Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 144

Tô Y Man tự đến hiện trường khảo sát.

Ngoài những cánh đồng hoang rộng lớn xung quanh, còn có một nhà hát cũ bị bỏ hoang, chiếm một diện tích lớn. Thiết kế đã rất lạc hậu, rõ ràng không phù hợp với quy hoạch phát triển của thành phố này.

Từ mấy năm trước đã có tin tức nói sẽ cải tạo nơi đây thành một khu nghỉ dưỡng, chính phủ vô cùng coi trọng. Nhiều công ty bất động sản đã vắt óc tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, cuối cùng lại bị tập đoàn Chí Đắc xuất hiện bất ngờ giành được.

Tô Y Man chụp rất nhiều ảnh bằng máy ảnh, lưu giữ lại dáng vẻ cuối cùng của tòa kiến trúc cổ xưa này. Gần trưa, mặt trời dần lên cao, cô tìm một nơi râm mát để kiểm tra phim.

Cách nhà hát chưa đầy hai trăm mét là khu nhà tạm bợ được dựng lên làm ban quản lý dự án giải tỏa mặt bằng, nhiều công ty giải tỏa đã vào rồi lại ra.

Phương Uyển dẫn theo vài nhân viên của đội giải tỏa đến hiện trường, vẫy tay chào Tô Y Man từ xa.

Dù là đến tận nơi khảo sát thực địa, Phương Uyển vẫn đi giày cao gót ít nhất mười phân, trông hệt như hình mẫu “người đẹp thành thị” trong những quan niệm khuôn mẫu.

“Kiến trúc sư Tô, sao cô đến hiện trường mà không báo cho tôi một tiếng, tôi còn phái vài trợ lý cho cô.”

Cứ vào giờ làm việc trên mặt Phương Uyển dường như luôn nở nụ cười chuẩn mực, mang tính nghi thức.

“Không cần đâu, tôi chỉ đến xem một chút rồi về ngay thôi.”

“Công ty có sắp xếp xe cho cô chứ?”

“Có.”

“Được rồi, vậy cô cứ xem từ từ, có vấn đề gì thì liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.” Phương Uyển định rời đi.

Tô Y Man suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được, gọi cô ấy lại: “Thư ký Phương, sao hôm nay Tạ tổng của các cô không có mặt ở đây?”

…Có phải là anh ấy không được khỏe không?

Phương Uyển nói: “Tạ tổng thường không đến bên này, có rất nhiều việc ở trụ sở đang chờ anh ấy giải quyết. Anh ấy ít khi can thiệp vào dự án ở đây, cơ bản đều giao cho quản lý Nhiễm phụ trách rồi.”

“À, vậy à.” Tô Y Man cào nhẹ lòng bàn tay, lại hỏi: “Anh ấy bận rộn như vậy, sức khỏe vẫn ổn chứ?”

“Tất nhiên rồi, sức khỏe của Tạ tổng chúng tôi luôn rất tốt.”

Tô Y Man gật đầu, lúc này không còn lý do gì để hỏi tiếp nữa. Cô chào tạm biệt, cầm máy ảnh rời khỏi nhà hát, lên xe về công ty.

Tan làm buổi tối cô định ở lại vẽ thêm bản thiết kế, Phương Uyển gõ cửa văn phòng cô, mời cô, Liễu Cẩn và Wright đến một nhà hàng gần đó ăn cơm.

“Mấy vị đã lặn lội từ xa đến, chúng tôi đương nhiên nên tổ chức tiệc đón tiếp.” Phương Uyển đã thay một chiếc váy cạp cao đời thường hơn, lớp trang điểm trên mặt cô ấy luôn tinh tế, dùng kính lúp cũng không tìm thấy khuyết điểm: “Cô tắt máy tính đi, đi theo tôi.”

Không phải lời hỏi ý mà có chút ý ra lệnh, điều này khiến Tô Y Man không có cơ hội nói lời từ chối.

Nơi Phương Uyển dẫn đến không phải là nhà hàng mà là một câu lạc bộ tích hợp ăn uống, giải trí.

Tô Y Man không thích những nơi ồn ào, mỗi lần tụ họp đông người cô đều cảm thấy phiền phức, chỉ cố gắng giả vờ hòa đồng. Liễu Cẩn thì hoàn toàn ngược lại, cứ đến nơi đông người là cô ấy như cá gặp nước, chưa kể trong đám người này còn có không ít người đẹp trai.

Ngoài vài quản lý cấp cao của công ty, một số bạn bè của Tạ Phản cũng có mặt. Trương Ngạn, Kỷ Hồng Sâm, Sở Lực, tất cả đều nhận được điện thoại của Nhiễm Uy, cố ý chạy đến để gặp Tô Y Man, người đã biến mất năm năm.

Không ai dám tin Tạ Phản có thể vượt qua mọi rào cản tìm thấy cô, còn đưa cô về nước.

Cho đến khi tận mắt nhìn thấy cô thật.

Cô gần như không thay đổi gì, vẫn dịu dàng, trong trẻo như vậy. Mặc quần áo tông màu nhạt, tóc rất dài, dày, mềm mại phủ kín vai. Khuôn mặt thiên về vẻ non nớt, trông trẻ con, da mặt căng mọng collagen.

Năm năm trôi qua, thứ tăng lên chỉ là tuổi tác và nhan sắc. Nếu để cô mặc đồng phục cấp ba đến trường, tin chắc bảo vệ cũng sẽ không chặn cô lại.

Thời gian không để lại chút dấu vết nào trên người cô. Nếu phải tìm điểm khác biệt, thì đó là đôi mắt cô trầm tĩnh hơn so với trước kia.

Điều này khiến cô trông luôn như được bao phủ một tầng ưu tư nhẹ nhàng, không ai hay biết.

Mấy người đi đến chào hỏi cô, tùy tiện trò chuyện về cuộc sống những năm qua. Cô chỉ nói mình rất ổn, ngoài ra không nhắc đến bất cứ điều gì khác.

Kỷ Hồng Sâm hỏi cô: “Lần này về cậu định ở lại lâu dài sao?”

Cô lắc đầu: “Chỉ là về làm việc thôi, đợi kết thúc dự án này tớ sẽ quay về Mỹ.”

“E rằng anh Phản sẽ không để cậu đi đâu.” Sở Lực tiếp lời: “Mấy năm nay anh ấy vẫn luôn tìm cậu, chúng tôi ai khuyên anh ấy cũng không nghe…”

Kỷ Hồng Sâm liếc Sở Lực, không cậu anh ta nói tiếp.

Trong bữa tiệc không thấy Tạ Phản xuất hiện, Tô Y Man nghĩ tối nay anh sẽ không có mặt.

Nhưng sau khi ăn xong lại bị dẫn lên một phòng bao trên lầu, bên trong đèn đóm lờ mờ, tiếng nhạc chói tai, mùi thuốc lá, rượu bia lẫn với mùi nước hoa phụ nữ, ngửi thấy khó chịu.

Tô Y Man thực sự không muốn vào, lưng cô bị ai đó đẩy một cái, cô lảo đảo đi theo đám đông vào phòng.

Ánh mắt đầu tiên cô thấy là Tạ Phản.

Không còn cách nào khác, anh quá nổi bật, dù ngồi ở góc khuất tối tăm, Tô Y Man vẫn có thể nhận ra anh ngay lập tức.

Anh mặc một bộ đồ thường ngày, áo phông màu xám đậm khoác ngoài bằng áo khoác ngắn kiểu công sở màu đen, bên dưới là quần dài bó sát màu đen. Cách ăn mặc đơn giản nhưng trên người anh lại toát lên vẻ cao cấp lạ thường, mang theo một vẻ ngầu lãng mạn, lạnh lùng.

Tô Y Man thoáng chốc thất thần, trước mắt như thước phim tua nhanh, cô nhớ đến chàng trai trẻ tuổi ngạo nghễ, phóng khoáng chạy trên sân bóng rổ khi còn học cấp ba Thượng An.

Tạ Phản lười biếng ngồi trên sofa, hai cánh tay dang rộng chống ra sau lưng ghế nói chuyện công việc với người đàn ông ngồi cạnh, vô tình toát ra khí chất trầm ổn, quyến rũ.

Sự chú ý của anh không hướng về phía cửa, Tô Y Man giả vờ không nhìn thấy anh, tìm một chỗ yên tĩnh không bị ai chú ý ngồi xuống. Liễu Cẩn và Wright đều đang bận rộn vui chơi, nâng ly rượu đi khắp nơi tìm người trò chuyện. Chẳng mấy chốc hai người quay lại, mỗi người ngồi một bên cạnh cô.

Liễu Cẩn chỉ ly rượu về phía Tạ Phản: “Người đàn ông này đúng là tuyệt vời, khi mặc vest thì là phong thái cấm dục trưởng thành, trầm ổn, lúc riêng tư thường ngày lại giống như một cậu sinh viên đại học, đơn giản là đẹp trai đến mức không cùng đẳng cấp với những người khác.”

Sinh viên đại học?

Bình Luận (0)
Comment