Trước khi bữa tiệc tối bắt đầu, một chiếc siêu xe lòe loẹt chạy đến bên ngoài.
Khi chiếc xe dừng lại, Tô Vận Hồng vội vàng chạy ra đón. Cửa xe mở, bước xuống là một người phụ nữ mặc váy đen, trang điểm đậm, phong cách hơi punk. Không nghi ngờ gì là người bước xuống rất đẹp, cao và gầy, thân hình nóng bỏng, ngũ quan sắc sảo, ngoài vẻ quyến rũ còn có chút mạnh mẽ, sắc lạnh.
Tô Vận Hồng dẫn cô ấy đến, giới thiệu với Tạ Phản: “Đây là con gái tôi, Tô Kỳ.”
Từ lúc xuất hiện, ánh mắt Tô Kỳ đã luôn dán chặt vào Tạ Phản, ánh nhìn không hề che giấu: “Chào anh.”
Tô Vận Hồng kết hôn sớm, con gái ông ta lớn hơn Tô Y Man một tuổi, Tô Y Man gọi cô ta là chị họ.
Tô Kỳ học ở Anh, không phải trường danh tiếng gì, nghe thì hay thôi, là Tô Vận Hồng đã chi không ít tiền tài trợ để mua cho cô ta. Cô ta không thích học, đên trường ba bữa nửa vời, thích cùng bạn bè đi chơi khắp nơi trên thế giới hơn, vì vậy đến tận năm nay mới miễn cưỡng tốt nghiệp.
Tô Y Man ít gặp cô ta, mối quan hệ không lạnh không nóng, coi như là người thân xa lạ, chỉ là xã giao gật đầu chào hỏi.
Mọi người đã đến đông đủ, người giúp việc bắt đầu dọn món. Tô Y Man chỉ muốn ăn nhanh bữa cơm này rồi rời đi, cô không thích bầu không khí gia đình này, cũng không muốn diễn cảnh gia đình hòa thuận.
Tô Vận Hồng và vợ ông ta ồn ào suốt buổi, họ là hai người nói nhiều nhất. Một phần là công khai lẫn ngấm ngầm khen ngợi bản thân có công chăm sóc bà cụ, phần khác là nhiệt tình tâng bốc Tạ Phản, khen đủ thứ.
Sau đó họ dẫn đến chủ đề quan trọng nhất của mình: “Tô Kỳ năm nay tốt nghiệp rồi, đang loay hoay không tìm được công việc tốt nào không. Con bé học kiến trúc giống A Man, không biết có thể nhờ cháu giúp sắp xếp nó vào công ty của cháu được không, sắp xếp cho nó một vị trí nào đó cũng được.”
Người được hỏi là Tạ Phản.
Tạ Phản khẽ nhếch mày, cười thản nhiên: “Được, cứ bảo chị ta gửi hồ sơ đến email công ty, sẽ có bộ phận nhân sự phụ trách tiếp đón.”
Tô Vận Hồng tưởng rằng anh đã đồng ý rồi: “Vậy thì cảm ơn cháu, sau này phải nhờ cháu chiếu cố con bé nhiều rồi.”
“Đừng vội cảm ơn, chị ta có qua được vòng đánh giá hay không phải xem năng lực của chính chị ta thế nào, có cơ hội chiếu cố hay không cũng chưa chắc.”
“Còn phải đánh giá sao? Lúc trước A Man không phải trực tiếp vào công ty của cháu luôn sao? Con bé cũng không cần đánh giá mà.”
“A Man tốt nghiệp Đại học Hán Phất, lại là học trò cưng của kiến trúc sư Khang Triệu Tường.”
Tạ Phản lơ đãng ngước mắt nhìn Tô Kỳ một cái: “Không biết con gái của chú tốt nghiệp trường danh tiếng nào?”
“…”
Tô Vận Hồng không nói nên lời. Cái trường hạng hai mà Tô Kỳ học ngay cả xách giày cho Hán Phất cũng không xứng vì vậy, việc Tạ Phản đồng ý nhận hồ sơ của cô ta đã là nể mặt lắm rồi.
Tô Vận Hồng không có lý do gì để đòi hỏi thêm.
“Không sao, con sẵn sàng chấp nhận đánh giá.”
Tô Kỳ nhìn Tạ Phản, chống cằm, nụ cười trong mắt mang chút quyến rũ đầy tự tin: “Ngay cả khi bị loại, con cũng sẽ coi đây là một kinh nghiệm quý báu, không oán trách gì em rể đâu ạ.”
Khác với Tô Y Man, Tô Kỳ là người cháu gái mà Bà Đậu yêu thích nhất, là bảo bối được bà cưng chiều từ nhỏ.
“Nhất định sẽ không thành vấn đề!” Bà Đậu quyết định đi trước một bước, nói đầy chắc chắn để tạo áp lực cho Tạ Phản, nếu có thể sắp xếp Tô Kỳ vào Chí Đắc hoặc Tín An Group, thì Tô Kỳ coi như đã bám được vào chỗ dựa vững chắc, nửa đời sau không phải lo lắng gì:
“Đứa cháu gái này của tôi rất thông minh, là đứa thông minh nhất trong số các cháu của tôi. Không giống A Man, con bé đó…”
Bà còn muốn nói thêm vài câu nữa mượn cơ hội nâng Tô Kỳ để hạ thấp Tô Y Man như thường lệ, nhưng vừa mới bắt đầu thì bà nhớ lại lời Tạ Phản vừa nói, nhìn anh, quả nhiên anh đã phóng tới một ánh mắt sắc bén, khó dò và đầy vẻ thích thú.
Bà Đậu đành phải dừng lời, ho khan một tiếng không nói gì nữa.
Bà không nói, Tạ Phản tiếp lời: “Chị họ thông minh như vậy sao tốt nghiệp rồi còn không tìm được việc phải phiền đến các bậc trưởng bối lo lắng thay thế?”
Mặt Bà Đậu tái mét. Tạ Phản vòng một tay ôm lấy Tô Y Man, lời nói vẫn chưa dứt: “Không như vợ tôi, chưa tốt nghiệp đã được một viện thiết kế nổi tiếng của Mỹ mời làm việc với mức lương cao, trở thành kiến trúc sư trẻ tuổi nhất ở đó.”
Anh cứ một câu “vợ tôi”, hai câu “vợ tôi”, như thể sợ người khác không biết Tô Y Man là vợ hợp pháp của anh. Có anh ở đây, gia đình Tô Húc Hồng tự tin hơn bao giờ hết. Đặc biệt là Tô Kỳ Duệ, nhờ có người anh rể siêu đỉnh, cuối cùng cũng trút được cơn uất nghẹn đã nhịn từ lâu, đắc chí không thôi.
Còn gia đình Tô Vận Hồng thì hoàn toàn ngược lại, từng người đều như cà tím bị sương giá đánh, không còn chút khí thế nào. Tô Kỳ thì vẫn bình thường, cô ta không cảm thấy nhục. Cô ta luôn sống như một nữ hoàng, tự tin tỏa sáng.
Càng nhìn Tạ Phản, cô ta càng thấy người đàn ông này thú vị. Một người đàn ông vừa đẹp trai vừa thú vị như thế này trên đời không nhiều, thật đáng tiếc lại bị cô em họ Tô Y Man nhàm chán kia chiếm giữ.
Ăn xong bữa cơm, những người bên phía Tô Húc Hồng không ở lại thêm một phút nào, chuẩn bị rút lui.
Trước khi đi, Tạ Phản đặc biệt nói với Bà Đậu: “Cháu và A Man sau này sẽ sống lâu dài trong nước, không thể thường xuyên đến thăm bà được nữa, mong bà thông cảm.”
Nói là lịch sự nhưng thực chất là để cắt đứt quan hệ sau này, đưa ra một lý do hợp lý không ai bắt bẻ được cho việc không qua lại nữa. Lúc này Bà Đậu mới nhận ra mình đã thể hiện tồi tệ như thế nào trong ngày hôm nay, dù không thích Tô Y Man, bà cũng nên giả vờ trước mặt Tạ Phản mới phải.
Đối với một người cuồng vợ như Tạ Phản, đắc tội với vợ anh thực sự còn nghiêm trọng hơn cả đắc tội với chính anh.
Bà Đậu chỉ có thể đặt hy vọng vào Tô Kỳ.
Sau khi những người bên phía Tô Húc Hồng đi khỏi, bà gọi Tô Kỳ lại: “Cháu gái ngoan, lần này bất kể cháu dùng cách nào cháu cũng phải thi đỗ vào công ty của Tạ Phản, phải khiến nó nhìn cháu bằng con mắt khác, biết không?”
Tô Kỳ nhìn chiếc xe của Tạ Phản đi xa dần trong màn đêm, tay gạt mái tóc đang xòa trên mặt ra sau. Gương mặt xinh đẹp đầy tính công kích của cô ta hoàn toàn lộ ra, khóe môi cô cong lên một nụ cười đầy hứng thú.
“Thú vị lắm, một người đàn ông cuốn hút như vậy, sao lại thích người em họ nhạt nhẽo như em mình nhỉ?”
–
Ở Mỹ được ba ngày, Tô Y Man đến viện thiết kế thăm đồng nghiệp cũ và thầy Khang. Mọi người đều hỏi cô về tiến độ dự án ở Trung Quốc, và tò mò về mối quan hệ cụ thể giữa cô và Tạ Phản.
Ấn tượng của các đồng nghiệp vẫn dừng lại ở việc Tạ Phản nói muốn theo đuổi cô. Tin tức trong và ngoài nước có độ trễ, hơn nữa gia đình họ Tạ vốn kín tiếng, không muốn làm rầm rộ chuyện hôn nhân của con cái, đương nhiên không có phương tiện truyền thông nào dám đưa tin rầm rộ.
“Lúc đó Tạ tổng vừa gặp cậu một lần đã nói luôn là muốn theo đuổi cậu.”
Đồng nghiệp đã muốn hóng chuyện từ lâu: “Sau đó anh ấy chỉ định đích danh cậu làm tổng kiến trúc sư cho công ty anh ta, điều này rõ ràng là muốn dùng tài nguyên tốt nhất để nâng đỡ cậu. Một người như cậu mới hơn hai mươi tuổi đã có thể độc lập phụ trách một dự án lớn, không dễ gì tìm được người thứ hai trong giới kiến trúc đâu.”
Một đồng nghiệp khác là Wendy nói: “Nếu Tạ tổng không đặc biệt thích em, không thể nào lấy một dự án trị giá hàng trăm tỷ để đùa giỡn với em được. Mấy tháng nay em và anh ta đã tiến triển đến đâu rồi, mau kể cho chúng tôi nghe đi.”
Tô Y Man chạm vào ngón áp út tay phải theo bản năng, lúc này mới phát hiện sáng nay trước khi ra khỏi nhà cô đã để quên nhẫn. Bình thường cô không thích đeo trang sức, thấy rườm rà, đôi khi vẽ thiết kế còn vướng víu, quên đeo nhẫn là chuyện bình thường.
Cô định nói thẳng: “Thực ra em và Tạ Phản đã…”
“Tạ tổng!”
Giọng Khang Triệu Tường vang lên đầy phấn khích, ông đi ra cửa đón Tạ Phản: “Khách quý hiếm quá. Sao đến đây mà không báo trước cho tôi một tiếng, để tôi ra đón.”
Tô Y Man quay đầu lại theo tiếng gọi, ánh mắt chạm đúng vào Tạ Phản. Anh nhếch môi cười với cô, thầm cười một tiếng, quay đầu lại tiếp tục nói chuyện với Khang Triệu Tường.
“Trời ơi, anh ấy theo đuổi em đến tận đây luôn rồi!”
Wendy lúc này càng tin rằng Tô Y Man và Tạ Phản có hy vọng hơn: “Hai người bây giờ rốt cuộc là tình hình gì, đừng nói với chị là em vẫn chưa đồng ý anh ấy nhé. Người đàn ông vừa đẹp trai vừa giàu có như thế không dễ tìm đâu, nếu em bỏ lỡ sau này nhất định sẽ hối hận.”
“Nói gì vậy?” Tạ Phản đi đến.
Wendy nhìn Tô Y Man, sợ cô gái này thực sự không có ý gì với Tạ Phản, không muốn gây áp lực cho cô nên cười cười: “Không có gì, chúng tôi đang hỏi A Man về tiến độ dự án khu nghỉ dưỡng do cô ấy làm chủ trì thế nào rồi thôi.”
“Rất thuận lợi!” Tạ Phản trả lời thay cô: “Năng lực và tài hoa của Kiến trúc sư Tô khiến tôi mở mang tầm mắt.”
“Nhưng A Man còn trẻ, Tạ tổng không sợ cô ấy thiếu kinh nghiệm, làm hỏng dự án của anh sao?”
“Kinh nghiệm của ai mà chẳng tích lũy dần dần? Với mức độ nghiêm túc và trách nhiệm của cô ấy, nhiều kiến trúc sư dày dạn kinh nghiệm cũng không phải là đối thủ của cô ấy. Hơn nữa, dù sao cũng chỉ là một dự án thôi, cho dù cô ấy làm hỏng cũng không sao, coi như là để cô ấy luyện tay nghề.”
Cả nhóm người nghe xong đều ngớ ra.
Dự án hàng trăm tỷ cho Tô Y Man luyện tay nghề, Tạ Phản quả thực quá chiều chuộng.
Theo đuổi người đến mức này, mọi người đều phục sát đất.
Vì vậy, sau khi Tạ Phản rời đi, mọi người đều khuyên Tô Y Man mau chóng chấp nhận anh, người đàn ông như thế này chỉ có kẻ ngốc mới bỏ lỡ.
Buổi tối Tạ Phản mời nhóm của Khang Triệu Tường đi ăn, vẫn là nhà hàng dành cho hội viên ở trung tâm thành phố đó. Đến nơi, Tạ Phản vẫn để Tô Y Man ngồi ghế chủ trì, còn anh tình nguyện ngồi ghế khách mời.
Mọi người vẫn nhớ lần trước đến đây, ánh mắt Tạ Phản dành phần lớn thời gian cho Tô Y Man, còn bất ngờ nói muốn theo đuổi cô làm mọi người kinh hãi.
Thầy Khang nhắc lại chuyện cũ, trêu chọc vài câu trong bữa tiệc. Trong thâm tâm ông vẫn thiên vị học trò của mình, hơn nữa ông thấy Tạ Phản rõ ràng đang đeo nhẫn cưới ở ngón áp út tay trái, rất có thể anh đã không thể cưỡng lại gia đình, kết hôn với đối tượng hôn nhân sắp đặt của mình rồi.
Nếu đã như vậy mà cứ đeo đuổi Tô Y Man thì không thích hợp.
Vì vậy, Khang Triệu Tường nói thêm vài câu: “A Man có lẽ cảm thấy thân phận của mình và Tạ tổng quá khác biệt nên mới không dám chấp nhận, mong cậu đừng trách con bé. Theo tôi, con bé đã quen với cuộc sống bình thường thì đừng cố gắng thay đổi nó nữa, cậu nghĩ sao?”
Tạ Phản khẽ cười, chỉnh lại khuy măng sét rồi đứng dậy: “Xin phép mọi người một lát.”
Thầy Khang gật đầu. Ông nhìn chiếc ghế bên cạnh Tạ Phản, phát hiện Tô Y Man không biết đã ra ngoài từ lúc nào.
Tạ Phản ra khỏi phòng, rẽ vào một góc chưa đi được hai bước, Tô Y Man vừa từ nhà vệ sinh trở về, hai người chạm mặt nhau. Anh đút hai tay vào túi quần, chặn đường cô: “Nhẫn của em đâu?”
“Ở nhà, quên đeo.”
“Không đeo nhẫn, cũng không nói với đồng nghiệp rằng em đã kết hôn với anh.” Tạ Phản tiến lên, ép cô vào tường, cúi thấp người nhìn cô: “Nói xem, có ý gì?”
Tô Y Man ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng trên người anh, đầu óc hơi choáng váng. Ánh mắt trở nên dịu dàng, tay cô nâng lên ôm lấy cổ anh, tinh nghịch nói: “Còn có thể có ý gì nữa, hối hận rồi chứ sao, không muốn làm vợ anh nữa.”
“Muộn rồi.” Tạ Phản bóp cổ cô, không dùng sức thật, chỉ là động tác này: “Ông đây không thể để em chạy thoát được.”
Tô Y Man đương nhiên không muốn chạy trốn, anh đẹp trai như thế, hôn người ta thoải mái như thế, cô ngốc mới chạy.
Cô nhắm mắt lại, môi dán vào môi anh, môi chạm môi, lưỡi quấn lấy nhau. Bên cạnh là cánh cửa phòng riêng đóng kín, tiếng nói chuyện của các đồng nghiệp lờ mờ vọng ra, nội dung chủ yếu liên quan đến cô và Tạ Phản, nói rằng nhìn dáng vẻ Tạ Phản rõ ràng là vẫn chưa buông bỏ cô, cũng thật là si tình. Và hai nhân vật trung tâm của cuộc thảo luận là cô và Tạ Phản hôn nhau ngày càng nồng nhiệt, giữa môi và lưỡi phát ra tiếng m*t mát dai dẳng. Hơi thở cô rối loạn, Tạ Phản cũng không dễ chịu gì, gần như muốn làm cô ngay lập tức, nhưng có một chuyện anh nhất định phải làm.