Cô ăn mặc như vậy, sự k*ch th*ch mang lại cho anh không hề nhỏ, thậm chí còn có cảm giác sai lầm như đang phạm tội.
Tô Y Man năm mười lăm tuổi, Tô Y Man năm mười sáu tuổi, Tô Y Man năm mười bảy tuổi.
Anh chưa từng bỏ lỡ thời kỳ thiếu nữ của cô.
Nhưng lại dừng chân quá muộn.
Nếu anh biết trước rằng Tô Y Man đã nhặt thẻ tên của anh và giữ lại, vì anh mà cô uống cà phê đen để tỉnh táo, học môn khoa học tự nhiên mà cô không giỏi, mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng để học hành chăm chỉ, từ hạng bét thi vào top hai của khối, chỉ vì muốn được anh chú ý.
Hồi cấp ba, cô đã lén lút nhìn anh không biết bao nhiêu lần.
Nếu tất cả những điều đó anh đều biết sớm thì suốt ba năm cấp ba, anh không dám đảm bảo mình sẽ không lừa cô gái nhỏ này yêu sớm với anh.
Tô Y Man thấp hơn anh rất nhiều, khi hôn phải ngẩng đầu rất cao. Cô vừa có động tác kiễng chân, Tạ Phản đã ôm ngang eo cô nhấc bổng lên, bế thẳng lên giường.
Anh ngồi ở mép giường, Tô Y Man ngồi trên đùi anh, cưỡi lên. Tà váy xếp ly trải xuống, tay anh bắt đầu xâm nhập bên trong.
Máy điều hòa trung tâm đã được điều chỉnh giảm đi hai, ba độ, nhưng cô vẫn nóng bừng bừng, nét mặt trở nên mê ly. Cô muốn vùi mặt vào vai anh theo thói quen, Tạ Phản đang đỡ eo cô liền chuyển sang nắm lấy sau gáy cô, bắt cô ngẩng mặt lên.
Cô không biết lúc này mình đẹp đến nhường nào.
Làn da trắng sứ lạnh lẽo ửng lên màu hồng nhạt, đôi mắt chứa đựng một tầng nước lay động lòng người.
Tạ Phản ngậm lấy môi cô, khẽ gọi: “A Man.”
Cô vòng hai tay ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn hôn anh.
Trong cổ họng thỉnh thoảng thoát ra tiếng th* d*c khó chịu.
Duy trì tư thế này rất lâu, quần áo trên người cô vẫn chưa cởi, chiếc nơ trên áo sơ mi đã rơi xuống đâu đó, cúc áo đã tháo được hai, ba chiếc.
Váy vẫn mặc chỉnh tề, loại váy này không may q**n l*t lót trong, tiện lợi cho việc hành động.
Tô Y Man vẫn chưa thể hoàn toàn dung nạp được, đặc biệt là khi ngồi, mỗi cú thúc đều có cảm giác như sắp hỏng.
Thật không hiểu anh ấy lớn như thế nào.
Cô cố nhịn không kêu đau, ngoan ngoãn để anh làm.
“Tạ Phản,” Cô đẫm mồ hôi nhìn anh: “Vừa nãy ở quán bar, Dương Dục nói anh từng đánh hắn ta, có thật không?”
Tạ Phản gặm cổ cô: “Ừm.”
“Tại sao lại đánh hắn?”
“Hắn từng nói lời tục tĩu về em mà.” Tay Tạ Phản nhẹ nhàng v**t v* vết bớt hình hoa đào màu hồng trên chân cô: “Vừa hay nghe thấy hắn nói mình tên là Dương Dục, không nhịn được nên mới đánh.”
“Nhưng em chỉ nhắc với anh có một lần thôi, sao anh lại nhớ thế?”
“Bất cứ lời nào em nói với anh, anh đều nhớ rất rõ.”
Tô Y Man ngây người nhìn anh, ánh mắt tràn ngập sự si mê dành cho anh. Cả người cô đều rất đầy đủ, cả trong lòng lẫn cơ thể.
Cảm giác đau đớn dần giảm đi, một cảm giác khác dâng trào như thủy triều ập đến. Cô siết chặt ngón chân, tiếng r*n r* dịu dàng thoát ra. Cô cảm nhận được quá nhiều, mỗi khi như vậy cô lại muốn hôn Tạ Phản.
Tạ Phản giữ lấy mặt cô, môi dán vào môi cô trao đổi nước bọt với cô.
“Bảo bối…” Giọng anh khàn khàn đầy gợi cảm: “Sao lại nghe hay như thế, hả?”
Anh thật sự yêu chết giọng nói của cô: “Xương cốt anh mềm nhũn hết rồi.”
Đôi mắt Tô Y Man mơ màng và quyến rũ, dễ dàng quyến rũ được anh.
Tay cô bắt đầu nghịch ngợm: “Chỉ cần cái này của anh không chịu thua là được.”
Tạ Phản càng cứng hơn, người cũng càng điên cuồng hơn.
Tô Y Man hút lấy vị ngọt trong miệng anh như người khát nước, tay sờ lên vai anh, dần cảm thấy quần áo anh vướng víu, cởi bỏ bộ đồ ngủ trên người anh.
Thân hình anh rất đẹp, vai rộng eo hẹp, tám múi cơ mỏng, cơ ngực căng nhưng không quá lố.
Tay cô lướt trên cơ thể anh, tâm hồn và thể xác đều thỏa mãn, gần như bay bổng.
Giữa chừng, điện thoại của Liễu Cẩn lại gọi đến.
Tạ Phản thấy người phụ nữ đó thật phiền phức, lần đầu tiên anh cúp máy, nhưng nó lại reo lên ngay lập tức.
Tô Y Man nắm lấy cổ tay anh: “Bắt máy đi.”
Tạ Phản ghé sát cô, khẽ nói: “Em có nhịn được không?”
“Anh… anh đừng động nữa.” Tai cô đỏ bừng.
Tạ Phản cười nhẹ, gạt màn hình bật loa ngoài.
Tô Y Man nghe thấy Liễu Cẩn nói trong điện thoại: [Y Man, chị với Khiếu Thiên vừa mới lên lầu thuê phòng, đúng là rất ồn, mà còn chẳng cách âm chút nào, bốn phía đều làm loạn hết cả, nghe mà chị chẳng còn tâm trạng gì nữa, may mà em với Tạ Phản không đến.]
Tô Y Man không có tâm trạng nghe Liễu Cẩn nói gì, bởi vì Tạ Phản hoàn toàn không dừng lại, thúc từng nhịp, từng nhịp nhẹ nhàng giày vò cô.
Cô cắn chặt môi, muốn bảo Liễu Cẩn nói những điều quan trọng, nhưng lại sợ mình vừa mở miệng sẽ lạc giọng, để người ta nghe ra cô đang kêu gì.
May mắn thay, câu tiếp theo Liễu Cẩn đã trở lại vấn đề chính: [À này, vừa nãy chị chợt nghĩ ra một chuyện, em biết là gì không?]
Tô Y Man vẫn không thể nói nên lời.
Liễu Cẩn tự mình nói tiếp: [Tại sao Tạ Phản lại đặt tên tập đoàn của mình là Chí Đắc nhỉ?]
Im lặng hai giây, cô ấy lại nói: [Hóa ra không phải là Chí Đắc Ý Mãn (Chí Đạt Ý Nguyện), mà là Chí Đắc Y Man (Phải có được Y Man).]*
Lòng Tô Y Man đột nhiên rung động, cô ngước mắt nhìn Tạ Phản.
Cô thực ra đã từng đoán lý do Tạ Phản đặt tên công ty là “Chí Đắc”, chỉ là chưa từng xác nhận.
Dường như hiểu được cô đang nghĩ gì, Tạ Phản đặc biệt dịu dàng chạm vào môi cô, ngầm thừa nhận lời nói của Liễu Cẩn.
Liễu Cẩn vẫn đang nói trong điện thoại: [Em nói cái đầu óc của chị xem, chuyện hiển nhiên như vậy mà bây giờ chị mới phát hiện ra, đúng là ở nước ngoài lâu quá bị đần rồi, đầu óc lú lẫn hết cả.]
Nói đến đây mới nhận ra người bên kia từ lúc bắt máy đến giờ chưa nói một lời nào, Liễu Cẩn nghĩ ra điều gì đó: [Y Man, không phải em đang cùng Tạ Phản…]
“Đã biết thì đừng có gọi điện thoại cho cô ấy nữa…” Tạ Phản cầm điện thoại lên: “Ban ngày gọi tối cũng gọi, cô nghiện gọi điện thoại à?”
[Tôi mới phải hỏi anh có nghiện không đấy, lần nào gọi cho Y Man cô ấy cũng ở trên giường anh…]
Liễu Cẩn là người lớn lên ở nước ngoài nên tư tưởng rất thoáng: [Tạ tổng, không phải anh là coi tôi là một phần trong màn dạo đầu của anh và Y Man đấy chứ?]
“Điều đó phụ thuộc vào việc cô còn gọi điện đến không.” Tạ Phản không còn hứng thú trò chuyện nữa, anh phải tận hưởng buổi tối này thật tốt với A Man. Trước khi cúp máy, anh nói: “Còn muốn nói chuyện không?”
Liễu Cẩn cúp điện thoại.
Tạ Phản cười khẩy, ngạo mạn, tắt nguồn cả điện thoại của Tô Y Man và anh, tiếp tục việc chính.
Ánh mắt Tô Y Man vẫn dán chặt vào anh.
Anh thúc lên: “Sao thế?”
“Tên công ty của anh?”
Cô chỉ nói mấy chữ đó, Tạ Phản đã hiểu ra, cười nhẹ một tiếng: “’Chí Đắc’ vốn dĩ được thành lập là vì em mà.”
Muốn cố gắng hết sức mình để cho cô một cuộc sống tốt đẹp.
Dưới sự k*ch th*ch từ lời nói và lực đạo của anh, hơi thở Tô Y Man dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội, cô lại ôm lấy anh cuồng nhiệt hôn anh.
Thỉnh thoảng sẽ để lộ một vài tiếng nức nở.
Tạ Phản thả nhẹ: “Đau không?”
“Hơi hơi.” Mấy ngày nay cô đã biết quá nhiều chuyện, nên không muốn làm mất hứng của anh, trở lại vẻ ngoan ngoãn như trước: “Không đau lắm đâu.”
Dù vậy, Tạ Phản vẫn rút ra một nửa, tay đỡ lấy eo cô, chạm nhẹ.
Đỡ cô và đè cô xuống giường, biết cô thích kiểu này: “Làm em sướng, không làm em đau.”
Tô Y Man sắp chìm đắm trong sự dịu dàng của anh rồi.
––––––––
(*) Cụm từ “志得依蛮” (Chí Đắc Y Man) là một cách chơi chữ dựa trên thành ngữ “志得意满” (Chí Đắc Ý Mãn).
Tạ Phán đã dùng tên công ty mang ý nghĩa thành công “Chí Đắc” để che giấu lời yêu thương rằng việc có được Tô Y Man mới là thành công vĩ đại nhất của anh.