Tô Y Man mới phát hiện anh lại là một người chu đáo đến vậy, suy nghĩ còn toàn diện, lo đồng nghiệp sẽ bất mãn vì bị phân biệt đối xử nên tiêu chuẩn anh cho họ cũng không thấp.
“Em nghỉ ngơi trước đi, có gì ngày mai nói.”
Tạ Phản lại định đi, Tô Y Man không cho phép.
“Tạ tổng.” Cô cố chấp dùng cách xưng hô này để phân chia mối quan hệ giữa hai người: “Sau này anh đừng làm những chuyện thế này nữa.”
Cô về nước chỉ muốn làm việc tử tế nên phải nói chuyện rõ ràng với anh, nếu không cứ phát triển theo hướng này, mọi chuyện sẽ chỉ càng nghiêm trọng hơn: “Anh thực sự không cần lãng phí thời gian trên người tôi. Dù anh làm gì, chúng ta không quay lại được thì chính là không quay lại được.”
Ánh mắt Tạ Phản tối đi một tầng.
Tô Y Man hít sâu một hơi, giọng rất nhỏ: “Anh không nên đối xử đặc biệt với tôi như hôm nay đã muộn như vậy rồi, tổng giám đốc một tập đoàn đích thân ra sân bay đón như vậy là không phù hợp.”
“Anh ra đón em.” Anh nói.
“Về danh nghĩa mà nói, bây giờ tôi chỉ là một nhân viên hợp đồng thuê ngoài của anh thôi, anh đối xử với nhân viên của mình thế nào thì nên đối xử với tôi như thế.”
“Em nói đúng, nhưng bây giờ không phải giờ làm việc, em không phải nhân viên của anh mà là…”
Anh nhìn cô, ánh mắt u tịch sâu thẳm: “Người anh thích.”
Tô Y Man siết chặt tay, mặt phớt hồng, lông mi rủ xuống.
Cô không thể đánh giá thật giả trong lời nói của Tạ Phản, không muốn tin cũng không dám tin.
Nén lại vị chua xót nơi sống mũi, cô nhẫn tâm nói: “Tôi không cần cái thích của anh. Trước đây tôi đã nói rồi, tôi không yêu anh nữa.”
Đèn sáng rực rỡ, đèn chùm trong phòng khách lấp lánh, nhưng lại phủ lên mặt Tạ Phản một lớp màu xám trầm tối.
Yết hầu anh khó khăn cuộn lên, một lúc sau, anh cười tự giễu: “Chia tay là vì lý do này sao?”
“Đúng.” Cô cúi đầu, không chịu nhìn anh.
“Không phải vì anh là đồ khốn nạn sao?” Vẻ tự giễu của Tạ Phản càng rõ, còn có một loại tự căm ghét sâu sắc: “A Man, đêm hôm đó em nghe thấy anh nói sẽ cưới người khác, em không xông vào làm ầm ĩ thì thôi, tại sao ngay cả một câu chất vấn cũng không có đã bỏ đi luôn?”
Tô Y Man luôn cố gắng tránh hồi tưởng lại chuyện tối hôm đó, đột nhiên nghe anh nhắc đến, cô nhận ra vết thương vẫn còn đó chưa bao giờ lành.
Cô không hỏi là vì biết vô ích.
Dù có làm ầm ĩ đến mấy cũng không thể thay đổi sự thật Tạ Phản chưa bao giờ có cô trong tim.
Đúng lúc khoảng thời gian đó ba tôi muốn đưa cả nhà sang Mỹ sống, ông có quan hệ, có thể giúp tôi nộp đơn vào Đại học Hán Phất, còn anh chắc chắn sẽ học Đại học Bắc Kinh nên chúng ta nhân cơ hội này chia tay, có gì không tốt sao?”
“Anh chọn Đại học Bắc Kinh là vì em.”
Cuối cùng Anh cũng nói ra: “Nếu không phải muốn học cùng trường với em, anh đã đi Hán Phất rồi.”
Anh luôn muốn đi Hán Phất, ngoài Hán Phất ra không có lựa chọn thứ hai. Một mặt vì lựa chọn của anh luôn là cái tốt nhất, mặt khác là anh có thể tạm thời thoát khỏi gia tộc làm anh nghẹt thở, tự chọn cuộc đời mình.
Nhưng sau này quen Tô Y Man anh vứt bỏ tất cả sự cố chấp của mình.
Mọi thứ đều vớ vẩn, chỉ có Tô Y Man là quan trọng. Anh có thể không quan tâm gì cả, chỉ cần có thể học cùng trường với cô, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô là được.
Nếu không thì những ngày tháng nhàm chán đó, anh thực sự không thể sống nổi.
Lời anh nói quá vô lý, Tô Y Man ngây người trong chốc lát rồi trở lại bình thường: “Anh chọn Đại học Bắc Kinh là vì gia đình anh đặc biệt, nếu đi du học nước ngoài sẽ bất lợi cho sự phát triển sau này của anh.”
“Con đường đó anh không đi. Em miệng luôn gọi anh là “Tạ tổng”, chẳng lẽ không thấy bây giờ anh là một thương nhân sao?”
“Anh không phải thương nhân bình thường, dù tôi không biết sâu đến mức nào, cũng có thể thấy nguồn lực anh nắm giữ không phải người bình thường có thể sánh bằng.”
“Nếu thực sự là nhưu vậy anh chọn thừa kế Tập đoàn Tín An, chứ không phải tự tay lập nghiệp.”
Những gì Tạ Phản nói quả thực đều đúng, Tô Y Man không tìm được lý do để phản bác, chỉ có thể nói: “Anh không cần thiết phải nói với tôi những điều này. Dù là quá khứ hay tương lai, anh đi con đường nào, anh thăng tiến giàu có thế nào, đó đều là cuộc đời của anh, không liên quan đến tôi.”
Dạ dày Tạ Phản dần dần nóng rát lên, ban đầu còn có thể chịu đựng, dần dần cơn đau tăng nặng khiến anh ngay cả hít thở cũng đau.
Anh vô thức khom lưng xuống một chút, mũi và trán từ từ rịn ra mồ hôi, cần phải dùng hết sức mới có thể nói: “Anh thừa nhận quá khứ anh rất khốn nạn, những việc anh làm với em, anh không biện minh. Nhưng có một điều em phải biết, anh ở bên em là vì anh thích em, chứ không phải vì anh đặt cược với người khác.”
Mắt Tô Y Man rung động mạnh, đầu óc quay chậm, khó tiêu hóa những gì mình vừa nghe thấy.
Tạ Phản chịu đựng nỗi đau khủng khiếp của cơ thể, nói với cô: “A Man, anh thật sự thích em.”
“Anh vừa thích tôi, vừa nghĩ đến chuyện cưới người khác sao?”
Cô nhịn không rơi nước mắt, còn cười thêm một tiếng: “Theo lời anh nói, sau này anh kết hôn với Đinh Dĩnh Tây thì định tính sao với tôi đây? Cho tôi l*m t*nh nhân không danh phận của anh à?”
Đối với lỗi lầm bồng bột thời trẻ dại, Tạ Phản không thể chối cãi, cũng không muốn chối, anh thành thật nói: “Anh chưa bao giờ thực sự nghĩ đến việc cưới cô ta, anh cũng không nên nói câu đó, tất cả là lỗi của anh.”
Xin lỗi đối với một số người rất dễ dàng, nhưng đối với người có địa vị cao lại rất khó.
Thế mà Tạ Phản lại dễ dàng nói ra với cô: “Là anh có lỗi với em.”
Sắc mặt anh ngày càng tái nhợt, tóc mái bị mồ hôi làm ướt, tóc kết lại rủ xuống, gần như che khuất đôi mắt.
Cơn đau thấu xương khiến anh không thể chống đỡ được nữa, lưng còng ngày càng thấp, hơi thở cực kỳ chậm chạp và khó khăn.
Anh quỳ một chân xuống đất trước, Tô Y Man cuối cùng cũng nhận thấy điều bất thường, lập tức chạy đến đỡ anh: “Anh bị sao vậy?”
Chân kia của anh cũng khụy xuống, đối diện với cô, đầu cúi gằm xuống, gần như đang quỳ lạy cô. Tô Y Man kéo không nổi anh, chỉ có thể quỳ xuống theo, dùng sức muốn đỡ anh: “Tạ Phản, anh…”
Những lời còn lại ngưng bặt, tay Tạ Phản ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng. Anh ôm rất chặt, thân thể rộng lớn săn chắc ôm trọn cô gái yếu ớt vào lòng, như muốn khắc cô vào xương cốt của mình.
Tạ Phản nghiêng người trên về phía trước, lưng cong lại, cằm đặt vào hõm cổ cô, khẩn cầu như một chú chó bị thương: “A Man, em trừng phạt anh thế nào cũng được, chỉ xin đừng rời xa anh.”