Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 127

Nhà hàng họ đến nằm ở khu vực sầm uất nhất New York, không có thư mời thì không được vào. Thầy Khang vừa đưa nhóm thành viên đến đã có người phục vụ chuyên nghiệp tươi cười mời vào.

Người phục vụ dẫn họ đi qua đại sảnh tráng lệ, trước khi vào thang máy, Tô Y Man đưa mắt thấy Liễu Cẩn tiện tay “lấy” một chiếc lá ngân hạnh vàng rơi vãi trong chậu cây trang trí bên cạnh, cô sợ hãi kéo tay cô ấy, khẽ khàng nói bằng khẩu hình: “Bị phát hiện thì sao, chị không sợ chết à?”

“Yên tâm đi…” Liễu Cẩn không bận tâm, tay che miệng nói: “Chị kiểm tra rồi, ở đây để bảo vệ quyền riêng tư của khách không lắp đặt bất kỳ hệ thống giám sát nào, sẽ không có ai thấy đâu.”

Đợi thang máy dừng ở tầng sáu mươi mốt, những người khác tiếp tục đi về phía trước, hai vệ sĩ bên ngoài lại chỉ giữ Liễu Cẩn lại, giơ tay về phía cô ấy, nói bằng tiếng Anh một cách lịch sự: “Xin lỗi, xin vui lòng trả lại đồ.”

Liễu Cẩn bĩu môi, lấy chiếc lá ngân hạnh vàng nhỏ xíu ra từ túi, đặt vào tay vệ sĩ.

Tô Y Man vội vàng kéo cô ấy đi.

Phòng riêng ở sâu bên trong, tính riêng tư rất tốt, được trang trí theo phong cách cổ điển Trung Quốc, trang nghiêm, sang trọng và có gu.

Người phục vụ đẩy cửa vào, bên trong có vài người đang ngồi, trong đó có thư ký Võ đã xuất hiện hôm qua đang nhỏ giọng sắp xếp gì đó. Nghe thấy tiếng động, anh ta ngẩng đầu lên, khách sáo đứng dậy bắt tay Khang Triệu Tường: “Thầy Khang, chào thầy, mời thầy ngồi.”

Vài người phục vụ đến sắp xếp chỗ ngồi, Tô Y Man vốn định ngồi ở góc khuất nhất cùng Liễu Cẩn nhưng người phục vụ lại đến chặn lại, nói bằng tiếng Anh: “Xin lỗi, chiếc ghế này có vấn đề, chúng tôi cần mang đi sửa. Mời cô đi theo tôi.”

Cố tình dẫn Tô Y Man đến vị trí chủ tọa đối diện cửa ra vào, kéo ghế ra: “Mời cô ngồi ở đây.”

Tô Y Man ít nhiều cũng biết về nghi thức bàn ăn, lo lắng lắc đầu: “Không không không, tôi nên ngồi chỗ khác thì hơn.”

Cô chỉ vào một góc khuất khác: “Chỗ kia không có ghế trống sao?”

“Chỗ đó có người khác ngồi.” Người phục vụ đưa tay ra phía trước, có ý ép buộc cô ngồi vào: “Mời.”

Có lẽ ở nước ngoài vấn đề nghi thức bàn ăn không quá câu nệ.

Nghĩ vậy cô thả lỏng hơn rất nhiều, Tô Y Man nghe lời ngồi xuống.

Theo kết quả trao đổi và thái độ của đối phương ngày hôm qua, mọi người đều cho rằng thương vụ này chắc chắn không thành công, vị thư ký Võ, người đại diện truyền đạt ý kiến cấp trên, sẽ lựa lời thông báo kết quả này trong bữa tiệc hôm nay.

Thông thường, không trúng thầu thì thôi, không có chuyện gì tiếp theo. Việc bên chủ đầu tư lại khách sáo mời ăn cơm, có lẽ là nể mặt thầy Khang.

Nhưng đợi rất lâu, vẫn không thấy có ý định dọn món. Tô Y Man đói không chịu nổi, cũng không hiểu vị sao họ Võ kia có nhiều lời tào lao để nói đến vậy, ăn cơm luôn không được sao?

Khang Triệu Tường không muốn lãng phí thời gian vào việc xã giao giả tạo, thất bại trong đấu thầu thì thất bại rồi, không cần thiết phải giả vờ thân thiết làm gì. Vì vậy ông không định quanh co với đối phương quá lâu, ông ho một tiếng nói:

“Thư ký Võ chắc rất bận, phiền anh phải tiếp đãi chúng tôi. Thực ra tôi hiểu rõ triết lý phát triển của quý công ty, cũng như phong cách thiết kế mà quý vị mong muốn. Hiện tại trên thị trường có rất nhiều công ty thiết kế xuất sắc, cũng có những công ty tốt hơn chúng tôi, quý công ty chọn họ cũng là điều hợp lý, tôi hoàn toàn hiểu, anh không cần phải khách sáo như vậy, còn mời chúng tôi ăn cơm.”

Võ Điện cười: “Thầy Khang quá khiêm tốn rồi, thực lực của đội ngũ do ngài dẫn dắt là điều ai cũng thấy rõ.”

Anh ta nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Bữa cơm hôm nay là do tổng giám đốc chúng tôi mời, anh ấy sẽ đến ngay.”

“Tạ tổng sẽ đến sao?” Khang Triệu Tường kinh ngạc, làm nghề bao nhiêu năm, ông chưa từng thấy bên chủ đầu tư lại hạ mình mời người của viện thiết kế ăn cơm.

“Chúng tôi sao dám làm phiền ngài ấy, với lại hôm qua không phải anh nói Tạ tổng đã về nước rồi sao?”

Ánh mắt dưới cặp kính của thư ký Võ nhanh chóng lướt qua Tô Y Man đang chống cằm đợi cơm ở vị trí chủ tọa: “Chuyến bay bị hủy, chưa đi được.”

Tô Y Man ngày càng đói, trong đầu cô chỉ muốn ăn. Lờ mờ dường như nghe thấy ai đó nói một chữ “Tạ”, cô chậm rãi chớp mắt, tưởng là ảo giác.

Cửa phòng riêng được đẩy ra, mọi người trong phòng đồng loạt ngẩng đầu nhìn. Người hành động trước là thư ký Võ, đứng dậy từ ghế đi ra đón người: “Tạ tổng, ngài đến rồi.”

Người phục vụ mời người vào phòng, nhận lấy chiếc áo vest cởi ra treo sang một bên, rồi rút khỏi phòng đóng cửa lại. Không khí im lặng khoảng vài giây, sau đó những người có mặt đều đứng dậy, dùng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa sùng bái nhìn người đàn ông tuấn tú cao lớn phía trước.

Chỉ có Tô Y Man không động đậy, cô quá đói, sắp kiệt sức rồi, đầu óc quay chậm hơn mọi người, một lúc sau mới nhận ra điều bất thường, cô quay đầu nhìn quanh, kinh ngạc nhận thấy tất cả mọi người trừ cô ra đều đã đứng dậy cung kính.

Cô giật mình, cho rằng mình đã bỏ lỡ điều gì, vội vàng đứng dậy theo mọi người, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía cửa.

Ánh mắt cô chạm với người đàn ông, toàn thân cô cứng đờ, tim ngừng đập.

Cảm giác như đã cách biệt một thế kỷ.

Trong phòng dần trở nên náo nhiệt, không ít người tìm đến Tạ Phản bắt chuyện bắt tay, nói những lời khách sáo như hân hạnh này nọ. Tạ Phản đáp lại hờ hững, giọng Anh chuẩn, trôi chảy, đầy từ tính, giọng nói cùng với con người anh đều có một sức mạnh mê hoặc lòng người.

Người tinh ý đều nhận ra Tạ Phản không có nhiều kiên nhẫn để giao tiếp, chỉ là giữ phép lịch sự cơ bản, nên đều biết điều không nói nhiều.

Đợi đám đông tản ra, mọi người nhìn lại, thấy Tạ Phản sải bước dài chậm rãi đi về phía trước, ánh mắt nhìn vào một vị trí nào đó.

Nhìn theo đường nhìn của anh, mọi người dần nhận ra trọng tâm ánh mắt anh là một cô gái.

Tô Y Man quên cả cách hít thở, cô đã đứng sững tại chỗ từ nãy, đôi môi hơi hé mở, mắt ửng đỏ, thần sắc vô cùng kỳ lạ.

Điều kỳ lạ hơn là Tạ Phản, theo lẽ thường người có địa vị cao quý như anh, không thể nào quen biết một nhân viên nhỏ bé trong viện thiết kế. Nhưng anh lại nhìn cô, bước về phía cô, dừng lại trước mặt cô.

Khang Triệu Tường nhìn mà đầu óc mơ hồ, dù có mơ hồ đến mấy vẫn phải giới thiệu: “Tạ tổng, đây là nhà thiết kế kiến trúc trẻ tuổi nhất của bộ phận thiết kế chúng tôi, Tô Y Man.”

Ánh mắt Tạ Phản càng thêm phức tạp sâu sắc, yết hầu cứng cáp nổi cộm trên cổ anh lăn nhẹ xuống, khi mở lời giọng anh vừa trầm vừa khàn: “Tô Y Man.”

Người vừa rồi còn không mấy kiên nhẫn với người khác, bây giờ lại chủ động đưa tay ra với Tô Y Man.

Hai chữ hướng về cô: “Hân hạnh.”

Bình Luận (0)
Comment