Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 138

Ra khỏi thang máy vào bãi đậu xe ngầm, phía trước không xa là một chiếc SUV Jeep, xe của Tô Y Man lái đến. Chiếc xe này là cô tự mua sau khi đi làm, có thể dùng đi làm hoặc đi du lịch tự lái bình thường.

Cô không có nhiều hoạt động giải trí, không thích nơi náo nhiệt, chỉ thích một mình lái xe đi lang thang vô định ở nơi đồng không mông quạnh, ngắm trời cao mây rộng.

Có vài lần trên đường lái xe ở Adirondack, cô gặp một chiếc off-road Brabus G-Class cũng đi tự lái. Đôi khi nó theo sau xe cô, đôi khi ở phía trước, đoạn đường phía trước khó đi, cô cảm thấy chiếc xe đó dường như dẫn đường cho cô, an toàn hơn nhiều.

Gặp nhau khoảng hai ba lần nhưng cô không nhìn thấy chủ xe trông thế nào, chiếc Brabus được dán phim chống nhìn trộm toàn bộ. Cô từng nghĩ có nên chào hỏi người đó không, nhưng chủ xe không có ý đó, sau khi đi qua đoạn đường nguy hiểm thì nhanh chóng biến mất, cô hạ cửa kính, chỉ nghe thấy tiếng động cơ chạy tốc độ cao.

Tạ Phản bước ra từ một thang máy khác sau cô, cô quay đầu nhìn một cái, tăng tốc bước chân đi trước anh ngồi vào ghế lái, khởi động xe đi về phía lối ra.

Như muốn chứng minh điều gì, cô cố ý lái xe mượt mà hơn bình thường, đi ngang qua anh thì hạ cửa kính xuống gọi lớn: “Xin lỗi nhé Tạ tổng, tôi đi trước đây.”

Chiếc xe lao nhanh qua, qua gương chiếu hậu cô thấy Tạ Phản cúi đầu, lắc đầu cười với vẻ bất lực.

Ra khỏi gara ngầm, Tô Y Man lập tức giảm tốc độ.

Cô lái xe thực sự không được thuần thục cho lắm, ở nơi rộng rãi vắng người thì không sao, cứ đến chỗ đông đúc là cô lại sợ hãi, không dám tăng tốc độ, hễ căng thẳng là không biết phải đánh vô lăng thế nào, thường xuyên bị những tài xế hung hăng hạ cửa kính xuống chỉ trỏ mắng mỏ.

Trên đường có không ít xe, cô hết lo va chạm với người khác lại lo tốc độ quá chậm sẽ gây bất mãn, đoạn đường vài trăm mét cô đi mất chục phút, rụt rè e sợ.

Đang bực bội, một chiếc xe lái đến bên cạnh.

Chiếc Bentley Arnage 728 thân xe đen tuyền, kính chắn gió ghế lái hoàn toàn hạ xuống, Tạ Phản lười biếng tựa vào lưng ghế, một tay xoay vô lăng, tay kia cong lên đặt trên bệ cửa sổ, ngón trỏ và ngón áp út kẹp một điếu thuốc đang cháy dở.

Tô Y Man chợt nhớ lại không lâu trước đây, trên đường lái xe từ công ty về nhà có một chiếc xe đi qua bên cạnh, cô vô tình nhìn qua lờ mờ hình như đã thấy bóng dáng Tạ Phản.

Tâm trạng không thể bình tĩnh lại, nên mới vô ý tông đuôi vào xe phía trước.

Khác với hôm đó, bây giờ cô thực sự nhìn thấy Tạ Phản. Ngũ quan người đàn ông tuấn tú, ánh chiều tà và ánh đèn hòa quyện rơi trên mặt nghiêng của anh, bí ẩn u tối, quyến rũ kéo dài.

Xe của Tạ Phản không lái qua nhanh, mà suốt đoạn đường đi với tư thái hộ tống bên cạnh hoặc phía trước xe cô. Mấy lần có xe chạy quá nhanh, suýt chút nữa va quệt vào xe cô, đều là Tạ Phản cắt những chiếc xe đó ra bên ngoài.

Anh lái xe trông ngông nghênh nhưng thực ra rất vững vàng, hoàn toàn trong tầm kiểm soát. Ngón tay anh gõ nhịp lên vô lăng, miệng hờ hững ngậm thuốc lá, vừa bất cần vừa đẹp trai.

Ngày xưa chính là vẻ lười biếng này của anh đã làm Tô Y Man mê mẩn điên đảo, tuổi mười tám đã trao hết mọi thứ cho anh.

Trong dòng xe tấp nập, xe Tạ Phản giống như một rào chắn kiên cố, lặng lẽ bảo vệ Tô Y Man cho đến khi cô về nhà an toàn.

Xe Tô Y Man lái vào sân, xe Tạ Phản biến mất ngoài sân.

Ở sân bóng rổ ngoài trời của nhà thi đấu, Tô Kỳ Duệ cùng vài bạn học lập đội chơi bóng. Quả bóng trong tay vô tình tuột, cậu với tay về sau, quả bóng được một người vớt lấy chính xác, dẫn bóng về phía trước, vượt qua sự chặn đứng của vài người, một cú nhảy đẹp mắt úp rổ sạch sẽ vào lưới.

Tô Kỳ Duệ ồ lên một tiếng, vừa định chạy đến kết bạn, quay đầu lại thấy người đó là Tạ Phản.

Tạ Phản mặc đồ thể thao, chơi bóng một lúc với đám con trai mới lớn mười ba mười bốn tuổi trên sân. Mặc dù đã rời trường học, kỹ thuật chơi bóng của anh vẫn không hề mai một, dẫn bóng qua háng, nhảy ném rổ đột ngột, úp rổ một tay đều chơi rất thành thạo. Động tác dứt khoát và đầy sức mạnh, khiến không ít người trên sân mắt tròn xoe nhìn.

Đám con trai nước ngoài này bị anh hạ gục chỉ trong vài chiêu, líu lo chạy đến tranh nhau bắt chuyện, hỏi anh là ai.

Anh đút một tay vào túi, tay kia đập nhẹ hai cái vào quả bóng, hất cằm về phía Tô Kỳ Duệ ở phía trước bên trái: “Là anh rể em ấy.”

Mọi người đồng loạt nhìn Tô Kỳ Duệ với ánh mắt ngưỡng mộ, Tô Kỳ Duệ khinh bỉ chậc một tiếng, vội vàng phủ nhận mối quan hệ bằng tiếng Anh: “Mấy cậu đừng nghe anh ấy, anh ấy chỉ là bạn trai cũ của chị tớ thôi, chị tớ chia tay với anh ấy lâu rồi.”

“Chia tay rồi sao?” Một cậu bé tóc vàng lập tức nói với Tạ Phản: “Vậy thì tốt quá. em cũng có một chị gái, hay em giới thiệu cho anh nhé?”

“…”

“…”

Đuổi đám con trai nhỏ đi, Tạ Phản chậm rãi ngồi xuống cạnh Tô Kỳ Duệ đang dọn đồ định đi, nói: “Thật sự không nhận anh rể này nữa à?”

Tô Kỳ Duệ nghĩ đến những tổn thương chị gái phải chịu thì bực bội, nói chuyện rất gay gắt: “Anh không xứng với chị tôi.”

Tạ Phản không phản bác, còn thấy khá có lý: “Em nói đúng. Nhưng anh vẫn chưa đến mức vô phương cứu chữa đúng không, theo đuổi chị em cần những điều kiện gì, em nói anh nghe, chỗ nào còn thiếu sót anh sẽ cố gắng bổ sung.”

Tô Kỳ Duệ nhét khăn và cốc nước vào cặp sách: “Muốn theo đuổi chị tôi điều đầu tiên là phải đối xử tốt với chị ấy, không được làm chị ấy buồn, dù chỉ một lần cũng không được. Anh không làm được nên đừng phí công nữa.”

Tạ Phản thất vọng thở dài: “Trong lòng cả nhà em hình tượng anh tệ đến vậy sao?”

“Chứ còn sao nữa?”

“Vậy năm năm trước sau khi chị em chia tay với anh, cô ấy đã xảy ra chuyện gì?”

Tô Kỳ Duệ im lặng, muốn nói nhưng không thể nói.

Một lúc sau cậu lắc đầu: “Không có gì.”

Tạ Phản biết cậu đang che giấu. Nếu thực sự không có chuyện gì, gia đình họ sẽ không hận anh đến vậy.

“Kỳ Duệ, em thực sự không muốn anh ở bên chị em nữa sao?” Anh hỏi.

Tô Kỳ Duệ không trả lời.

Anh nói tiếp: “Em nghĩ ngoài anh ra còn ai có thể chăm sóc tốt cho chị em?”

Tô Kỳ Duệ nghĩ rất lâu: “Anh Hạ Thần cũng không tệ.”

“Chị em thích cậu ta sao?”

“Dù bây giờ không thích, nhưng sau này có thể thay đổi ý định mà. Mẹ nói rồi, tình cảm con người có thể bồi dưỡng được, chẳng bao lâu nữa anh Hạ Thần sẽ làm chị tôi cảm động thôi.”

Tạ Phản đã moi được thông tin, trong lòng thầm vui. Anh có thể nhận ra Tô Y Man và Hạ Thần không có mối quan hệ thân mật, nhưng cũng chỉ có năm phần chắc chắn thôi.

“Đã năm năm rồi, nếu có thể cảm động thì đã cảm động từ lâu rồi.” Tạ Phản cười hừ: “Sao phải đợi đến bây giờ?”

Bình Luận (0)
Comment