Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 139

Tô Kỳ Duệ không cãi lại được anh, cúi đầu dọn dẹp cặp sách xong, đeo lên vai rồi đi. Cậu đang tuổi lớn rất nhanh, mới mười bốn tuổi đã cao đến một mét bảy lăm, bắt đầu giống như một người lớn.

Tạ Phản nhớ lại một buổi tối không lâu sau khi khai giảng cấp ba, Tô Y Man đeo cặp sách, dắt Tô Kỳ Duệ mới sáu tuổi đến nhà Tưởng Duyệt Phù.

Cô rất gầy, rất nhỏ bé, mỏng manh không tả được, nhưng lại có thể vì một lẽ công bằng mà xông vào Ưu Nhiên đối chất với gia đình Tưởng Trung, vừa sợ hãi vừa kiên quyết nói: “Dù gia đình các người có địa vị cao đến đâu, các người không có tư cách kỳ thị người khác.”

Có lẽ từ lúc đó, Tạ Phản đã vô thức bị cô gái yếu đuối nhưng bướng bỉnh đó thu hút.

Tiếc là anh nhận ra quá muộn dẫn đến đánh mất cô lâu như vậy.

Một tia u ám bò lên trong mắt anh, bị anh kìm nén lại. Đút tay vào túi đi vài bước theo Tô Kỳ Duệ, nhìn tai cậu bé không còn đeo máy trợ thính: “Thính lực không còn vấn đề gì nữa sao?”

“Cũng tạm ổn.”

“Lúc em còn bé, chị em dẫn em đi tìm người làm hỏng máy trợ thính của em để đòi lại công bằng, vì để mua cho em một chiếc máy trợ thính chất lượng tốt, mỗi cuối tuần cô ấy đều đi làm thêm kiếm tiền.”

Tạ Phản chỉ kể lại cũng thấy đau lòng: “Bây giờ em lớn rồi, đến lượt em học cách bảo vệ chị em, không được để người khác làm tổn thương cô ấy.”

“Chuyện này tôi biết nên tôi sẽ không để anh tiếp cận chị tôi nữa.” Tô Kỳ Duệ nói: “Anh là người gây tổn thương cho chị tôi nhiều nhất.”

“…” Thôi xong, tự rước họa vào thân rồi.

Tạ Phản bất lực thở dài: “Vậy nếu anh thay đổi hết, anh cố gắng hết sức đối tốt với A Man, không bao giờ làm cô ấy buồn nữa, em và bác trai bác gái có thể cho anh một cơ hội nữa, để anh dùng quãng đời còn lại bù đắp cho A Man không?”

Tô Kỳ Duệ nghi ngờ nhìn anh một cái, vốn định nói lời châm chọc, nhưng thấy vẻ mặt anh rất nghiêm túc.

Thành thật mà nói, ấn tượng của Tô Kỳ Duệ về anh không tệ. Nếu phải chọn một người làm anh rể giữa Tạ Phản và Hạ Thần, cậu bé vẫn muốn chọn Tạ Phản hơn. Vì chỉ có người đàn ông tốt nhất, xuất sắc nhất trên thế gian này mới tạm thời xứng đáng với chị gái cậu.

Huống hồ cậu bé nhìn ra được chị gái vẫn chưa hề quên Tạ Phản. Những năm qua chị ấy không bao giờ nhắc đến tên Tạ Phản, không bao giờ hồi tưởng về những chuyện liên quan đến Tạ Phản là đang giả vờ quên anh.

“Vậy phải xem biểu hiện của anh.” Tô Kỳ Duệ trước tiên cho Tạ Phản một chút hy vọng:

“Nhưng tôi nói trước, chị tôi rất mong manh dễ vỡ, không chịu được gió, không chịu được mưa, chỉ cần một chút hạt mưa rơi trên người chị ấy cũng không được, người khác nói to tiếng một chút cũng làm chị ấy giật mình.

Chị ấy không biết hầu hạ người khác, toàn là người khác hầu hạ chị ấy, uống một ly nước cũng phải có người rót sẵn đưa đến tay. Nói tóm lại, công chúa được cưng chiều thế nào, thì anh phải cưng chiều chị ấy như thế.”

Tạ Phản cười một tiếng, gật đầu: “Được, anh nhớ rồi, sẽ nâng niu cô ấy trong lòng bàn tay mà cưng chiều.”

Bên Tập đoàn Chí Đắc giục giã gấp, vé máy bay cho Tô Y Man về nước đã được đặt sau ba ngày nữa.

Sự việc đã đến nước này, dù là hoàn toàn bị động hay một phần chủ động, chuyện về nước đã là chuyện ván đã đóng thuyền.

Suy nghĩ kỹ, Tô Y Man đi tìm Khang Triệu Tường, gõ cửa văn phòng.

Cô nói: “Em đã quyết định rồi, dự án của Tập đoàn Chí Đắc em sẽ nhận.”

Khang Triệu Tường thở phào nhẹ nhõm: “Y Man, cảm ơn em đã nghĩ cho công ty, em đã giúp công ty một việc lớn. Nếu không có em, công ty chúng ta sẽ xong.”

“Thầy đừng nói vậy. Thực ra em cũng là vì bản thân em, em muốn xây dựng một công trình kiến trúc mang tính biểu tượng nổi tiếng thế giới.”

Thầy Khang mỉm cười hài lòng gật đầu: “Với tài năng và thái độ nghiêm túc có trách nhiệm của em, em nhất định sẽ làm được, thầy tin tưởng em.”

Tan làm về nhà, Tô Y Man chọn lọc thông tin nói trên bàn ăn rằng mình phải đi công tác, không đề cập đến tên công ty chủ đầu tư. Tô Húc Hồng và Nhữ Trân không biết cô sắp đi làm việc cho Tạ Phản, chỉ biết cô sắp về Bắc Kinh.

Nơi đó đối với cô có nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng cũng nhiều vết thương.

Ăn cơm xong Tô Y Man về phòng thu dọn hành lý.

“Con thật sự muốn về sao?” Nhữ Trân lo lắng: “Một mình con có xoay xở được không? Đã tìm được chỗ ở chưa? Giá mà ngày xưa mẹ không bán căn nhà đó của chúng ta đi, mấy năm nay giá nhà ở thủ đô tăng chóng mặt, bây giờ muốn mua lại cũng khó. Ngay cả chỗ đặt chân cho con cũng không có, về rồi làm sao đây.”

Nếu Nhữ Trân biết Tô Y Man về Bắc Kinh là để làm việc cho Tạ Phản, chắc còn lo lắng hơn.

Tô Y Man chỉ nói chuyện khác: “Ngoài con ra công ty còn cử hai người nữa, chị Liễu Cẩn cũng đi cùng. Hơn nữa chủ đầu tư còn thuê nhà cho chúng con rồi, mẹ đừng lo nữa.”

“Thật sao, nói vậy thì chủ đầu tư lần này của các con cũng tâm lý thật, mọi mặt đều suy nghĩ chu đáo.” Nhữ Trân hơi yên lòng: “Quả nhiên là doanh nghiệp lớn.”

Bà nhìn Tô Y Man một cái, có vài lời muốn nói, lại sợ khơi lại chuyện buồn của con gái, chỉ có thể cố gắng ý nhị nhắc đến: “Lần này con về Bắc Kinh, có định gặp lại người quen cũ không?”

Tô Y Man biết mẹ đang nói đến ai, nhưng vì mẹ không nói thẳng, cô cũng lấp l**m cho qua: “Chắc là không đâu, con về nước chủ yếu là để làm việc, Bắc Kinh rộng lớn như vậy, không dễ mà tình cờ gặp ai đâu.”

Nhữ Trân không nói gì nữa. Con gái đã dám về Bắc Kinh có lẽ thực sự đã buông bỏ quá khứ, dám đối mặt với tương lai rồi.

Tô Y Man dọn dẹp xong hai vali hành lý nói một cách thoải mái: “Mẹ, mẹ đừng lo nữa, con chỉ đi công tác thôi, điều động công việc là chuyện bình thường mà. Con đã hai mươi mấy tuổi rồi, là một người trưởng thành đi làm rồi, sau này những lần điều chuyển như thế này còn rất nhiều, mẹ không thể lần nào cũng lo lắng như vậy được.”

“Đúng vậy, chị con chắc chắn sẽ tự chăm sóc tốt cho mình.” Tô Kỳ Duệ từ ngoài về, cầm một chai nước khoáng đứng ở cửa uống: “Nhưng mà chị ơi, nếu ở Bắc Kinh có ai dám bắt nạt chị, chị cứ gọi cho em, em sẽ bay ngay qua đó đánh cho người đó một trận để báo thù cho chị.”

Tô Y Man cười xoa đầu em trai, hỏi: “Lại đi chơi bóng rổ à? Đi tắm đi, thay quần áo cho sạch sẽ.”

“Vâng ạ.” Tô Kỳ Duệ định đi, đi được vài bước lại quay lại, nhân lúc Nhữ Trân vào bếp chuẩn bị bữa tối, cậu thì thầm: “Chị, hôm nay anh Tạ Phản tìm em.”

Tay Tô Y Man đang sắp xếp quần áo khựng lại: “Anh ấy tìm em làm gì?”

“Muốn em làm người thuyết phục, nói tốt cho anh ấy chứ sao. Chị cẩn thận đấy, người đó thủ đoạn lắm, chiêu trò nhiều vô kể, lần này chắc chắn sẽ theo đuổi chị không từ thủ đoạn đâu.”

“Dù anh ấy có thủ đoạn gì, chị không thèm để ý là được.”

“Đúng, chị cứ lơ anh ấy đi, nhất định không được dễ dàng đồng ý, phải để anh ấy chịu khổ một chút mới được, xem biểu hiện của anh ấy thế nào rồi hẵng quyết định.”

Nghe giọng điệu thì có vẻ cậu đã quay lưng sang ủng hộ Tạ Phản rồi, Tô Y Man nghi ngờ: “Có phải em nhận hối lộ gì của anh ấy rồi không?”

“Không có, tuyệt đối không.” Tô Kỳ Duệ giơ hai tay lên ra vẻ trong sạch: “Nhưng nói thật, anh ấy có ý tặng em một quả bóng rổ có chữ ký Michael Jordan đấy nhưng em không lấy. Chị, em kiên quyết đứng về phía chị, nếu chị muốn anh ấy thì cứ muốn, nếu không muốn nữa thì cứ thẳng tay tát anh ấy, tuyệt đối đừng nương tay.”

“…”

Bình Luận (0)
Comment