Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 208

Thời gian của Tạ Phản mỗi lần đều cực kỳ dài, chất lượng cao, mỗi cú thúc đều có thể đi sâu vào cả cơ thể và linh hồn cô.

Hơn cả m* t**, càng khiến người ta trầm luân.

Lại là một đêm gần như không ngủ.

Quần áo trên người cô không hề được cởi ra suốt quá trình, đến cuối cùng vẫn còn treo lủng lẳng nhăn nhúm, dính không ít vết bẩn.

Tô Y Man không định mặc lại nữa, đợi khi được bế đi tắm, cô liếc nhìn chiếc váy và áo sơ mi trắng rơi lộn xộn trên sàn, định vứt đi luôn nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, bộ đồng phục phong cách CK học sinh của cô đã được giặt sạch, sấy khô, treo ngay ngắn trong tủ quần áo của cô.

Chỉ cần nhìn một cái là có thể nhớ lại sự điên cuồng đã trải qua đêm qua.

Phải nói rằng, Tạ Phản thực sự rất thích nhìn cô mặc đồng phục học sinh.

Thậm chí còn k*ch th*ch hơn cả uống thuốc.

Anh còn nói không ít lời tục tĩu khiến bên tai cô.

Khoảng hai ba tháng sau cô cũng không dám mặc bộ đồ này để k*ch th*ch anh nữa, cô lấy bộ đồng phục ra đổi chỗ, đặt vào tận sâu trong tủ.

Tạ Phản vừa lúc bước vào nhìn thấy, khoanh tay đứng nhìn cô: “Cất đi làm gì?”

Hai tai cô bắt đầu ửng đỏ: “Không muốn mặc nữa.”

“Anh thích nhìn em mặc.”

“…”

Cô né tránh ánh mắt anh, lấy một bộ đồ thường ngày. Vẫn còn hơi ngại ngùng khi thay quần áo trước mặt anh, cô ra lệnh: “Anh ra ngoài trước đi.”

Tạ Phản “chậc” một tiếng, không nhúc nhích: “Ngủ với nhau nhiều lần như vậy rồi, còn ngại gì nữa?”

“…”

Điều này quả thực là đúng.

Tô Y Man quay lưng lại, cởi áo choàng tắm, bắt đầu mặc nội y.

Thân hình cô tuyệt vời, lưng mỏng eo thon, chân dài và thẳng. Tuy gầy nhưng có ngực, mông lại cong.

Thêm vào đó làn da cô trắng sứ bẩm sinh, đứng ở đó chẳng khác gì nữ yêu tinh đòi mạng, khiến người ta khô cả cổ họng.

Tạ Phản nhìn đồng hồ, thực sự không kịp làm thêm một hiệp nữa. Anh đi tới, áp sát lưng cô, giúp cô cài m*c ** ng*c mãi không xong.

Tô Y Man đã quen được anh phục vụ, đứng yên để anh giúp mặc quần áo, nhìn bộ đồng phục ở tận trong cùng tủ: “Quần áo là anh giặt sao?”

“Ừm.”

“Đại thiếu gia à anh còn biết giặt quần áo nữa sao?.”

“Có máy giặt mà.” Tạ Phản nắm tay cô đi ra ngoài: “Nhưng nội y của em là anh giặt bằng tay đấy.”

“…”

Tưởng tượng cảnh đó, đại thiếu gia nhà họ Tạ quen sống trong nhung lụa đi giặt nội y cho người khác…

Cô không còn giận chuyện đêm qua anh đã dỗ dành lừa cô dùng vài tư thế vô cùng vô cùng xấu hổ nữa.

Tạ Phản không chỉ học cách giặt quần áo cho người khác mà còn thử làm bữa sáng cho cô.

Tuy nhiên, thất bại không nằm ngoài dự đoán, mấy quả trứng chiên đều bị cháy khét. Cuối cùng vẫn là Tô Y Man hướng dẫn, bảo anh vặn nhỏ lửa, lật trứng kịp thời.

Múc ra rồi anh mới nhớ là quên cho muối. Nhưng Tô Y Man ăn rất ngon miệng, ăn hết cả hai quả trứng ốp la.

Tạ Phản ra ngoài nghe điện thoại, khi quay lại sắc mặt không được tốt lắm, cô đoán là hai vị ở Ưu Nhiên đã bắt đầu gây khó dễ.

Tạ Phản không nhắc đến, chỉ nói lát nữa anh có việc, không thể đi cùng cô được. Cô muốn đến công ty thì đi, không muốn thì ở nhà nghỉ ngơi.

Trước khi anh ra khỏi nhà, Tô Y Man vẫn hỏi: “Anh đi Ưu Nhiên à?”

“Ừm.”

“Có cần em đi cùng không?”

“Em đi chỉ bị họ làm khó thôi.” Tạ Phản cài khuy măng sét, chỉnh lại cổ tay áo: “Anh đi một mình là được rồi. Đợi đến khi nào họ thực sự chấp nhận em, anh sẽ đưa em qua.”

“Nếu họ mãi mãi không chấp nhận em thì sao?”

“Họ có chấp nhận hay không cũng không ảnh hưởng đến việc hai chúng ta sống với nhau.”

Tạ Phản thắt cà vạt xong, hai tay chống hai bên cơ thể Tô Y Man, kẹp cô giữa bàn bếp và anh: “Nhưng quyền lực của họ ở đây rất lớn, đó là sự thật không thể phủ nhận. A Man, nếu cả đời anh không thể đăng ký kết hôn với em ở Bắc Kinh, hôn nhân của chúng ta chỉ có thực mà không có danh, em vẫn sẵn lòng ở bên anh chứ?”

Tô Y Man ngước nhìn anh, không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Anh có cưới người khác không? Ví dụ như Đinh Dĩnh Tây?”

“Không.”

Anh trả lời ngay lập tức, và Tô Y Man cũng như tin ngay lập tức.

“Em sẵn lòng ở bên anh.” Cô nói: “Tạ Phản, em không cần giấy đăng ký kết hôn, không cần đám cưới, cũng không cần lời chúc phúc của cha mẹ. Em không bận tâm đến bất cứ điều gì, chỉ bận tâm anh có thích em hay không.”

Tạ Phản chưa từng thấy cô gái nào ngốc nghếch đến thế.

Thời cấp ba âm thầm thích anh suốt ba năm, thỉnh thoảng chạm mắt anh cũng đỏ mặt, bất cứ thứ gì anh đưa cho, dù chỉ là một chiếc nhẫn giả bằng thủy tinh không đáng giá cô cũng lén lút cất giữ rất lâu, ngay cả sau khi hai người chia tay, cô cũng không nỡ vứt đi.

Không thể tưởng tượng được khi cô đứng ngoài cửa, nghe thấy câu nói của anh trong phòng rằng anh sẽ chỉ cưới người khác, cô đã tuyệt vọng đến nhường nào.

Càng thương cô, anh càng muốn để lại dấu ấn thuộc về anh trên cơ thể cô.

Tạ Phản bế cô lên bàn, tay giữ lấy sau gáy cô.

Nụ hôn của anh cực kỳ xâm lược, rất sâu và quấn quýt. Không phải chỉ là nếm thử rồi dừng, cũng không phải hôn xong là xong chuyện. Tô Y Man đã thân mật với anh nhiều lần như vậy, hiểu rằng anh làm như thế là muốn l*m t*nh.

Nhưng điện thoại của anh lại đổ chuông, thúc giục anh liên tục. Tô Y Man ấn vào tay anh đang x** n*n qua lớp quần áo: “Anh không đi nữa thì không kịp mất.”

“Mặc kệ họ đợi.”

Bình Luận (0)
Comment