Kể từ khi gặp lại Tạ Phản, chỉ cần hai người ngủ cùng nhau và anh không có việc gì phải ra ngoài, Tô Y Man tỉnh dậy luôn thấy anh nằm bên cạnh cô một cách yên bình. Dù anh đã thức dậy từ lâu cũng không rời đi, nếu có tin nhắn công việc trên điện thoại, anh vừa ôm cô vừa trả lời. Ngay cả khi muốn đi vệ sinh, anh cũng cố nhịn mười phút, cho đến khi cô tự tỉnh giấc.
Tuyệt đối không để cô tỉnh dậy mà chỉ thấy nửa bên giường lạnh lẽo.
“Chào buổi sáng.”
Tạ Phản thấy mắt cô mở ra, ôm cô và hôn lên trán cô rồi vén chăn xuống giường, đi vào phòng vệ sinh giải tỏa nỗi “bí bách” đã nhịn nửa tiếng.
Rèm cửa phòng ngủ kéo kín, ánh nắng không lọt vào được, ánh sáng rất tối. Tô Y Man mơ màng ngủ, theo thói quen ra lệnh một câu: “Đại Thông Minh, mở rèm cửa.”
“Đại Thông Minh” là hệ thống nhà thông minh toàn diện mà Tạ Phản sử dụng trong vài căn nhà ở Trung Quốc. Trước đây nó không có tên này, mà gọi là “Tiểu Trí” gì đó. Tô Y Man thấy cái tên quá bình thường nên đặt cho nó biệt danh là “Đại Thông Minh”. Tạ Phản sau khi nghe xong cười mãi nhưng không phải vì thấy cái tên quê mùa, mà là thấy vợ mình cực kỳ đáng yêu.
Thế là anh đã đổi khẩu lệnh của hệ thống thông minh đang dùng, tất cả các căn nhà đều đổi thành “Đại Thông Minh”.
Tô Y Man vẫn chưa tỉnh hẳn, tưởng mình vẫn đang ở nhà tại Trung Quốc. Mãi đến khi ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính sát sàn, cô mới thấy một căn phòng hoàn toàn xa lạ.
Dù cũng là phong cách trang trí ba màu kinh điển đen, trắng, xám, nhưng bố cục và nội thất lại không giống nhau.
Cô nghi ngờ quan sát hồi lâu, đợi Tạ Phản từ nhà vệ sinh bước ra, cô ngơ ngác hỏi: “Tạ Phản, đây là đâu vậy?”
“Nhà của chúng ta.”
“Thật hả? Nhưng sao em không nhận ra?”
“Lần đầu tiên em đến đây đương nhiên không nhận ra.”
Tạ Phản rót một ly nước mật ong cho cô trước: “Anh có bất động sản ở nhiều nước lắm, sau này có thời gian anh sẽ dẫn em đi xem từng nơi, em thích chỗ nào thì chúng ta sẽ ở đó vài ngày.”
Tô Y Man chậm rãi uống nước mật ong, cơn say gần như đã tỉnh hết, ký ức dần dần quay trở lại. Cô nhớ lại tối qua sau khi tiệc tàn, cô được Tạ Phản bế vào ghế sau xe. Việc đầu tiên Tạ Phản làm sau khi lên xe là kéo tấm ngăn lên, việc thứ hai là thò tay vào váy cô.
Lúc đó cô say quá nên không từ chối.
Lúc đó thậm chí còn có tài xế ở ghế trước.
Nghĩ đến đây cô toát mồ hôi, uống nước bị sặc, ho không ngừng.
Tạ Phản vỗ lưng cô, quan tâm nói: “Uống chậm thôi, vội cái gì.”
Cô tức giận nắm lấy cổ áo pyjama của anh: “Sao anh có thể làm chuyện đó!”
Tạ Phản nhướng mày: “Chuyện gì?”
“Lúc đó tài xế vẫn còn trên xe mà!”
“Cậu ta đâu có thấy, đâu có nghe được, có làm lỡ chuyện gì của chúng ta đâu?”
“Thế… thế thì cũng đoán được chứ.”
“Thì sao, có liên quan gì không?”
“Tạ Phản!”
“Được rồi, nếu em không thích thì lần sau không làm thế nữa.”
Tạ Phản dừng đúng lúc, không trêu cô nữa: “Yên tâm, chiếc xe đó khi tấm ngăn kéo lên thì khoang trước và khoang sau hoàn toàn là hai không gian tách biệt, đừng nói là làm chuyện đó, cho dù có người phóng pháo ở phía sau cũng không nghe thấy.”
“…”
Tô Y Man vẫn còn giận, đồng thời cũng tự giận bản thân mình tửu lượng quá kém. Kém thì thôi đi, mỗi lần say lại rất muốn gần gũi Tạ Phản, dẫn đến việc lần nào Tạ Phản cũng được toại nguyện. Nhưng trước đây, khi cô say, Tạ Phản cùng lắm là mở khóa thêm vài tư thế khó thôi. Lần này càng quá đáng hơn, mặt dày hơn cả trời.
Cô quyết định làm lơ anh vài ngày, trước hết không cho anh sắc mặt tốt.
Nhưng chưa đầy một ngày trôi qua, khi cô tản bộ trong biệt thự và đi đến bãi đậu xe ngầm, cô nhìn thấy một chiếc Brabus G-Class đang đậu bên trong.
Mắt cô dán chặt vào nó, nhớ lại điều gì đó, lồng ngực bắt đầu phập phồng nhẹ, toàn thân nóng lên, tim đập loạn xạ. Cô đi vòng quanh chiếc xe, ánh mắt dừng lại ở biển số xe.
Không còn gì phải nghi ngờ nữa, đúng là chiếc xe đó.
–
Tạ Phản đến chi nhánh công ty ở Mỹ, đến tối mới về.
Tô Y Man đang làm bánh kem, trông cũng khá chuyên nghiệp, kem được trét đều, bên trên đặt dâu tây, xoài, bánh Macaron, rồi dùng sốt sô cô la viết dòng chữ “Chúc Mừng Sinh Nhật”.
Tạ Phản đi từ phía sau tới, khoanh tay dựa vào bàn đảo bếp nhìn cô: “Bánh kem em làm à?”
“Ừm, sao, được không?” Cô chỉ vào chiếc bánh.
Tạ Phản nhìn rất nghiêm túc: “Sao người đẹp làm bánh kem cũng đẹp thế này.”
“…”
“Làm bánh có mệt không?” Anh quan tâm chuyện này hơn.
“Không mệt, còn khá thú vị.” Tô Y Man đặt bánh lên bàn, cắm 24 cây nến lên, rồi thò tay vào túi quần anh tìm bật lửa.
Mặc dù anh đã bỏ thuốc, nhưng vẫn quen tay bỏ chiếc bật lửa cũ cô tặng vào túi.
Nến được thắp sáng, cô bưng bánh lên, cười rất rạng rỡ: “Tạ Phản, chúc mừng sinh nhật, chúc anh năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có hôm nay.”
Tạ Phản “chậc” một tiếng: “Lời chúc chán thế?”
“Thế nào mới là mới mẻ?”
“Ví dụ như,” Anh cười thầm: “Chúc anh mỗi ngày đều được ngủ với em.”
“…”
Cô cạn lời: “Anh nghiêm túc một chút đi. Nhanh, ước đi.”
Tạ Phản đứng thẳng dậy từ cạnh bếp, một tay giơ lên xoa tóc cô: “Mong Tiểu A Man của anh ngày nào cũng được vui vẻ.”
Nói xong thì thổi nến.
Ngọn lửa tắt, một chút khói nhạt bay lên.
Anh nhận lấy chiếc bánh, dùng ngón trỏ chấm một chút kem bôi lên môi cô, rồi cúi xuống l**m sạch.
Nếm lại, anh nói: “Làm ngon vậy sao?”
“Đương nhiên rồi, em giỏi lắm, có gì mà em không làm được?”
Tạ Phản cười, đặt bánh lên bàn, anh ngồi vào ghế, kéo Tô Y Man ngồi lên đùi ôm cô: “Nếu em thấy thú vị thì thỉnh thoảng làm những gì em muốn, nhưng không được vào bếp vì muốn lấy lòng anh, biết không?”
“Anh ảo tưởng quá rồi đấy, ai muốn lấy lòng anh chứ. Em chỉ làm vì thấy vui thôi.”
“Thế thì được.”
“Tuy nhiên,” Cô ôm lấy mặt anh: “Em cũng thực sự muốn anh mỗi ngày đều vui vẻ.”
Mắt cô hơi đỏ, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào tai anh, lồng ngực dâng lên một cảm xúc không thể dập tắt.
“Đi theo em.”
Cô xuống khỏi đùi, nắm tay anh đi đến bãi đậu xe ngầm.
Ra khỏi thang máy, cô đi đến trước chiếc Brabus SUV, đặt tay lên mui xe rồi quay lại nhìn anh: “Em nhân ra chiếc xe này.”
Tạ Phản không nói gì.
“Anh tìm thấy em từ khi nào?” Cô hỏi.
“Hơn một năm trước, khoảng thời gian em vừa tốt nghiệp đại học và đi làm chưa lâu.”
“Từ lúc đó anh đã đến thăm em rồi sao?”
“Phải.”
“Tại sao không gặp em?” Mà phải đợi một năm sau, dùng công việc làm cớ để đưa cô vào Chí Đắc.
“Lúc đó anh chưa chắc chắn có thể đưa em về. Một khi đã tìm thấy em, anh phải nghĩ ra một cách để đưa em về nước vẹn toàn. Chỉ khi em trở về, anh mới có thể nghĩ cách khác để cưới em làm vợ.”