Trên máy bay không nghỉ ngơi được bao nhiêu, xuống máy bay vẫn không buồn ngủ.
Tô Y Man tắm xong mặc váy ngủ, bước vào phòng ngủ thấy trên bàn trang trí có đặt cây ngân hạnh vàng mà cô đã gửi trả lại ở Mỹ.
Trong chậu cây, giữa những lớp lá vàng chồng chất còn đặt hai chiếc hộp. Cô nhận ra hết những chiếc hộp đó, cầm lên mở ra, quả nhiên bên trong một cái là vòng tay ngọc bạch dương chi, cái còn lại là dây chuyền kim cương.
Cô lại đi vào phòng thay đồ, bên trong treo đầy các kiểu quần áo, đủ phong cách, đều được may theo kích cỡ của cô. Trong đó có vài chiếc váy Tạ Phản tặng năm năm trước, cô trả lại khi đơn phương chia tay.
Ngoài ra, tủ đựng túi xách chuyên dụng bày đầy các loại túi xa xỉ của các thương hiệu quốc tế lớn, đủ kiểu dáng, túi xách tay, túi đeo chéo, ba lô, túi đeo vai, túi du mục… Mỗi chiếc túi đều có giá hàng triệu, hàng chục triệu, cứ thế được Tạ Phản mua về, đặt trong căn nhà cô ở.
Anh cứ làm theo cách này, không chỉ trả lại những món đồ xa xỉ cô gửi trả, mà còn thêm vào rất nhiều.
Cô từng nói Tạ Phản không biết cách yêu thương người khác.
Nhưng cũng không thể phủ nhận, khi ở bên anh, những gì anh mang lại cho cô về mặt vật chất luôn đầy đủ, khiến cô không còn cảm nhận được vị nghèo khó là gì nữa.
Anh thực ra đã yêu cô theo cách của anh.
Đóng cửa phòng thay đồ, Tô Y Man trằn trọc trên giường rất lâu, nhớ đi nhớ lại cảnh Tạ Phản đau đớn không thể tự chống đỡ, khom lưng quỳ gối trước mặt cô.
Cô bật đèn đầu giường, lướt trong lịch sử cuộc gọi điện thoại, tìm thấy số điện thoại chưa lưu đó, do dự hai giây lưu vào danh bạ, tên chỉnh sửa thành “Tạ tổng”.
Cô gửi một tin nhắn cho số điện thoại này: [Anh thế nào? Đã đỡ hơn chưa?]
Đối phương trả lời ngay lập tức: [Anh không sao. Em ngủ ngon.]
Tô Y Man gõ chữ: Nhưng vừa nãy trông anh không ổn chút nào.
Viết xong lại xóa đi, mối quan hệ hiện tại của hai người, thực sự không thích hợp để cô chủ động quan tâm anh.
Cô ngồi dậy khỏi giường, ngẩn người dựa vào đầu giường một lúc. Trên tủ đầu giường có đặt một bó lớn hoa hồng, Tạ Phản tặng, lúc tặng nói không biết cô có thích không.
Thực ra cô rất thích loại hoa này, không vì lý do gì khác, chỉ vì thích mùi thơm của hoa hồng.
Cô cao hứng chụp vài tấm ảnh bó hoa, đăng lên Dòng thời gian, cài đặt chỉ mình cô thấy.
Cả đêm không ngủ ngon, sáng sớm dậy uống một ly cà phê đen để tỉnh táo. Cô xuống sảnh chung cư tập hợp với đồng nghiệp, nhân viên của Tập đoàn Chí Đắc đã đợi sẵn ở đó, là một cô gái xinh đẹp, mặc váy chữ A và áo sơ mi lụa trắng, dáng người cao ráo, đi giày cao gót mười phân nhanh nhẹn như bay. Cô tự giới thiệu mình tên là Phương Uyển, là thư ký của Tạ Phản.
Liễu Cẩn “ồ ôi” một tiếng đầy ẩn ý: “Thư kí Phương thật sự quá xinh đẹp, quả không hổ danh là thư ký của tổng giám đốc.”
Phương Uyển bình tĩnh tự tin cười: “Mời mọi người đi theo tôi, tôi sẽ đưa mọi người đến khu dự án làm quen với môi trường trước.”
Mặc dù chỉ là một khu dự án tạm thời sẽ được giải tỏa sau vài năm, Tập đoàn Chí Đắc vẫn thuê cả một tòa nhà thương mại làm việc. Nhà ăn được đặt ở tầng hầm, nhân viên được dùng bữa miễn phí. Phương Uyển phát thẻ nhân viên cho họ, dẫn họ đi ăn sáng trước.
Khu vực ăn uống rất lớn, theo mô hình tự chọn, bên trong có cả món Trung và món Tây, còn bày đầy các loại bánh ngọt.
Tô Y Man dù đã sống ở nước ngoài năm năm vẫn chưa quen với thói quen ăn uống ở đó, cô lấy toàn món Trung vào đĩa.
Liễu Cẩn nhét một miếng macaron vào miệng, chọc cánh tay Tô Y Man: “Thư ký vừa nãy em thấy chưa, vóc dáng thật sự quá bốc lửa. Thông thường mà nói, thư ký xinh đẹp bên cạnh ông chủ đều là hàng riêng, trước mặt người khác thì làm bộ làm tịch, sau lưng đóng cửa lại thì như lửa cháy đổ thêm dầu.”
Tô Y Man không thích bàn tán sau lưng người khác, không hùa theo.
“Em đoán xem Tạ tổng nhà chúng ta có quan hệ mờ ám với thư ký Phương không?” Liễu Cẩn vẫn hỏi cô.
Tô Y Man lấy một miếng bánh kem nhỏ nhét vào miệng Liễu Cẩn: “Ăn cơm của chị đi, đừng nói linh tinh nữa.”
“Đoán thử một chút thì sao, Tạ tổng đang theo đuổi em đấy, em không cần tìm hiểu xem bên cạnh anh ấy có ai không sao?” Liễu Cẩn lấy một ly nước ép rau củ giảm cân: “À đúng rồi, chiếc dây buộc tóc trên cổ tay anh ấy em hỏi rõ là của ai chưa?”
“Chưa hỏi. Không quan tâm.”
Tô Y Man kém ăn, chỉ ăn một cái bánh bao chay nhân đậu phụ, ăn được nửa cái thì thấy no ngang, không muốn lãng phí nên cố gắng nuốt nốt nửa còn lại.
Ra khỏi nhà hàng vào thang máy, bên trong có một người đứng, vốn đang nói chuyện với cấp dưới, thấy cô, mắt sáng lên, chỉ tay gọi lớn: “Tô Y Man!”
Nhiễm Uy không thay đổi nhiều, vẫn nhuộm tóc vàng như hồi cấp ba, điều này khiến bộ vest anh mặc trông có vẻ lạc lõng.
“Quả nhiên là cậu…” Anh ta vừa lên tiếng đã muốn kéo tay Tô Y Man, sợ cô chạy mất: “Anh Phản thực sự đã tìm được cậu về rồi! Này cậu không biết lúc cậu không có ở đây anh ấy khổ sở đến mức nào đâu…”
“Giám đốc Nhiễm…” Phương Uyển đưa tay ra ngoài: “Tầng của ngài đến rồi, nghe nói còn có một cuộc họp đang chờ ngài đấy.”
Nhiễm Uy đành buông tay Tô Y Man, khi ra khỏi thang máy vẫn không quên ngoái đầu lại: “Y Man cậu tuyệt đối đừng đi nữa nha. Thư ký Phương, cô nhất định phải trông chừng cô ấy, đừng để sếp cô đánh mất người nữa.”
“…”
Văn phòng được sắp xếp ở tầng trên cùng, trang trí và tầm nhìn đều không có gì phải bàn cãi. Không chỉ Tô Y Man, ngay cả Liễu Cẩn và Wright cũng có khu vực làm việc riêng, không ai làm phiền ai.
Liễu Cẩn đặt đồ xong tìm Tô Y Man, đứng trước cửa sổ sát đất duỗi người, nhìn cảnh vật khoáng đạt dễ chịu và bầu trời xanh mây trắng như có thể chạm tới ở xa, cảm thán: “Ai nói thời tiết Bắc Kinh không tốt, thời tiết này quá tuyệt vời luôn, xanh như vừa được rửa sạch.”
Cô ấy chống tay lên eo chậc chậc vài tiếng: “Sống ở nước ngoài lâu quá, tớ còn bị truyền thông nước ngoài tẩy não, cứ tưởng người dân thủ đô chúng ta ngày nào cũng sống trong sương mù.”
Tô Y Man sắp xếp bàn làm việc gọn gàng, phân loại tài liệu mang theo không nghe Liễu Cẩn nói gì, trong đầu vẫn toàn là Tạ Phản.
Không biết cơ thể anh thế nào rồi, bệnh còn nghiêm trọng không.
Liễu Cẩn gọi vài tiếng cô mới tỉnh hồn, kỳ lạ nói: “Nghĩ gì vậy, từ sáng đến giờ cứ thẫn thờ.”
“Đang nghĩ về dự án.” Tô Y Man định tự làm mình bận rộn: “Lát nữa chúng ta cùng đến hiện trường xem đi.”
“Không cần cố gắng đến vậy đâu, chúng ta mới đến ngày đầu mà.”
“Chị không muốn hoàn thành công việc sớm về gặp Âu Dương Khiếu Thiên của chị sao?”
“Âu Dương Khiếu Thiên, anh ta là ai?”
“…”
“Đàn ông nào quan trọng bằng cuộc sống hạnh phúc chứ. Ở đây chị được ở căn hộ lớn view sông, có văn phòng riêng, còn được ăn bữa ăn miễn phí mỗi ngày. Cuộc sống tuyệt vời như vậy, tại sao chị phải quay về?”
Liễu Cẩn thoải mái nằm dài trên sofa: “Thật muốn bám dính lấy Tạ tổng như con chó ghẻ không chịu đi luôn.”
Cô ấy lật người, tay chống đầu nhìn Tô Y Man: “Này, bây giờ chị lại thấy em và Tạ tổng rất hợp đấy.”
“…”
“Đợi em thành phu nhân tổng giám đốc, thì chị chính là bạn của bà chủ Tập đoàn Chí Đắc, coi như đã bước chân vào giới thượng lưu rồi, nghĩ thôi đã thấy sung sướng!”
Liễu Cẩn chắp hai tay lại, nói với vẻ cầu khẩn: “Nên Y Man ơi, vì giấc mơ này của chị, làm ơn em hãy theo Tạ Phản đi.”
“…”