Tô Y Man không muốn người khác nghe thấy tim mình đập quá nhanh, nhưng cô cũng không biết phải che giấu thế nào.
Cô dùng hết can đảm mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh: “Nhìn… nhìn thấy mà.”
“Vậy mà không chào hỏi à?”
“…” Tô Y Man cảm thấy mình rụt rè như vậy không ổn, trốn tránh ngược lại sẽ chứng minh Tạ Phản đặc biệt đối với cô, thà cứ thẳng thắn còn hơn.
Thế là cô hắng giọng, nói: “Chào… chào anh.”
Nói xong cô cảm thấy hơi xấu hổ.
Ngốc quá đi mất.
Nói “Chào anh” làm gì chứ.
Vẻ thú vị trong mắt Tạ Phản càng đậm, khóe môi anh nhếch lên, ý cười trêu chọc lan tận vào trong mắt: “Ừm…”
Anh dừng lại một chút, rồi cố ý nói: “Chào em.”
“…” Tô Y Man hơi không muốn để ý đến anh nữa.
Anh thích trêu chọc người khác quá. Rõ ràng hai người còn chưa quen thân gì mà.
Điện thoại trong túi vang lên, Tô Y Man nhìn thấy người gọi là mẹ, cô nghĩ là mẹ gọi về giục mình về nhà. Cô quyết định đánh phủ đầu đi sang một bên nghe điện thoại: “Mẹ, con đang ở thư viện học bài với em.”
“Khuya thế này vẫn ở thư viện sao?”
“Có khuya đâu mẹ, chưa đến tám giờ mà.”
“Ăn cơm tối chưa?”
“Chưa ạ, con sẽ đưa em về nhà ngay đây.”
“Ăn ở ngoài đi, tối nay mẹ phải làm thêm giờ, có lẽ rất khuya mới về. Con chăm sóc em tốt vào, cho nó ngủ sớm, đừng thức khuya.”
“Sao lại làm thêm giờ nữa? Mẹ ơi, mẹ lâu rồi không nghỉ ngơi rồi đấy.”
“Không sao đâu, công việc ở bệnh viện cũng khá nhẹ nhàng, đâu phải làm chân tay, chỉ cần ở đây thôi là có tiền làm thêm rồi, mẹ đương nhiên phải tận dụng cơ hội này chứ.”
Có đồng nghiệp gọi Nhữ Trân, Nhữ Trân đáp lời bảo sẽ đến ngay, trước khi cúp điện thoại dặn dò con gái: “Đưa em đi ăn đồ dinh dưỡng nhé, nếu không đủ tiền thì nói với mẹ.”
Điện thoại cúp, Tô Y Man đứng yên tại chỗ một lúc.
Kể từ khi cha cô bỏ đi, mẹ cô vẫn sống cuộc sống như vậy, thời gian gần như bị công việc chiếm hết, một mình chịu đựng gánh vác chi tiêu gia đình.
Tô Y Man muốn nhanh chóng kết thúc cấp ba, đợi thi đỗ đại học rồi, cô ít nhất có thể tìm một công việc tốt hơn, để mẹ không còn vất vả nữa.
Lòng cô nặng trĩu bước trở lại, cầm lấy cặp sách cho em trai. Em trai vỗ vỗ bụng, nhìn cô, hành động này có nghĩa là cậu bé đói rồi.
“Chúng ta đi ăn mì bò nhé?” Cô hỏi.
Tô Kỳ Duệ vui vẻ gật đầu, nắm lấy tay cô. Đột nhiên cậu bé bước tới trước một bước, làm một hành động mà Tô Y Man không ngờ tới.
Cậu bé nắm lấy tay Tạ Phản.
Sự xấu hổ trên mặt Tô Y Man đến sớm hơn cả sự căng thẳng, cô hoảng hốt nhìn Tạ Phản, né tránh ánh mắt anh trước khi anh kịp nhìn lại, rụt tay về hỏi em trai: “Em kéo anh ấy làm gì?”
Cô không nói thành lời, chỉ đơn thuần ra ngôn ngữ ký hiệu hỏi.
Em trai trả lời: “Em muốn anh này đi cùng chúng ta, anh ấy vừa mời em ăn kem, lại còn là loại tặng kèm ô tô đồ chơi nữa.”
Tô Kỳ Duệ kéo khóa cặp sách, lấy ra một hộp quà đóng gói tinh xảo, bên trong là chiếc ô tô đồ chơi điện tử mà nhà hàng tặng kèm theo chương trình khuyến mãi.
Tô Y Man biết Tạ Phản không phải người xấu, nhưng vẫn nói: “Chị đã nói với em là không được nhận đồ ăn từ người lạ mà?”
“Nhưng cây kem đó ngon thật.” Em trai cũng biết mình làm sai, sau đó không biện minh nữa, ngoan ngoãn xin lỗi: “Em xin lỗi, em biết mình sai rồi.”
“Lần này thì bỏ qua…” Tô Y Man vẫn chỉ ra ngôn ngữ ký hiệu: “Anh này không phải người xấu nên kem anh ấy tặng có thể ăn.”
Tô Kỳ Duệ vui vẻ trở lại, hỏi chị: “Vậy chúng ta mời anh ấy đi ăn mì bò được không?”
Tô Y Man không trả lời. Từ lúc nhìn thấy Tạ Phản, cảm xúc của cô đã chuyển sang trạng thái căng thẳng và không thể bình thường lại được, cô không thể tự nhiên ở cùng không gian với anh, đặc biệt là khi hai người còn đứng gần như vậy.
Tạ Phản vẫn ngồi trên ghế, hai chân dài hấp dẫn duỗi ra phía trước, anh khoanh tay nhìn chằm chằm cô, đột nhiên gọi: “Tô Y Man.”
Cái tên của mình được phát ra từ miệng anh khiến Tô Y Man cảm thấy rất hay.
Cô nuốt nước bọt, ngước mắt nhìn anh: “Dạ?.”
“Em đang bắt nạt tôi không biết ngôn ngữ ký hiệu à?” Giọng anh cười nhẹ qua cổ họng: “Đang bài xích tôi đấy hả?”
“Không phải…”
“Thế hai chị em nói gì rồi?”
“Là… ừm…” Đầu óc Tô Y Man rối bời, đây là lần đầu tiên cô thích một người, cũng là lần đầu tiên cô biết rằng trước mặt người mình thầm mến, cô sẽ ngay lập tức trở nên ngốc nghếch, đến cả nói chuyện cũng không biết nói sao.
“Cái đó…” Cô cố gắng bình tĩnh lại: “Anh ăn tối chưa? Có muốn đi ăn mì bò cùng không?”
Câu này vừa nói ra, hiện trường im lặng vài giây.
Tạ Phản khẽ nhếch mày, hứng thú nhìn cô một lúc.
Anh đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước mặt cô. Cô gái thấp hơn anh rất nhiều, chỉ vừa vặn
đến vai anh, từ góc độ của anh có thể thấy đỉnh đầu tóc dày của cô, chiếc đuôi ngựa buộc cao, và hai tai đang đỏ ửng của cô.
Chiều cao của hai người chênh lệch gần ba mươi centimet, anh chỉ có thể cúi người xuống nhìn cô, trong quá trình đó hai tay vẫn đút trong túi quần không lấy ra.
“Tô Y Man…” Đây là lần thứ ba anh gọi tên cô ở buổi tối ngày hôm nay, trong mắt anh một tia tinh quái lóe lên:
“Em đang…” anh dừng lại, rồi nói ra mấy chữ sau cùng: “Hẹn hò với tôi đấy à?”
Tô Y Man gần như muốn bỏ chạy.
Anh đang nói cái gì vậy chứ?
Rõ ràng là một câu nói hết sức đơn giản, nhưng từ miệng anh thốt ra lại khiến cô cảm thấy có ý nghĩa khác.
Cô không cho phép mình nghĩ nhiều: “Đúng vậy, anh đi không?”
Tạ Phản khẽ cong môi.
“Đi!” Anh đứng thẳng người đi ra ngoài, đi được vài bước thì quay đầu lại, chìa tay về phía cậu bé Tô Kỳ Duệ: “Lại đây, anh dắt.”
Tô Kỳ Duệ thích người anh lớn đẹp trai này, cười tươi nắm lấy tay anh, tay kia nắm lấy tay chị gái mình.
Cậu bé vui vẻ đi ở giữa, nhún nhảy cả đoạn đường đến quán mì bò, thỉnh thoảng còn nghịch ngợm nhấc bổng hai chân lên, Tô Y Man tự nhiên sẽ nhấc cánh tay cậu bé lên không để cậu bé ngã, điều bất ngờ là Tạ Phản cũng phối hợp với cô, cùng nhấc cánh tay Tô Kỳ Duệ lên để Duệ Duệ được đu đưa thỏa thích như chơi xích đu.
Nếu không phải Tạ Phản và Tô Y Man còn quá trẻ, người qua đường gần như sẽ nghĩ ba người này là một gia đình ba người rồi.
Tô Y Man thấy em trai vui vẻ như vậy thì nhớ lại hồi còn học mẫu giáo khi trường tổ chức họp phụ huynh, cha mẹ của các bạn nhỏ khác đều tham dự, chỉ có em mình lần nào cũng chỉ có mẹ đến .
Cậu bé chưa từng gặp cha nên rất ngưỡng mộ các bạn nhỏ khác được chơi với cha. Có lẽ vì lý do này nên cậu bé mới không đề phòng với Tạ Phản.
Tô Y Man không nói gì về sự nghịch ngợm của em trai.
Đến quán mì, bên trong không đông người, khá yên tĩnh. Cô tìm chỗ cho em trai ngồi, khi đi gọi món thì thấy Tạ Phản đã gọi xong, ba bát mì bò đặc trưng, anh đang cầm điện thoại chuẩn bị trả tiền.
“Cái đó, để em mời.” Cô vội vàng che màn hình điện thoại của anh, ngón tay vô tình chạm vào tay anh, cô rụt lại như bị bỏng, quay lưng lại, dùng động tác tìm tiền mặt trong túi để che giấu sự hoảng loạn của mình: “Em đã nói là em mời mà.”
Tạ Phản liếc nhìn cô, không nói gì.
Mì được mang lên, nhìn thấy một lớp màu xanh lá cây rắc đều trên ba bát nước dùng, Tô Y Man mới nhớ ra mình quên nói không ăn rau mùi rồi.
Bây giờ nói ra thì đã muộn, nếu nhặt rau mùi ra sẽ trông cô rất ngốc, có lẽ Tạ Phản sẽ phát hiện ra cô quên dặn bỏ rau mùi là vì cô quá căng thẳng.
Cô quyết định âm thầm ăn hết bát mì, cùng lắm thì không nhai, nuốt thẳng xuống, như vậy sẽ không cảm nhận được mùi vị khó chịu của rau mùi nữa.
Em trai kéo tay cô cầm đũa, ra ngôn ngữ ký hiệu: “Chị ơi, chị nhặt hết rau mùi cho em đi, em ăn giúp chị.”
Tô Y Man lắc đầu, gắp vài miếng thịt bò trong bát mình cho em trai, đặt đũa xuống ra ngôn ngữ ký hiệu: “Chị tự ăn được.”
Tô Kỳ Duệ thấy chị gái hôm nay hơi lạ, trước đây mỗi lần đến quán này, chị ấy đều dặn trước là không ăn rau mùi.
Hôm nay lại bị làm sao vậy?
Ăn hết một bát mì bò rắc rau mùi, Tô Y Man cảm thấy buồn nôn.
Cô không thể hiện bất kỳ sự khác thường nào. Giữa chừng cô lén nhìn Tạ Phản vài lần, anh ăn rất nhanh, khi anh gần ăn hết bát mì, Tô Y Man mới chỉ ăn được một phần nhỏ.
Điện thoại của Tạ Phản đặt trên bàn rung lên, cô liếc nhìn nhanh, trước khi Tạ Phản cầm lên, cô nhanh mắt thấy người gọi đến là “Tưởng Duyệt Phù”.
Cảm giác khó chịu trong dạ dày càng mạnh mẽ hơn, tâm trạng cô chùng xuống ngay lập tức.
Tạ Phản nghe điện thoại, cô không nghe được Tưởng Duyệt Phù nói gì, nhưng có thể thấy mắt Tạ Phản ánh lên nụ cười, giọng nói tuy vẫn lười nhác, bất cần như thường ngày, nhưng Tô Y Man nhạy cảm cảm thấy trong giọng điệu anh có một sự nuông chiều như cưng nựng.
“Cái gì?” Anh cười rất nhẹ một tiếng, hỏi cô gái trong điện thoại: “Thế cậu muốn thế nào?”
Lúc này, Tưởng Duyệt Phù đang đứng trước cổng nhà Tạ Phản, cô ta đã chờ hơn nửa tiếng rồi, vẫn không thấy Tạ Phản về nên gọi điện để làm nũng với anh, nói rằng cô ta bị gió trước cổng nhà anh thổi cho ốm rồi.
Ngón tay cô ta cuộn lấy tóc trên vai, bình thường trước mặt người khác luôn là dáng vẻ tiểu thư cao ngạo, đến trước mặt Tạ Phản lại trở nên nhỏ nhẹ, dựa dẫm, giọng nói ngọt lịm:
“Cậu mau về gặp tớ đi, bệnh của tớ sẽ khỏi ngay thôi.”
Tạ Phản khẽ “khịt” một tiếng cười nhạt qua cổ họng, khiến Tưởng Duyệt Phù cảm thấy rất “đỉnh”, tai cô ta như muốn mềm nhũn ra.
Điều đó cũng khiến trái tim Tô Y Man ngày càng đau.
“Không dứt được tôi à?” Tạ Phản rõ ràng đang cười, nhưng trong mắt lại có vẻ châm chọc: “Được, chờ đi.”
Anh cúp điện thoại ngay.
Tô Y Man giả vờ như không nghe thấy gì, rút khăn giấy lau má và miệng dính dầu mỡ cho em trai. Em trai thấy cô có vẻ không vui, ra ngôn ngữ ký hiệu hỏi cô: “Chị ơi, chị làm sao vậy?”
Tô Y Man lắc đầu, không nói gì.
Ra khỏi quán mì, Tạ Phản định đưa cô về. Cô biết điều này không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là vì trời đã hơi tối, anh nói một câu khách sáo dựa trên phép lịch sự cơ bản mà thôi.
Tô Y Mantừ chối, cô đi đến trạm xe buýt, vừa lúc có một chuyến xe về nhà dừng lại.
“Em đi xe buýt được rồi!” Cô dắt em trai lên xe buýt từ cửa trước, trước khi cửa xe đóng lại, cô quay đầu lại chào tạm biệt anh: “Tạm biệt.”
Bên trong xe buýt buổi tối không bật đèn, bao trùm một ánh sáng mờ ảo.
Vì vậy khi Tô Y Man ngồi lên xe, cô lén nhìn ra ngoài, Tạ Phản không hề phát hiện ra.
Cô tham lam nhìn về phía anh, chàng trai mặc một bộ đồ màu đen, mái tóc lòa xòa che nhẹ qua lông mày, đôi mắt một mí mỏng đen láy như màn đêm. Anh rất cao, thân hình thon gọn nhưng không gầy gò, khí chất bí ẩn và sắc sảo.
Đó là chàng trai cô thích nhất.
Tiếc rằng không phải của cô.
Giữa cô và anh, có lẽ mãi mãi chỉ là mối quan hệ quen biết thoáng qua. Dù đã nói vài câu, cùng nhau ăn một bữa cơm, nhưng khi màn đêm buông xuống, cô vẫn phải đi, anh vẫn sẽ không giữ.
Đợi một ngày trôi qua, ánh nắng buổi sáng lại trải khắp đầu giường cô, cô sẽ cảm thấy cuộc gặp gỡ tình cờ tối qua chỉ là một sự trùng hợp mà cô không thể cầu xin được nữa, bởi vì khi cô mở điện thoại, lật tìm hết danh bạ và danh sách bạn bè WeChat, cô cũng không tìm thấy tên Tạ Phản.
Cô ghen tị với những người như Tưởng Duyệt Phù, khi nhớ anh, họ có thể gọi điện thoại trò chuyện với anh.
Bất kể thời gian thay đổi thế nào, cô vẫn phải quay về cuộc sống bình thường, tẻ nhạt của mình.
Cô vẫn chưa có cơ hội nào để tiến gần thêm một bước đến Tạ Phản.