Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 140

Mãi cho đến trước khi về nước, Tô Y Man không gặp lại Tạ Phản lần nào. Nghĩ lại cũng đúng, anh quản lý một doanh nghiệp lớn như vậy, là người bận rộn thì không thể dành quá nhiều thời gian để dây dưa với cô được.’

Có lẽ anh đến Mỹ thực sự do có việc làm ăn cần bàn, gặp cô chỉ là tiện đường thôi.

Dù vậy, dù đang ở trên địa bàn của anh cô cũng nên chuyên tâm vào công việc mà không bị phân tâm.

Thời gian về nước là ngày ba mươi mốt tháng Năm, cô cùng Liễu Cẩn và một người Mỹ trong công ty tên làWright lên máy bay từ New York đến Bắc Kinh theo kế hoạch.

Càng gần Bắc Kinh, tim Tô Y Man đập càng nhanh, không biết là vì gần quê hương nên rụt rè hay vì lý do nào khác.

Tập đoàn Chí Đắc đặt cho họ khoang hạng nhất, cơ sở vật chất sang trọng, tiện nghi, vô cùng thoải mái nhưng Tô Y Man không tài nào ngủ được, mở mắt nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen kịt ngoài cửa sổ.

Máy bay hạ cánh vào buổi tối, một giờ sáng ngày 1 tháng 6 theo giờ Bắc Kinh. Tô Y Man đẩy hai chiếc vali hành lý ra từ lối đi VIP, bàn bạc với hai đồng nghiệp tìm một khách sạn gần đó nghỉ một đêm rồi đợi đến sáng rồi liên lạc với người của Chí Đắc.

Liễu Cẩn định đồng ý, nhưng khi nhìn thấy người phía trước, cô ấy hào hứng vỗ tay Tô Y Man: “Trời ơi, em xem đó là ai kìa!”

Tô Y Man ngẩng đầu nhìn.

Sân bay đêm khuya đèn đuốc sáng trưng, Tạ Phản đứng thẳng cao ráo đợi ở cổng đón. Rõ ràng là một người tùy tiện phóng khoáng không thích nghi thức, giờ lại bất ngờ cầm trên tay một bó hoa.

Thấy cô, Tạ Phản bước đến, nói với giọng vô cùng dịu dàng: “Chào mừng em về nước.”

Anh đưa bó hoa trong tay cho cô: “Không biết em thích hoa gì, anh mua bừa thôi.”

Một bó hồng đỏ tươi tắn được đưa đến trước mặt Tô Y Man, đột nhiên cô cảm thấy thẫn thờ, trước mắt hiện lên hình ảnh ngày Thất Tịch năm năm trước, Tạ Phản dẫn cô đi trên đường, cô nhìn sang trái nhìn sang phải, thấy các cô gái vui vẻ ôm bó hoa bạn trai tặng, chỉ có tay cô trống rỗng.

“Em không nhận thì anh mất mặt lắm.”

Tạ Phản thấy cô ngây người không phản ứng, nhẹ nhàng thở dài, kéo một tay cô, đưa hoa cho cô: “Cứ coi như là hoa mừng em về nước, được không?”

Hai trợ lý phía sau Tạ Phản cũng cầm hoa, đều là hoa bó hỗn hợp, không có ý nghĩa đặc biệt nào, lần lượt đưa cho Liễu Cẩn vàWright.

Tô Y Man ôm hoa, thấy hai đồng nghiệp của mình cũng có, điều này đã phần nào giảm bớt sự mờ ám của việc Tạ Phản tặng hoa nên cô không từ chối.

Bên ngoài có hai chiếc xe đang đợi, một chiếc Mercedes-Benz bình thường, chiếc còn lại là Rolls-Royce Phantom Tạ Phản lái đến. Trợ lý đưa Liễu Cẩn vàWright đi trước, Tô Y Man bị Tạ Phản chặn lại phía sau.

Dù cô có không muốn đến đâu, cô vẫn bị Tạ Phản nửa ép buộc nhét vào ghế phụ chiếc Rolls-Royce Phantom.

Xe rời khỏi sân bay, trong xe chỉ có hai người, cô nhất thời không biết nói gì, cầm điện thoại lướt vô thức.

Liễu Cẩn nhắn tin liên tục cho cô trên WeChat:

[Về kể Tổng giám đốc Tập đoàn Chí Đắc đích thân ra sân bay đón không ai tin mất.]

[Anh ấy theo đuổi em quyết liệt thật đấy, chị chưa từng thấy đại gia nào mà có thể hạ mình đến mức này!]

[Kiểu tỏ tình của người như thế này thường thì không ai cưỡng lại nổi đâu. Chị nói em cứ theo đi, vớt vát được chút nào hay chút đó.]

Tô Y Man đọc từng tin, trả lời: [Em với anh ấy không thể nào đâu.]

Đường cao tốc Bắc Kinh về đêm thỉnh thoảng có một hai chiếc xe chạy qua, xa xa treo một vầng trăng khuyết, không có vì sao nào.

“Ngồi máy bay lâu như vậy có mệt không?” Tạ Phản lên tiếng: “Nếu buồn ngủ em có thể ngủ một chút, đến chỗ ở còn hơn hai tiếng nữa.”

“Không buồn ngủ.” Cô tắt điện thoại, quay đầu nhìn bó hoa hồng ở ghế sau, nghĩ đến phong cách thường ngày của anh, thấy hơi khó tin, nửa đùa nửa thật nói: “Tạ tổng, sao hôm nay anh lại tặng hoa vậy?”

Tạ Phản: “Em có thể coi là quà Quốc tế Thiếu nhi.”

“…” Tô Y Man tức giận, giả vờ tìm kiếm xung quanh: “Ai là thiếu nhi?”

“Em.” Tạ Phản cười nhìn cô một cái, bỏ một tay ra xoa đầu cô, lực rất nhẹ nhàng: “Tiểu A Man của tôi.”

Anh ta thật sự không nhận ra tình hình, đã chia tay rồi còn có thể tán tỉnh người ta. Tô Y Man nổi giận, không suy nghĩ đã phản bác anh: “Vậy theo ý Tạ tổng thì trước đây anh ngủ với một người chưa thành niên sao?”

“…”

“…”

Nói xong Tô Y Man cảm thấy hối hận ngay lập tức, cô cắn môi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt nóng ran.

Một lúc sau, cô nghe thấy Tạ Phản chậm rãi nói: “Thì cũng không đến mức đó.”

“…”

“Tuy em nhìn nhỏ nhắn nhưng lúc đó anh đã cố tình đợi em trưởng thành rồi…”

Anh nói: “Mới ra tay.”

“…”

Hai giờ sau, xe dừng lại tại một khu căn hộ cao cấp tư nhân không xa khu dự án. Trợ lý đã sắp xếp cho Liễu Cẩn vàWright ở riêng, Tô Y Man được Tạ Phản đưa lên tầng trên cùng.

Toàn bộ tầng trên cùng chỉ có một căn hộ suite, rộng khoảng ba trăm mét vuông, trang trí có gu. Phòng khách có tường kính sát đất nguyên một mặt, đứng trước cửa sổ có thể phóng tầm mắt nhìn toàn bộ cảnh đêm khu vực ngoại ô Bắc Kinh này.

Không giống một ký túc xá tạm thời mà giống một căn hộ cao cấp có giá đắt đỏ.

Đây chắc chắn lại là sự sắp xếp của Tạ Phản, Tô Y Man lúng túng đứng trong phòng khách rộng lớn, vừa định chất vấn anh, anh đã đặt hoa xuống, đẩy vali hành lý sang một bên, quay người chuẩn bị đi: “Muộn rồi, em ngủ trước đi.”

“Tạ Phản!” Tô Y Man gọi anh lại: “Căn nhà này tôi không thể ở được.”

Tạ Phản quay người: “Chê cũ à?”

Tô Y Man cười nhạt: “Tạ tổng đùa gì vậy, nếu đây mà gọi là cũ thì trên đời này không còn cái gì gọi là xa hoa nữa rồi.”

Tạ Phản ngang tàng kiêu ngạo cười một tiếng: “Có phải trước đây anh không cưng chiều em không, sao tầm nhìn của em lại trở nên hời hợt như vậy, một nơi cũ nát như thế này cũng có thể thấy xa hoa?”

“Tổng giám đốc anh giàu có quyền lực, người bình thường không thể so sánh được.”

Tô Y Man nói móc càng lúc càng hăng: “Tôi và Liễu Cẩn, Wright đều là người cùng công ty, chẳng lẽ họ cũng ở loại “ký túc xá” này sao?”

“Không bằng căn này, nhưng cũng không tệ hơn nhiều lắm.”

Bình Luận (0)
Comment