Tạ Phản không dừng lại, chuyện lớn đến đâu cũng phải xếp sau, dù không kịp thời gian cũng phải làm xong rồi mới đi.
Điện thoại đổ chuông hơn mười lần, anh mặc kệ tất cả, trong tai chỉ nghe thấy tiếng r*n r* của Tô Y Man. Cô gọi càng đắm say, anh càng muốn đi sâu hơn, sâu đến mấy cũng thấy không đủ, đã không còn bất kỳ kẽ hở nào mà vẫn thấy chưa đủ.
Tô Y Man không chịu nổi nữa, vô thức né tránh, tay sờ lên xương hông của Tạ Phản đẩy ra sau, muốn anh lùi ra một chút.
Tạ Phản hôn đến khóe mắt có nước mắt của cô, sau đó trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, dù có vội đến đâu cũng sẽ lo lắng cảm nhận của cô trước, vừa thấy vẻ đau đớn trên mặt cô là sẽ nhẹ nhàng lại, dịu dàng dỗ dành bên tai cô, thỉnh thoảng sẽ hỏi cô có đau không.
Cả người Tô Y Man đều nằm trong lòng bàn tay anh, hoàn toàn bị chiếm hữu, không có nơi nào là không đầy. Trong tai là những lời yêu thương dịu dàng của anh, anh dùng giọng nói từ tính dễ nghe gọi cô “bảo bối”, đôi khi gọi “vợ”, gọi nhiều nhất là “A Man”.
Và câu anh nói đi nói lại với cô: “Anh yêu em.”
Không biết đã lặp lại bao nhiêu lần, dường như muốn khắc sâu câu nói này cùng với con người anh, vào cả cơ thể và trái tim cô.
Tạ Phản đến muộn hơn hai tiếng so với thời gian dự định, trên cổ có vài vết hằn đỏ đáng ngờ. Nổi bật nhất là vết trên yết hầu, đến kẻ ngốc cũng biết đó là gì.
Đến muộn như vậy hóa ra là vì mải tòm tem với phụ nữ.
“Con chưa bao giờ đến muộn.” Tạ Hồng Chấn cố nén giận: “Vừa rồi đã đi đâu?”
“Ba chắc chắn là muốn nghe?”
Cha con họ từ vài năm trước đã như thế, gặp nhau là không có sắc mặt tốt, ngồi xuống ăn một bữa cơm trong hòa bình dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Tạ Hồng Chấn giận dữ vì con không nên người: “Con đã cầu hôn cô ta công khai rồi, tại sao không dẫn cô ta đến đây?”
“Dẫn cô ấy đến để nghe ba và mẹ châm chọc à? Những lời đó hai người đã nói với cô ấy đủ nhiều rồi, nếu hai người đã coi thường cô ấy như vậy, tôi sẽ đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ gia đình với mọi người, sau này hai nhà chúng ta ai lo việc nấy. Tôi và A Man sẽ không đến làm phiền hai người, hai người cũng đừng làm phiền tôi và A Man.”
Lần thứ hai Tạ Hồng Chấn bị Tạ Phản làm cho choáng váng, lần đầu là năm năm trước, sau khi Tạ Phản chia tay Tô Y Man, suốt ngày ra ngoài uống rượu giải sầu, một hôm không biết nổi cơn điên gì, đánh một người tên là Dương Dục một trận.
Gia đình Dương Dục ầm ĩ không chịu bỏ qua, tìm mấy cơ quan truyền thông cường điệu hóa sự việc, mắng chửi Tạ Phản, đại ý là Tạ Phản dựa vào ông cố và ông nội hiển hách để ức h**p người thường, không coi mạng người ra gì.
Sau khi báo cáo được đưa ra đã gây ra một sự náo động, cư dân mạng cầm bàn phím lên bênh vực gia đình họ Dương, dùng dư luận ép buộc tư pháp phải xử lý Tạ Phản.
Sau này gia đình họ Dương nhận một khoản tiền không nhỏ, lau mặt cười hề hề thay Tạ Phản thanh minh, nói Tạ Phản và Dương Dục có chút hiểu lầm nhỏ nên mới động thủ, không thể hoàn toàn trách Tạ Phản một mình, hơn nữa vết thương của Dương Dục không nặng, đã hoàn toàn bình phục.
Từ đó về sau, cư dân mạng lại quay sang mắng gia đình họ Dương nhận tiền, cuộc công kích Tạ Phản mới lắng xuống.
Sự kiện đó đã gây ra tổn thất không thể đảo ngược đối với hình ảnh của Tạ Phản, cộng thêm sau này thỉnh thoảng anh lại gây chuyện, ấn tượng của công chúng về anh ngày càng xấu, gây ra sự phản cảm cho rất nhiều người, điều này đã hoàn toàn chấm dứt con đường chính trị của anh.
Vì vậy Tạ Hồng Chấn mới buộc phải đồng ý để Tạ Phản chuyển từ ngành Luật Chính trị của Đại học Kinh sang học Tài chính.
Chỉ vì một cô gái nhỏ bé, Tạ Phản đã làm ra những chuyện hồ đồ lớn, thậm chí không tiếc hủy hoại bản thân.
Chỉ vì người tên là Tô Y Man đo.
“Những chuyện ngu ngốc con làm vì cô ta còn chưa đủ sao?” Tạ Hồng Chấn thực sự không muốn thấy con trai mình tiếp tục sai lầm: “Chẳng lẽ con sẵn lòng vì cô ta mà từ bỏ tất cả địa vị và tài sản con đang có sao?”
“Không chỉ là địa vị và tài sản, cho dù cô ấy muốn tôi chết, tôi cũng sẽ lập tức dâng mạng này cho cô ấy.” Tạ Phản không hề nói đùa, mỗi lời anh nói đều xuất phát từ tận đáy lòng: “Dù sao nếu không có cô ấy, căn bản tôi cũng không thể sống được.”
“Vậy con có nghĩ đến việc, nếu con không còn gì cả, làm sao con cho cô ta một cuộc sống tốt đẹp không? Chiếc nhẫn con cầu hôn, ba đã thấy, đấu giá hai trăm triệu đô la Mỹ, một tỷ bốn trăm triệu Nhân dân tệ! Pháo hoa bắn trong sinh nhật cô ta, một trăm triệu.
Còn cái căn tứ hợp viện con tặng cô ta, ở khu đất vàng, năm trăm mét vuông, ít nhất cũng phải mười tỷ mới mua được. Một người tiêu tiền như nước như con, con nỡ để cô ta sống khổ với consao?”
“Ba nói những điều này là muốn tôi làm gì?”
“Con có thể giữ cô ta bên cạnh, bầu bạn giải khuây cho con, điều đó đơn giản. Nhưng con bắt buộc phải cưới con gái nhà họ Đinh, cột mục hôn phối trong sổ hộ khẩu của con, chỉ có thể điền Đinh Dĩnh Tây.”
“Không thể nào, ba nên sớm bỏ ý định này đi.”
“Vậy thì con cứ chờ xem Chí Đắc đóng cửa đi.”
“Ba có thể thử xem ba có bản lĩnh đó không.”
Ánh mắt Tạ Phản sắc lạnh, không hề nhượng bộ: “Ba đừng quên, tôi là người được ba và ông nội tự tay bồi dưỡng, về bản lĩnh và thủ đoạn, tôi không hề yếu hơn hai người. Tập đoàn Chí Đắc là do tôi thành lập vì A Man, ngay từ đầu tôi tạo ra công ty này là để có thể mang đến cho A Man một cuộc sống tốt, để cô ấy không cần phải nhìn sắc mặt bất cứ ai trong hai người.
Ba nói đúng, tôi quen tiêu tiền như nước rồi, tôi cũng phải để người phụ nữ của mình sống cuộc sống tiêu tiền như nước, về mặt vật chất tôi không thể để cô ấy chịu thiệt. Sau này tôi vẫn sẽ bắn pháo hoa một đêm một trăm triệu cho cô ấy, mua nhẫn hai trăm triệu đô la Mỹ cho cô ấy, bất cứ căn nhà nào trên thế giới mà cô ấy ưng ý, tôi đều sẽ mua tặng cô ấy.”
Sắc mặt Tạ Hồng Chấn trở nên vô cùng khó coi.
Tạ Phản cao hơn cha nửa cái đầu, khí thế cũng đã vô tình lấn át vị bộ trưởng nổi tiếng với sự cương quyết và thông thái này.
“Công ty là của tôi, dù ba có tin hay không, từ khi thành lập đến khi phát triển, tôi chưa từng mượn bất kỳ chút ánh sáng nào từ nhà họ Tạ, ngược lại, có không ít người mang họ Tạ đã vớt vát được lợi ích từ Chí Đắc. Nếu ba nghĩ ba có khả năng đụng vào Chí Đắc, vậy ba có thể thử. Nhưng tôi nói trước, nếu ba không muốn nghỉ hưu sớm thì tốt nhất đừng có ý nghĩ đó.”
Tạ Phản nhìn cả Hoàng Nhuế đứng bên cạnh, nói: “Cũng đừng nghĩ đến việc tác động vào A Man. Nếu A Man xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sẽ chỉ tìm hai người để đòi người. Đến lúc đó hai người còn có thể đứng vững ở vị trí hiện tại hay không, chưa chắc đâu.”
Tạ Hồng Chấn tức đến run tay, chỉ vào mũi anh mắng: “Con là con trai ba, con còn muốn lật trời sao!”
Rồi tức giận ra lệnh cho quản gia: “Đi, lấy gia pháp đến đây, ngay lập tức!”