Sau kinh ngạc là cảm giác vô cùng hoang đường.
Tạ Phản sao có thể là người bị đá được!
Liễu Cẩn thấy anh như đang nói đùa: “Không phải chứ, Y Man đá anh? Anh không nói nhầm đấy chứ?”
“Là tôi có lỗi với cô ấy.” Tạ Phản lấy thuốc lá và bật lửa ra, anh thích hút loại Lợi Quần Phú Xuân Sơn Cư có vị thuần khiết. Một hộp thuốc lá nhỏ như vậy có giá cả chục vạn, nhưng cái bật lửa anh dùng lại rất rẻ tiền, thân máy màu xám bạc, khắc hình một chiếc cánh, bên cạnh viết “wish you can fly”.
Giá thị trường chưa đến ba trăm tệ.
Tô Y Man nhận ra cái bật lửa đó là cái cô đã tặng anh, bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn giữ, cứ một thời gian lại thay dầu đá lửa bên trong, dùng đến mức thân máy hơi mòn mà anh vẫn dùng.
Tạ Phản ngậm lỏng điếu thuốc, bật lửa cúi đầu tìm lửa. Tiếng sợi thuốc cháy rất khẽ, anh nhả ra một làn khói, lời sám hối với anh như cơm bữa: “Khi tôi ở bên A Man, tôi là một tên khốn, tôi chưa bao giờ yêu cô ấy đúng cách, mọi chuyện đều làm theo ý mình.
Tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ sẽ ở bên cô ấy lâu, tôi nghĩ sớm muộn gì tôi cũng sẽ nghe theo sự sắp xếp của gia đình để cưới người khác. Đến khi tôi nhận ra mình không thể sống thiếu cô ấy, cô ấy đã không còn bên cạnh tôi nữa rồi.”
Không ai dám lên tiếng, tiếng nhạc cũng vô tình bị tắt.
Tạ Phản không ngại công khai những chuyện khốn nạn mình đã làm trong quá khứ: “Giữa tôi và A Man, người sai luôn là tôi. Vì vậy tôi đã bị trừng phạt, bị trừng phạt suốt năm năm.”
Tô Y Man kiềm chế cảm xúc, cuối cùng lên tiếng: “Những chuyện đó đã qua rồi, anh không cần phải nhắc lại. Hai chúng ta chẳng qua là có một đoạn tình yêu ngắn ngủi thời tuổi trẻ nông nổi, tuổi đó yêu đương chia tay là chuyện rất bình thường. Ai cũng phải nhìn về phía trước, tôi đã sớm buông bỏ rồi, hy vọng anh cũng vậy.”
“Nhưng bất kể nhìn về phía trước hay phía sau…” Ánh mắt Tạ Phản toàn hình bóng cô: “Anh chỉ có thể nhìn thấy em. Nếu không có em, anh không biết mình còn có thể sống thế nào.”
“Anh đừng nói những điều vô nghĩa nữa.” Tô Y Man không tin những lời anh nói bâng quơ:
“Tạ tổng, tôi đã quên gần hết những chuyện giữa chúng ta rồi, cả tốt lẫn xấu, tôi đều quên gần hết. Tôi thực sự không còn thích anh, cũng không còn tình cảm mãnh liệt gì với anh nữa, nên anh không cần cảm thấy có lỗi với tôi.
Khi bên nhau chúng ta cả hai đều tự nguyện, anh đối xử với tôi như vậy thực ra đã rất tốt rồi, tôi không có gì không thỏa mãn, cũng không bận tâm việc trong lòng anh muốn cưới người khác. Vì vậy tôi hy vọng chúng ta chia tay dứt khoát một chút, không ai quay đầu lại nữa.”
“Anh đã nói rồi, dù có quay đầu hay không, cuộc đời anh đều phải có em.”
“Nhưng cuộc đời tôi đã không cần anh nữa.” Tô Y Man buộc mình phải cứng rắn, phải nói lời cay độc, bất kể thật giả: “Từ ngày tôi quyết định chia tay anh, tôi đã không cần anh nữa rồi.”
Ánh sáng trong mắt Tạ Phản bị vài câu nói của cô nghiền nát tan tành, dạ dày lại âm ỉ đau, anh khó khăn chống đỡ, không để lộ một chút khác thường nào: “Anh sẽ khiến em cần anh trở lại.”
“Nếu anh cứ tiếp tục dây dưa như vậy, tôi sẽ rút khỏi dự án khu nghỉ dưỡng.”
“Em không rút được đâu.” Tạ Phản ngoài sự tan vỡ vẫn ngang ngược, vô lý: “Từ ngày em về nước em đã không thể đi được nữa rồi.”
Điếu thuốc trên ngón tay anh đã hút hơn nửa, phần còn lại anh dụi tắt vào gạt tàn. Sợi khói cuối cùng tan đi, anh kéo Tô Y Man đứng dậy, đồng thời không quên giúp cô lấy túi xách: “Cũng muộn rồi, anh đưa em về.”
Tô Y Man nói vài lần không cần đưa, nhưng nếu anh nghe lời cô, Tạ Phản đã không phải là Tạ Phản.
Sau khi hai người rời đi, căn phòng vẫn tĩnh lặng như tờ. Thân phận của Tạ Phản và Tô Y Man quá khác biệt, khả năng sông cạn đá mòn còn đáng tin hơn việc hai người họ từng yêu nhau, chưa kể người luyến tiếc hơn trong mối tình này lại là Tạ Phản.
Họ chỉ thấy Tạ Phản quyết đoán, sắt đá trên thương trường, hôm nay là lần đầu tiên họ thấy anh trước mặt một cô gái, hạ mình đến tận cùng.
Gần đó là một phố thương mại đặc sắc, cách đó không xa còn có một con phố ăn vặt đậm mùi khói lửa.
Tô Y Man hất tay Tạ Phản ra, đi về phía phố ăn vặt, dừng lại trước một quầy bán kẹo hồ lô.
Tạ Phản nhanh hơn cô, nói với ông chủ: “Cho một xiên dâu tây.”
Đèn đường che lấp những vì sao, gió đêm mùa hè oi bức, khó chịu.
Tô Y Man nhớ khi hai người yêu nhau, Tạ Phản hiếm khi nhớ sở thích của cô. Giờ chia tay rồi, anh lại nắm rõ cô thích gì không thích gì.
Cô muốn tự trả tiền, Tạ Phản không cho phép, điện thoại còn chưa kịp rút ra đã bị anh giật lấy bỏ lại vào túi.
“Cô bé, đây này.” Ông chủ cười hiền lành đưa kẹo hồ lô cho cô.
Cô nhận lấy, đi đến một chỗ vắng người, quay người lại như đang giận dỗi, giơ xiên kẹo hồ lô về phía Tạ Phản: “Của anh.”
Tạ Phản nhìn xuống hai giây, một tay nắm lấy cổ tay cô, cúi đầu cắn một miếng kẹo hồ lô ngay trên tay cô.
Tô Y Man thử hai lần, không rút tay ra được, đang định nói gì đó thì lực nắm trên cổ tay mạnh dần, cả người cô bị kéo vào lòng Tạ Phản, môi bất ngờ bị chặn lại.
Một quả dâu tây bọc đường bị anh cắn một nửa, nửa còn lại đưa vào miệng cô. Cô không muốn ăn, cố gắng nhổ ra, nhưng không thể chống lại thủ đoạn của Tạ Phản.
Anh quá giỏi, thực sự quá giỏi, Tô Y Man nghi ngờ mấy năm nay bên cạnh anh không thiếu phụ nữ, nếu không thì kỹ năng hôn sao vẫn điêu luyện thế?
Cô chỉ có thể nuốt quả dâu tây xuống, thở hổn hển cúi đầu, má đỏ bừng. Tạ Phản quá cao, đi giày đế mỏng cũng gần mét chín, mỗi lần hai người hôn nhau cổ cô lại ngửa đau, dù anh đã cúi đầu rất thấp cũng vẫn đau.
Tạ Phản hạ thấp người nhìn cô, hai tay chống trên đùi, một tư thế chiều chuộng, nhướng cằm về phía cô: “Ngọt không?”
“Ngọt cái đầu anh.”