Tô Y Man đến công ty để tiếp tục công việc đã bị trì hoãn bấy lâu.
Cô phải thừa nhận những lời của Giáo sư Hoàng quả thực đã ảnh hưởng đến cô, cô thực sự nên dựa vào khả năng của bản thân để giành lấy các dự án. Nhưng Tạ Phản cũng từng nói với cô, cơ hội anh mang lại cũng là cơ hội.
Vì đã nhận dự án này, cô nhất định phải làm thật tốt và hoàn thành nó một cách hoàn hảo nhất. Để Giáo sư Hoàng và Bộ trưởng Tạ đều biết cô không phải là người ăn không ngồi rồi.
Vào công ty, cô phát hiện ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn cô đã hoàn toàn thay đổi.
Cô không còn là một nhân viên bình thường, cũng không chỉ là cô gái mà tổng giám đốc đang theo đuổi. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô đã trở thành vị hôn thê của tổng giám đốc.
Chuyện này không chỉ có vài người biết, khi Tạ Phản cầu hôn đã đưa theo gần như tất cả các trang tiện truyền thông uy tín nhất trong và ngoài nước, không chừa cho mình một đường lui nào, cũng không hề nghĩ nếu Tô Y Man từ chối, anh sẽ kết thúc như thế nào.
Giống như một vị tướng ra trận mang theo quyết tâm tử chiến hoặc khải hoàn.
Có thể thấy sức quyến rũ của Tô Y Man đối với Tạ Phản lớn đến mức nào.
Các nhân viên coi cô là bà chủ tương lai, bất kể cô đi đến đâu, đều có người gật đầu cúi chào, cười lấy lòng.
Khí thế của Trần Tịnh Mai đã giảm đi rất nhiều, gặp cô cũng cung kính gọi một tiếng “Kiến trúc sư Tô”.
Trần Tịnh Mai không còn dám tiếp tục gây khó dễ với vị hôn thê của ông chủ nữa.
Thái độ của Tô Y Man vẫn như trước, lịch sự với mọi người, làm việc đâu ra đấy, không vì sự thay đổi thân phận mà tự cho mình là cao quý.
Suốt buổi sáng, Tạ Phản không đến công ty. Cô hơi lo lắng, nhắn tin qua WeChat hỏi: [Có rắc rối gì không? Mấy giờ anh về?]
Thông thường Tạ Phản sẽ trả lời ngay, lần này thì không, mất khoảng bảy tám phút mới trả lời: [Không. Bên Trường An này có vài khách hàng cần gặp, muộn quá thì không về, đợi mai rồi về.]
Tô Y Man vẫn không yên tâm, gọi video cho anh.
Sau nửa phút bên kia mới bắt máy, trông không có vẻ gì là khác lạ, dịu dàng nhìn cô qua ống kính hỏi cô: “Sao nào, nhớ anh rồi à?”
Tô Y Man chợt nhớ đến vài vết sẹo trên lưng anh, cảm thấy bất an: “Anh thật sự không sao chứ?”
“Anh có thể có chuyện gì được chứ?”
“Bộ trưởng Tạ và Giáo sư Hoàng có làm khó anh không?”
“Có nói vài lời khó nghe, nhưng lời như thế anhnghe nhiều rồi, miễn nhiễm.” Tạ Phản an ủi cô: “Em không cần lo lắng, anh không có việc gì cả.”
Tô Y Man hơi yên tâm, lại nói: “Vậy anh nhớ đừng uống rượu, thuốc lá cũng đừng hút đấy.”
“Bỏ lâu rồi. Lời vợ tôi nói, tôi không dám không nghe.”
Tô Y Man thấy anh vẫn còn nói đùa được thì không nói gì nữa, tắt video.
Phía Tạ Phản, bác sĩ Lương mang một đống thuốc đến, bảo y tá giúp c** q**n áo phía trên của Tạ Phản. Tạ Phản không đồng ý. Trước đây anh không quan tâm, nhưng bây giờ anh đã có A Man, anh sợ A Man ghen.
Anh tự mình cởi áo sơ mi, lưng lộ ra một mảng vết thương đỏ tươi, tất cả đều do bị gậy đánh.
“Cha cậu ra tay cũng quá tàn nhẫn rồi…” Bác sĩ Lương vừa bôi thuốc cho anh vừa nói: “Biết rõ sức khỏe cậu không tốt mà còn đánh như thế, không sợ đánh cậu có chuyện sao.”
“Đây đâu phải lần đầu, lần trước ông ấy đánh còn nặng hơn lần này, có đáng là gì.”
“Cậu cũng vậy, biết rõ tính khí cha mình thế nào, tại sao cứ phải nói những lời đó với ông ấy? Chẳng phải là châm ngòi cho ông ấy đánh cậu sao.”
“Cậu nghĩ bữa đòn này có thể tránh được sao? Ông ấy và Giáo sư Hoàng thấy tin tôi cầu hôn, chưa tức chết đã là may rồi.”
“Đây là lần thứ hai cha cậu động gia pháp rồi.” Bác sĩ Lương hồi tưởng lại những năm gần đây, không khỏi thở dài: “Cậu là một cậu ấm lớn sống trong nhung lụa, cuộc đời vốn dĩ nên thuận buồm xuôi gió mới phải. Nhưng vì Tô Y Man, cậu lại biến cuộc sống thành ra như bây giờ. Nói thật, tôi thực sự không thể hiểu nổi, Tô Y Man thực sự tốt đến mức đó sao, tốt đến mức khiến cậu sẵn lòng từ bỏ tất cả?”
“Phải.”
“Rốt cuộc cậu thích cô ấy ở điểm nào?”
Thuốc mỡ bôi lên lưng k*ch th*ch vết thương, Tạ Phản chỉ khẽ nhíu mày, nói: “Tôi và cô ấy quen nhau hồi cấp ba, ngày đầu tiên khai giảng, tôi đã hùng hồn tuyên bố trong lễ khai giảng rằng chúc mọi người có cơ hội cạnh tranh vị trí thứ nhất với tôi. Không ai nghe lọt tai, chỉ có cô ấy nghe. Cô ấy nghĩ mình rất nhỏ bé, rất bình thường, rất khó để tôi chú ý. Nhưng nếu cô ấy có thể nâng thành tích lên ngang với tôi, nói không chừng tôi sẽ nhìn thấy cô ấy.”
Nói đến đây, Tạ Phản cũng thấy cô gái đó quá ngốc nghếch.
“Sau đó cô ấy bắt đầu học hành quên ăn quên ngủ, chỉ dùng hai năm, cô ấy đã nâng thành tích từ cuối cùng của trường lên vị trí thứ hai.”
Bác sĩ Lương đại khái biết những chuyện sau đó: “Rồi cậu bắt đầu nhường, mỗi lần thi đều tính điểm thấp hơn cô ấy vài điểm, đẩy cô ấy lên vị trí thứ nhất chứ gì!”
“Phải. Thật ra khi tôi có ý nghĩ đó, bản thân tôi cũng rất kinh ngạc. Tôi chưa từng thích ai, cũng không nghĩ mình sẽ bị ai hấp dẫn. Nhưng tôi cứ vô thức đưa mắt về phía cô ấy. Khi cô ấy một mình đưa em trai đến nhà họ Tưởng đòi công bằng, tôi có thể thấy cô ấy rất sợ.
Nhưng dù có nhát gan đến mấy, cô ấy cũng chưa từng lùi bước. Thậm chí cô ấy còn dám tát Tưởng Khai Tế ngay trước mặt người lớn. Lúc đánh người, bản thân cô ấy cũng run rẩy, nhưng cô ấy vẫn đánh.”
Nhớ đến cô, khóe môi Tạ Phản vô thức nở nụ cười, ngay cả vết thương trên lưng cũng không còn thấy đau nữa.
“Tôi nghĩ tôi bắt đầu chú ý đến cô ấy từ lúc đó, chỉ cần có cô ấy ở đó, tôi sẽ vô thức muốn quan tâm cô ấy đang làm gì, đang nói gì. Cô ấy là một người rất nhút nhát, bình thường gặp tôi ngay cả nhìn thẳng cũng không dám, luôn tìm cách tránh né tôi một cách lạy ông tôi ở bụi này, mỗi lần nói chuyện với tôi đều đỏ mặt.
Cô ấy cũng rất dũng cảm, dù thế lực mỏng manh nhưng ở một nơi có chế độ cấp bậc nghiêm ngặt như Thượng An, cô ấy chưa từng sợ hãi ai. Bề ngoài trông rất mềm mại, nhưng trong xương tủy lại kiên cường.”
Bác sĩ Lương chưa từng nghe Tạ Phản mô tả ai như vậy.
Trong lòng Tạ Phản, Tô Y Man là một người vô cùng sáng ngời và rực rỡ. Cô không hề bình thường, ngược lại, cô là vầng trăng độc nhất vô nhị tỏa sáng nhất trong trái tim anh.
Tuổi trẻ không nên gặp gỡ người quá kinh diễm. Tô Y Man đối với Tạ Phản, chính là người kinh diễm đến mức khiến anh cả đời không thể quên. Vì vậy mới vì cô mà đối đầu với gia đình, không tiếc tự hủy hoại bản thân để hoàn toàn thoát khỏi khả năng theo đuổi chính trị, chọn một con đường khác vừa có thể cho cô cuộc sống tốt, lại không có quá nhiều ràng buộc.
Tập đoàn Chí Đắc là một bức thư tình mà anh đã dành năm năm để gửi tặng Tô Y Man.