Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 142

Giọng Tạ Phản vô cùng yếu ớt, mỗi lần hít thở đều mang theo cơn đau khó chịu không thể chịu đựng nổi.

Tô Y Man liên tưởng đến lần trước anh cũng như vậy, cô lo lắng: “Tạ Phản, có phải anh không khỏe không?”

Trong ấn tượng của cô, anh hiếm khi bị bệnh, cơ thể rất tốt, tại sao sau năm năm anh lại trở nên như thế này?

“Chúng ta đi bệnh viện đi, gọi 120 được không hay liên hệ trợ lý của anh đến?”

Tạ Phản không đi bệnh viện, anh không cần uống thuốc, chỉ là anh quá nhớ cô.

Anh hơi đẩy cô ra một chút, một tay giữ gáy cô, miệng lầm bầm: “A Man, đừng rời xa anh.”

Lời vừa dứt, nụ hôn của anh cũng rơi xuống.

Tô Y Man muốn đẩy anh ra, nhưng tình trạng cơ thể anh quá tệ, cô không đành lòng, hai tay đặt trên vai anh, không dám dùng chút sức nào, chỉ có thể nói đi nói lại trong khoảng nghỉ giữa những nụ hôn: “Tạ Phản, anh khó chịu ở đâu, chúng ta đi bệnh viện trước đã, được không?”

Bàn tay Tạ Phản ôm eo cô càng siết chặt cô hơn như thể sợ cô sẽ biến mất. Cơ thể anh đã đau đến co giật, dù sắp đau đến chết đi anh vẫn không ngừng hôn cô, như thể cô là liều thuốc chữa bách bệnh, chỉ có cô mới có thể giải thoát anh khỏi sự tra tấn kéo dài suốt năm năm.

Anh ngậm môi cô hôn, giọng anh khàn đặc: “Anh nhất định sẽ cưới em, dù cho bao nhiêu người ngăn cản, anh cũng sẽ cưới em.”

Mắt Tô Y Man ướt đẫm, đầu óc cô trống rỗng.

Cô có thể cảm nhận được nỗi đau anh đang phải chịu đựng, cảm nhận càng rõ, cô càng hiểu rằng mình vẫn còn thích anh, thực sự quá thích rồi, cô đã trúng độc của anh, dù đã từng bị anh đùa giỡn, bị anh lừa dối, cô vẫn không thể thực sự hận anh, khi anh bị bệnh không khỏe, cô sẽ đau hơn anh.

Vì vậy cô dung túng nụ hôn của anh, không dám phản kháng dù chỉ một chút. Khi lưỡi anh chạm vào miệng cô, cô không còn cắn chặt môi nữa, mà phối hợp há miệng, để anh quấn lấy lưỡi cô.

Cô chỉ muốn làm anh dễ chịu hơn một chút.

Không rõ đã hôn bao lâu, hai người hơi tách nhau ra, trán Tạ Phản áp vào trán cô, mắt nhìn xuống cô, đôi môi hơi có huyết sắc nhờ nụ hôn mấp máy, nói với cô: “A Man, em cho anh thêm một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ đối tốt với em.”

Tô Y Man không muốn nói chuyện này với anh, thấy sắc mặt anh vẫn tái nhợt, cô lại nói: “Số điện thoại thư ký Võ là bao nhiêu, tôi bảo anh ta đưa anh đi bệnh viện.”

“Không cần, anh không sao.” Tạ Phản cố gắng đứng dậy từ dưới đất, kéo cô đứng lên, dắt cô về phía phòng ngủ: “Em đi nghỉ đi, anh đi đây.”

Tô Y Man còn muốn gọi anh, anh không nghe, lê bước với cơ thể cao lớn nhưng yếu ớt của người bệnh ra khỏi cửa, đóng cửa lại.

Ra khỏi thang máy lên xe, Tạ Phản lấy một hộp thuốc từ ngăn chứa đồ, nuốt chửng mà không cần uống nước. Anh dựa vào lưng ghế, đầu ngửa ra sau, yết hầu trên cổ cuộn xuống sắc nhọn, hơi thở sâu chậm khó khăn.

Mười mấy phút trôi qua, anh cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn, cơn đau không còn như một con dao cắt từng lát anh nữa.

Bệnh dạ dày mắc từ năm năm trước, sau khi Tô Y Man bỏ đi không lời từ biệt, anh tìm kiếm rất lâu, cố chấp dây dưa với cả gia tộc, họ càng muốn giấu tung tích và tin tức của Tô Y Man, anh càng muốn tìm.

Anh đã huy động tất cả nguồn lực và mối quan hệ mình có thể sử dụng, nhưng mỗi lần vừa có chút manh mối lại bị một bàn tay bóp tắt không sót một kẽ hở.

Anh không tìm được cô, cuộc sống không còn cô nữa mọi thứ trở nên vô vị. Anh bắt đầu uống rượu, hút thuốc, phải khiến bản thân tiều tụy, say đến bất tỉnh nhân sự mới có thể miễn cưỡng sống tiếp.

Anh chưa từng nghĩ rằng sau khi mất Tô Y Man, anh sẽ nhớ cô đến phát điên, nhớ muốn chết thế này.

Đã hơn một tháng kể từ ngày khai giảng Đại học Bắc Kinh, anh vẫn chưa báo danh. Tạ Hồng Chấn cuối cùng không thể nhịn được nữa, sau một cuộc họp quan trọng, ông dẫn thư ký đích thân đến căn hộ ở phố Trường An tìm anh. Vừa vào cửa đã thấy anh ngất xỉu trong phòng khách, bên cạnh có một vũng máu nôn ra.

Tạ Phản được đưa cấp cứu vào bệnh viện, chẩn đoán là xuất huyết dạ dày do uống rượu bia lâu ngày, nếu không chú ý sẽ có thể để lại di chứng.

Bình Luận (0)
Comment