chưa, đây là ảnh của hai chúng tôi.”
Sau sự im lặng là sự ồn ào. Những đồng nghiệp nước ngoài của Tô Y Man là người giỏi khuấy động không khí nhất, tiếng reo hò liên tục, từng người một chạy đến chúc mừng họ.
Chính Tô Y Man cũng cảm thấy khó tin, hỏi Tạ Phản: “Sao anh lại mang theo giấy đăng ký kết hôn?”
“Thứ tốt như thế này thì phải cho mọi người xem chứ.”
Có quá nhiều người đến xem giấy đăng ký kết hôn, Tạ Phản sợ làm hỏng nên cất lại vào túi. Anh ôm lấy vai Tô Y Man, tay kia rót một ly rượu lên, chuyển sang nói tiếng Anh với mọi người: “Khi A Man ở công ty, mọi người đã chăm sóc cô ấy rất nhiều, tôi thay mặt cô ấy cảm ơn mọi người.”
Nói xong, anh uống cạn. Anh rót ly thứ hai, lần này nói với Khang Triệu Tường: “A Man còn trẻ, mới vào nghề chưa lâu, sau này còn rất nhiều điều phải học hỏi, phải phiền thầy Khang bồi dưỡng thêm.”
Tâm trạng của Khang Triệu Tường lặng lẽ thay đổi. Trước đây Tạ Phản là người ở vị thế cao hơn tuyệt đối, giờ lại thành chồng của đồ đệ mình, mối quan hệ này bỗng chốc trở nên thân thiết.
Nụ cười trên mặt tăng lên: “Cậu cứ yên tâm, Y Man vốn là học trò giỏi nhất của tôi, tôi nhất định sẽ giúp cô ấy thành công!”
Ông tiện miệng trêu chọc vài câu: “Tạ tổng, hồi đó cậu cứ nhất quyết phải hạ mình mời người của công ty chúng tôi ăn cơm, tôi đã biết cậu chắc chắn có mục đích khác. Chỉ là không ngờ mục đích của cậu lại là kiếm vợ đấy.”
“Không còn cách nào khác…” Tạ Phản nghiêng đầu nhìn Tô Y Man, ánh mắt tràn đầy dịu dàng: “Những ngày không có A Man, tôi sống như trong bóng tối. Sau khi biết tin về cô ấy, tôi buộc phải đến đánh cược một phen, dùng chút thủ đoạn để ‘lừa’ cô ấy đi.”
Thầy Khang lắc đầu cười, rồi như chợt nhớ ra điều gì: “À phải rồi, tôi nhớ lần gặp mặt đầu tiên trước khi chúng ta hợp tác, ban đầu cậu nói sẽ đến, tại sao sau đó lại không đến mà để trợ lý giúp chủ trì cuộc họp?”
“Hôm đó A Man cũng không đi mà, cô ấy đã không ở đó, tôi đi còn có ý nghĩa gì nữa.”
Khang Triệu Tường nhớ lại, trong danh sách thành viên nhóm hôm đó ban đầu có Tô Y Man, nhưng trước khi đi, ông nhận được tin nhắn từ một thư ký họ Chu ở trong nước, chỉ có một câu: Tô Y Man không được phép xuất hiện trong danh sách buổi đấu thầu tối nay.
Đến giờ này, ông mới hiểu rõ, vị thư ký đó là người của Tạ Hồng Chấn. Tạ Hồng Chấn luôn phong tỏa tung tích và tin tức của Tô Y Man, không cho Tạ Phản có khả năng gặp lại cô. Nhưng sức mạnh của Tạ Phản trong năm năm đó ngày càng lớn mạnh, anh đã phát triển mạng lưới quan hệ riêng của mình, dùng đủ mọi cách, cuối cùng cũng tìm thấy Tô Y Man đang ở Mỹ.
Dù vậy, Tạ Hồng Chấn vẫn muốn chia cắt hai người, không cho họ có cơ hội gặp mặt. Còn Tạ Phản đã dùng một chiêu “tung hỏa mù” với gia đình, lần đấu thầu đầu tiên mà Tô Y Man không tham gia, anh cũng không đi. Và buổi tiệc sau cuộc đấu thầu đó, mới chính là thời cơ thực sự để anh gặp Tô Y Man.
Vì Tô Y Man, Tạ Phản cũng đã dốc hết tâm tư.
Khang Triệu Tường cười nói: “Y Man, Tạ tổng yêu em nhiều như vậy, sau này thầy phải nhờ em nói đỡ với Tạ tổng để tranh thủ thêm nhiều dự án cho viện thiết kế của chúng ta.”
Các đồng nghiệp cũng cười và hùa theo.
Buổi tiệc kết thúc lúc tám giờ, Tô Y Man uống không ít, phần lớn rượu đã được Tạ Phản đỡ thay. Tửu lượng của anh tốt, uống bao nhiêu cũng không say, tỉnh táo và tự chủ.
Tô Y Man thì hoàn toàn ngược lại, say rồi chắc chắn sẽ làm loạn một trận. Tạ Phản đã biết rõ tửu lượng của cô, để đề phòng cô có hành động kinh người nào đó, anh đã đưa cô rời khỏi hội trường sớm, bế cô vào chiếc xe đang đỗ dưới lầu.
Tài xế vừa khởi động xe, tấm ngăn phía sau hạ xuống, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy qua gương chiếu hậu rằng Tạ Phản đang ôm Tô Y Man đang vùng vẫy vào lòng, cúi đầu, kiên nhẫn nói điều gì đó với cô.
Chiếc Maybach này cách âm cực tốt, cách âm giữa hai hàng ghế trước sau cũng tuyệt vời, tài xế hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh phía sau, cũng không dám nghe. Khi lái xe về một trong những căn biệt thự của Tạ Phản ở đây, anh ta khôn ngoan gọi điện thoại, báo cáo với Tạ Phản: “Ông chủ, xe đã về đến nơi rồi ạ.”
Giọng Tạ Phản nghe không có gì bất thường: “Được, cậu tan ca đi.”
Nói xong thì cúp máy, nhưng trước đó, tài xế mơ hồ nghe thấy giọng nói yếu ớt của cô gái cảnh báo: “Tạ Phản, anh không được chạm vào đó!”
Tài xế giả vờ như không nghe thấy gì, không biết gì, bước xuống xe đóng cửa lại, không nhìn về phía cửa sổ sau một cái nào, đi thẳng ra khỏi biệt thự.
Trong xe, cửa kính phủ một lớp hơi nước mỏng, tiếng th* d*c hỗn loạn xen lẫn một tiếng “chát”, một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại chống lên kính, lòng bàn tay dính đầy hơi ẩm, ngón tay từ từ trượt xuống, lớp hơi nước bị phá vỡ, năm dấu vân tay lúc đầu còn rõ ràng, sau đó bị một lớp hơi nước mới nổi lên che khuất.
Mồ hôi không ngừng tuôn ra ở hõm cổ Tô Y Man, làm bết dính vài sợi tóc lộn xộn. Cô cưỡi trên đùi Tạ Phản, không chống đỡ nổi muốn ngã ra một lần nữa, tay lại vỗ lên kính, ngón tay cuộn lại đến trắng bệch.
Quần áo rơi rớt tả tơi, hơi thở hỗn loạn không liền mạch. Tạ Phản vừa dùng sức vừa không quên miệng, cắn nhẹ từng chút một. Da đầu cô tê dại, cơ thể run rẩy, cuối cùng không chịu nổi nữa, tay di chuyển từ cửa kính đến vai anh, bất lực đẩy ra phía sau: “Tạ Phản, đừng cắn chỗ đó…”
Không thể nói thêm lời nào nữa, Tạ Phản lại cố hỏi: “Chỗ nào?”
Cô say, nên gan hơn lúc tỉnh, da mặt cũng dày hơn. Tay đang ôm cổ anh kéo về, đặt lên ngực, đôi mắt đẫm mồ hôi nhìn anh, ngón tay sờ vào chỗ anh vừa cắn: “Chỗ này.”
“Đau à?”
“Không.”
“Vậy làm sao?”
“Thì… em cũng không biết.” Cô còn muốn miêu tả chi tiết cảm giác đó, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là không nghĩ ra. Người đang ngồi trên người anh nhíu mày th* d*c, đột nhiên nói với một câu: “Chỗ đó đâu có sữa, anh ăn cái gì mà ăn!”
Tạ Phản bật cười, cười đến nỗi vai cũng run lên, hoàn toàn bị sự đáng yêu của cô làm tan chảy. Anh nghiêng người về phía cô, đôi mắt nhuốm d*c v*ng nhìn cô: “Dù có độc anh cũng ăn.”
“…”
Anh vẫn cố chấp giày vô. Cô run như cầy sấy.
Nghe thấy một tiếng từ chối khẽ thoát ra từ cổ họng cô.
Tạ Phản nhả ra, chuyển sang hôn môi cô.
…
…
Trên ghế da thật của chiếc xe hơi đắt tiền, những giọt nước tí tách nhỏ xuống.
Tô Y Man vô lực dựa vào lòng anh th* d*c, cảm giác đó quá mãnh liệt, khiến cô bật khóc, răng c*n v** c* anh.
Tạ Phản vén những sợi tóc bết mồ hôi của cô sang một bên, giọng khàn khàn nói những lời tình tứ làm người ta mê đắm.
Cơ thể Tô Y Man đã bớt run hơn, cô ngồi thẳng dậy muốn gạt tay anh ra, trong cơn say nói năng lung tung: “Tạ Phản, anh đừng nghịch nữa được không. Nếu nó cứ to dần lên, em mặc đồ sẽ không đẹp đâu.”
Tạ Phản lại bị chọc cười, nhưng tay không rảnh rỗi, nghe tiếng cô gọi một cách đáng thương, thỉnh thoảng hôn lên môi cô một cái: “Bảo bối, em thế nào cũng đẹp, anh chưa thấy ai xinh hơn em đâu.”
Giọng cô đứt quãng: “Vậy anh đã ngủ với người phụ nữ nào khác chưa? Ngoài em ra.”
Tạ Phản không hài lòng vì cô lại hỏi câu hỏi này. Anh chỉ thiếu nước móc tim ra đặt ở chỗ cô, vậy mà cô vẫn còn nghi ngờ anh có ngủ với người phụ nữ nào khác không.
Tức giận lật người đè cô vào ghế, lưng ghế được điều chỉnh thấp xuống, một tay anh nắm đầu gối cô.
Tần suất nhanh đến mức khiến người ta phát điên, không khí chật kín bởi những âm thanh.
Tô Y Man không chịu nổi vặn vẹo cơ thể: “Tạ Phản anh làm gì đấy!”
“Chỉ ngủ với một người là em thôi,” Dù tức giận anh vẫn giải thích, cả hành động lẫn lời nói đều là lời giải thích: “Ngoài em ra không có người thứ hai, và cũng sẽ không bao giờ có người thứ hai.”
Thế giới hóa thành một màn sương mù lớn, Tô Y Man dường như đang trôi nổi trong màn sương, không phân biệt được mình đang ở đâu, chỉ biết Tạ Phản vẫn luôn ở đó. Dù rất mệt, lại uống rượu nên buồn ngủ, ngay cả th* d*c cũng không muốn, cô vẫn bị khơi dậy, má kề sát vào cổ anh, tay ôm chặt không buông. Nghe những lời anh nói bên tai, cô vô cùng phối hợp, tự giác lật người lại.
Hơi nước tràn ngập.
Cô không giữ được mà đổ sụp xuống, được Tạ Phản ôm lấy. Không khí ẩm ướt, điều hòa trong xe hoạt động không tiếng động, ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã nổi gió, có tiếng lá cây lay động sột soạt.
Toàn thân mỏi nhừ, Tô Y Man tựa vào người anh, khẽ lắc đầu, nói không muốn nữa.
Màn sương mù lớn đó cuối cùng cũng từ từ tan biến, tầm nhìn trở nên rõ ràng.
Tạ Phản ôm cô vào lòng, mở một hộp khăn ướt. Lông mi Tô Y Man dính mồ hôi, đôi mắt dịu dàng nhìn anh.
Kể từ khi làm lành, anh luôn như vậy, mọi việc đều theo ý cô. Đặc biệt là những lúc thế này, anh sợ sẽ làm cô đau, nên đã dịu dàng hơn rất nhiều. Mỗi khi cô kêu đau, anh lập tức dừng lại, hôn và dỗ dành không ngừng.
Vốn là một người thô ráp như vậy, vì cô, lại cố tình trở nên chu đáo và dịu dàng đến thế.
Tình yêu thương ngọt ngào trong lòng tràn ra, cô gọi anh: “Chồng ơi, em buồn ngủ lắm.”
“Anh bế em đi ngủ.”
Tạ Phản mặc quần áo cho cô, lấy một chiếc chăn quấn cô lại rồi bế ra khỏi xe.
Bước vào biệt thự, đèn bên trong tự động bật sáng. Anh bế cô vào phòng tắm để tắm, mỗi lần say cô đều như một đứa trẻ, khá nghịch ngợm, vừa vào bồn tắm đã không ngừng vùng vẫy. Khi Tạ Phản đưa tay thắp nến thơm, cô đột nhiên úp đầu xuống nước, giây thứ hai đã bị Tạ Phản nhấc lên, nhưng vẫn bị sặc nước.
Tạ Phản vỗ lưng cô, giọng nhẹ nhàng: “Nghịch ngợm gì thế.”
“Em muốn học bơi mà.” Cô nói.
Tạ Phản cười: “Sau này anh dạy em, hôm nay đừng quậy nữa, ngoan.”
“Vậy anh phải dạy em đấy nhé.”
“Anh hứa.”
Tay Tạ Phản di chuyển từ lưng cô xuống mông, rồi đến chân, anh không ngừng dỗ dành: “Ngoan, tắm xong rồi đi ngủ.”
“Vậy thôi được.”
Tô Y Man tựa đầu vào vai anh, nhanh chóng ngủ thiếp đi. Cô luôn như vậy khi ở bên anh, vô cùng tin tưởng anh, dù vẫn đang ngâm mình trong nước cũng cảm thấy rất an tâm, biết rằng anh sẽ an toàn bế cô lên bờ, lau khô những giọt nước trên người cô, rồi dịu dàng ôm cô ngủ đến sáng.
–––––––––––––
[Tác giả có lời muốn nói]
Nếu có chỗ nào đọc không liền mạch là do tôi đã buộc phải xóa bỏ một số đoạn miêu tả và đối thoại nha.