Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 145

Tô Y Man thầm đọc hai chữ này trong lòng, càng đọc càng thấy đầy tiếc nuối.

Cuộc sống đại học lẽ ra là điều đáng mong đợi nhất, lại trở thành tín hiệu chia ly giữa cô và Tạ Phản.

Không biết Tạ Phản đã sống thế nào khi học đại học, đã kết giao với những người bạn thế nào. Chắc chắn có rất nhiều cô gái thích anh, anh có từng hẹn hò khi hoc ở trường đại học không? Có từng trải qua một mối tình đại học khắc cốt ghi tâm nào không?

“Y Man, đây là lần đầu tiên tôi đến Trung Quốc.” Wright đã học tiếng Hán chuyên sâu, không vì lý do gì khác, chỉ đơn thuần là thích văn hóa Trung Quốc. Phát âm không hoàn toàn chuẩn xác, nhưng mọi người có thể hiểu: “Nếu có thời gian, em dẫn tôi đi tham quan nhé, ngắm nhìn đất nước tươi đẹp Trung Quốc.”

Tô Y Man gật đầu: “Được thôi.”

Cô nâng ly rượu trên bàn, không đề phòng rượu quá mạnh, cay đến mức cô nhíu chặt mày, chỉ uống một ngụm rồi đặt xuống.

Mấy người phía trước hát xong, Phương Uyển cầm micro, đi bằng giày cao gót lắc lư vòng eo mềm mại đến trước mặt Tô Y Man.

“Y Man, cô lên hát một bài đi, lúc nãy Liễu Cẩn và Wright đều đã hát rồi.”

Tô Y Man sợ xã giao từ trong xương, không thích những nơi đông người, càng không thích hát trước đám đông.

Cô khẽ nhíu mày, lắc đầu: “Xin lỗi, tôi không muốn hát.”

“Hát một bài đi mà, cô thích bài nào thì tự chọn.” Phương Uyển trông không có vẻ ác ý gì, chỉ đơn thuần là muốn khuấy động không khí, cộng thêm giúp người từ xa đến nhanh chóng hòa nhập vào môi trường công ty nhưng điều đó vẫn khiến Tô Y Man nhớ lại cảnh tượng quen thuộc khi còn học cấp ba.

Cô thực sự không muốn hát. Ai thích hát thì hát không được sao, ai muốn sống thế nào thì sống thế ấy không được sao, tại sao cứ phải quản người khác!

Có không ít người nhìn cô chằm chằm, cô bắt đầu cảm thấy bực bội, muốn mặc kệ tất cả xách túi bỏ đi.

“Để tôi hát thay cô ấy.”

Một giọng nói lơ đãng vang lên, tất cả mọi người trong phòng bao đều quay đầu nhìn về phía góc phòng.

Tô Y Man cũng nhìn về đó, thời gian dường như chồng lấn, cô cảm thấy như mình quay về năm lớp mười, khi có người làm khó cô, nhất quyết bắt cô lên hát, chính là Tạ Phản đã giải vây cho cô.

Trong ánh mắt của mọi người, Tạ Phản uể oải đứng dậy khỏi sofa, ánh đèn màu lộn xộn nhấp nháy, không làm giảm đi một chút vẻ thanh tú trên gương mặt anh.

Giữa cõi trần tục hỗn loạn, anh là vị thần duy nhất có thể điều khiển tốc độ nhịp tim của Tô Y Man.

Anh bước đến trước mặt Tô Y Man, nhìn cô hai giây, ánh mắt chuyển sang trái, dừng lại trên mặt Wright, cằm hơi nhấc lên chỉ về phía một chỗ trống: “Anh ngồi đó.”

Không phải lời đề nghị, mà là ra lệnh.

Wright cảm thấy người này vô lễ, kiêu ngạo cái gì chứ. Nhưng nghĩ lại, người này là nhân vật huyền thoại, ở tuổi đôi mươi đã một tay sáng lập nên đế chế kinh doanh, một thương nhân tài giỏi gây tiếng vang lớn sau khi dấn thân vào thương trường, là Thái tử gia ở Bắc Kinh không ai dám chọc. Kiêu ngạo một chút thì cũng không có gì sai.

Wright vừa đi, Tạ Phản ngồi xuống bên cạnh Tô Y Man, nhận micro từ Phương Uyển.

Anh chọn một bài và bắt đầu hát, phòng bao vừa nãy còn ồn ào hỗn loạn, giờ phút này mọi người đều dừng lại, kinh ngạc vì Tạ Phản lại biết hát.

Anh chẳng phải luôn ghét những hoạt động như thế này sao?

Hơn nữa, bài anh hát lại là một bài tình ca, lời ca sến súa và buồn bã, viết hết nỗi đau của một người đàn ông yêu mà không thể có được một người phụ nữ, nỗi dày vò vì nhớ nhung đến phát điên.

Bài hát tên là “Vẫn sẽ nhớ em.” có mấy câu lời bài hát mà tất cả mọi người ở đó đều nghe rất rõ ràng.

“Em dạy anh cách yêu nhưng không dạy cách quên đi

Cứ tùy ý hành động xé tan mọi lập trường của anh

Vẫn luôn yêu em, muốn bước vào trái tim em

Vượt qua sương mù, giữ lấy giọng nói của em…”

Bản thân bài hát đã rất dễ nghe, chất giọng của Tạ Phản lại tốt, trầm ấm đầy từ tính, nghe vào tai người ta ngứa ngáy, khiến người ta say mê.

Anh thực sự hát rất hay, Tô Y Man đã biết điều này từ khi còn học cấp ba, thậm chí còn lén thu âm bài “Con Bướm” mà anh hát. Cho đến tận hôm nay, file ghi âm “Con Bướm” vẫn còn lưu trong điện thoại của cô.

Bài anh hát hôm nay phổ biến hơn nhiều, nhưng vẫn hay như vậy.

Sau khi bài hát kết thúc, mọi người đã hò reo rất lâu. Đặc biệt là Nhiễm Uy, đưa tay lên miệng huýt sáo vang trời, rồi lớn tiếng hỏi anh: “Sao tự nhiên lại muốn hát bài này, bài này đau khổ quá.”

Tạ Phản ném micro lại cho Phương Uyển, nửa thân trên nghiêng về phía trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, mu bàn tay rủ xuống hằn lên vài đường gân xanh gợi cảm.

Anh quay đầu nhìn Tô Y Man đang bất động bên cạnh, trước mặt bao nhiêu người, nói ra một câu nói nhẹ nhàng: “Anh rất nhớ em.”

Đây không phải lần đầu Tô Y Man nghe anh nói câu này, nhưng mỗi lần nghe trái tim cô đều rung động như lần đầu.

Ánh mắt Tạ Phản chuyên chú và sâu thẳm: “Em có thể tha thứ cho anh không?”

Phòng bao đột nhiên chìm vào tĩnh lặng, ngoại trừ một số người biết chuyện nội bộ, phần lớn mọi người không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Một công tử nhà giàu xuất thân cao quý, một Thái tử gia Bắc Kinh không ai dám gây sự, một đại phú thương hàng đầu gây tiếng vang sau khi dấn thân vào thương trường, giờ đây đang cầu xin tình yêu một cách thấp kém với một kiến trúc sư nhỏ bé!

Có rất nhiều người đang có mặt, hơn nữa còn có người lấy điện thoại ra quay phim, không thể để mọi chuyện phát triển quá mức kiểm soát. Kỷ Hồng Sâm đứng ra khuấy động không khí, bảo mọi người tiếp tục uống rượu.

Nhưng rõ ràng mọi người đều quan tâm đến chuyện tình cảm của Tạ Phản hơn.

Lòng hiếu kỳ muốn hóng chuyện của Liễu Cẩn bùng cháy dữ dội. Trong khoảng thời gian này đã xảy ra quá nhiều chuyện đáng ngờ, nếu cô ấy còn không nhận ra sự bất thường giữa Tô Y Man và Tạ Phản, thì đầu óc cô ấy cũng chẳng cần nữa rồi.

Cô ấy hắng giọng, cười hỏi Tạ Phản: “Tạ tổng, trước đây anh và Y Man có quen nhau không?”

Tất cả mọi người đều dựng tai lên nghe, tinh thần tập trung cao độ.

“Quen.” Tạ Phản quay đầu lại, cầm ly rượu mạnh mà Tô Y Man vừa uống một ngụm trên bàn, ngửa cổ uống cạn.

Đặt ly xuống, yết hầu anh lên xuống, giọng nói nhẹ nhàng, lạnh lùng: “Bị cô ấy đá.”

Liễu Cẩn hóa đá.

Hầu như tất cả mọi người đều hóa đá.

––––––––––––––––-

(*) Tác giả có lời muốn nói:

[Chú thích] Lời bài hát trong chương này trích từ bài “Vẫn Sẽ Nhớ Em.”

Bình Luận (0)
Comment