Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 126

Ngày hôm đó, tất cả thành viên trong nhóm tham gia cuộc họp khi trở lại công ty đều buồn bã ủ rũ, cho rằng lần hợp tác với Tập đoàn Chí Đắc này không có nhiều hy vọng, đơn hàng lớn trị giá năm triệu đô la chắc chắn sẽ vuột khỏi tầm tay.

Mặc dù đối phương nói hôm nay sẽ mời họ đến nữa, nhưng đó có lẽ chỉ là một bữa tiệc xã giao bày tỏ lời xin lỗi mà thôi.

Hôm qua không cho Tô Y Man đi, hôm nay bên kia lại nhấn mạnh nói có thể dẫn tất cả thành viên trong nhóm, tốt nhất là không nên thiếu một ai. Điều này có nghĩa là cố ý muốn đưa cả Tô Y Man đi, Khang Triệu Tường hiểu ý, cúp điện thoại xong gọi Tô Y Man đến, nói:

“Lát nữa đi ăn cơm em cũng đi nhé, thầy đoán bên họ đến không nhiều người, chúng ta cứ coi đây là một buổi tiệc nhóm, cứ đối đãi như bình thường.”

Tô Y Man thấy kỳ lạ: “Nhưng hôm qua em không tham gia cuộc họp, em có đi được không?”

“Đương nhiên có thể, đừng quên em cũng là người trong nhóm chúng ta.”

Bản thân Khang Triệu Tường cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng dù sao đó là sự sắp xếp của bên kia, ông cứ làm theo là được.

Thời gian hẹn là bảy giờ tối, vì biết chắc vị tổng giám đốc bí ẩn của Tập đoàn Chí Đắc không có mặt, Liễu Cẩn ban đầu không muốn trang điểm cầu kỳ, nhưng lại nghe nói địa điểm tụ họp là nhà hàng hội viên ở trung tâm thành phố New York mà chỉ có danh nhân chính khách mới có đường dây vào được, cô ấy lập ý kéo Tô Y Man đi mua sắm trong giờ ăn trưa.

Tô Y Man bản thân không có nhiều h*m m**n mua sắm, cũng không cho rằng có cần thiết phải thay một bộ quần áo đắt tiền hơn, cả chuyến đi cô không mua gì, chỉ lo tư vấn cho Liễu Cẩn cách ăn mặc đẹp.

Liễu Cẩn không vui, năn nỉ ỉ ôi kéo cô mua một chiếc váy ngắn hai dây bó eo có chất liệu và thiết kế khá tốt.

Tô Y Man thay xong bước ra khỏi phòng thử đồ, đôi mắt Liễu Cẩn sáng rực lên, cô ấy hăm hở chạy đến xoay vài vòng quanh cô, nhìn ngực cô lại nhìn eo, nhìn không đủ còn sờ thử, hai tay khép lại, phát hiện eo cô gái này nhỏ, mảnh khảnh khó tin, thật sự tuyệt vời.

Bình thường đi làm cô toàn mặc quần áo rộng rãi, kín đáo trầm tính. Vừa thay một chiếc váy tôn dáng, đường cong lập tức hiện ra. Đặc biệt là tỷ lệ phần eo và hông, như thể được nhà thiết kế giỏi nhất dùng thước đo ra, hoàn hảo không chê vào đâu được.

“Y Man, vóc dáng em đỉnh quá rồi,” Liễu Cẩn muốn chảy cả nước dãi: “Tiếc quá, giá mà chị được đầu thai thành con trai thì tốt rồi, như vậy có thể hẹn hò với em rồi.”

“…” Tô Y Man cạn lời: “Chị này, em xin được từ chối khéo nha.”

Liễu Cẩn chậc chậc vài tiếng: “Ngực nở mông cong, nếu chị có thân hình như em chị đã khoe từ lâu rồi, chứ không giấu giếm đâu.”

Sờ eo không đủ còn muốn sờ thử b* ng*c căng đầy mềm mại của cô gái này, nhưng bị chặn lại, bèn chuyển sang véo má cô, vừa véo vừa lải nhải: “Mặt cũng đẹp, nhìn non kìa, véo một cái ra nước luôn. Không, collagen của em cũng quá đáng nể rồi, non như mười tám tuổi vậy. Có bí quyết làm đẹp gì không, nói cho chị biết với.”

Mặt Tô Y Man bị véo đến đau, khó khăn lắm mới thoát khỏi ma trảo, kéo Liễu Cẩn đi: “Mau đi ăn thôi, em sắp chết đói rồi.”

Kết quả là bữa trưa không ăn được, hai người đi mua sắm mất rất nhiều thời gian, thấy sắp trễ giờ, vội vàng chạy về công ty.

Tô Y Man đói bụng đợi đến tối cùng nhóm đi đến nhà hàng. Suốt trên đường đi Liễu Cẩn khuyên nhủ cô rằng tối nay nhất định phải bắt lấy một anh đẹp trai, nếu không sẽ phí hoài cái khuôn mặt xinh đẹp này.

Cô và Liễu Cẩn ngồi ở ghế sau xe, phía trước là hai người nước ngoài, không biết tiếng Trung nên Liễu Cẩn thoải mái nói chuyện: “Tối nay em chắc chắn sẽ làm bao nhiêu người phải say mê. Mặc dù vị đó không có mặt nhưng biết đâu có thể gặp được những chàng trai chất lượng cao khác. Với nhan sắc của em, muốn câu trai giàu chỉ là chuyện trong phút mốt thôi.”

Tô Y Man nhận ra có điều gì đó không đúng: “Em thấy gần đây chị suốt ngày muốn giới thiệu bạn trai cho em.”

“…”

“Có phải mẹ em đã nói gì với chị không?”

Liễu Cẩn do dự một lúc: “Cũng không có gì, chỉ là lần trước đến nhà em ăn cơm, mẹ em nói nếu có cơ hội thì nhờ chị khuyên em mau chóng tìm một người bạn trai mà hẹn hò.”

Tô Y Man không nói gì nữa.

Liễu Cẩn gần như đoán được Tô Y Man chắc chắn đã từng bị tổn thương tình cảm, và không hề nhỏ, nếu không mọi người, bao gồm cả gia đình cô sẽ không né tránh nhắc đến chuyện tình cảm đã qua của cô.

Hơn nữa cô còn trẻ tuổi, gia đình dù có sốt ruột cũng không đến mức bây giờ đã phải lo lắng chuyện cả đời của cô. Ngoại trừ việc cô bị trai tồi làm tổn thương, Liễu Cẩn không thể nghĩ ra lý do nào khác.

“Y Man, chị dù sao cũng lớn hơn em hai tuổi, mặt dày nói thêm vài câu nhé.” Liễu Cẩn ôm vai cô, vai cô rất gầy, mỏng manh, trông đáng thương: “Bất kể chuyện gì cũng sẽ có ngày qua đi, người phải nhìn về phía trước, không thể ngoảnh lại.”

Nhiều đạo lý Tô Y Man đều biết nhưng làm được hay không lại là chuyện khác.

Bình Luận (0)
Comment