Bản thân Liễu Cẩn thì không nghĩ vậy, chỉ muốn đi mở mang tầm mắt thôi. Cô bật điện thoại lên nhìn, trong WeChat quả nhiên có vài tin nhắn từ Âu Dương Khiếu Thiên gửi đến, nội dung là hẹn cô ấy đi ăn tối, tiện thể hỏi bóng gió cô ấy có phải đi gặp vị công tử thế gia bí ẩn đến từ Trung Quốc không, lời lẽ đều bảo cô ấy kiềm chế một chút, đừng làm bậy.
Cô ấy đáp lại: [Cái đó còn chưa biết được]
Nhưng miệng lại nói với Tô Y Man: “Thôi, gần đây có người quản, chị không thể chơi như trước nữa.”
Nhắn tin xong cô ấy vỗ vai Tô Y Man: “Chị đây tin tưởng em hơn.”
Tô Y Man vội lắc đầu: “Em thì thôi đi, vẫn nên tập trung vào bản thiết kế của mình. Thầy Khang khó khăn lắm mới cho em cơ hội này, em không thể mất mặt trong cuộc họp được.”
Nhưng khi cô hoàn thiện xong bản thiết kế, sắp xếp gọn gàng các bản vẽ, Khang Triệu Tường lại nhận được một cuộc điện thoại. Cúp máy xong ông đi tới với vẻ mặt đăm chiêu, nói với cô: “Y Man, cuộc gặp mặt chiều nay em đừng đi nữa ở lại công ty đi.”
Tô Y Man nghĩ là mình đã phạm lỗi nên thầy mới đưa ra quyết định này: “Thưa thầy, gần đây công việc của em có chỗ nào không đúng sao?”
“Không có, em đừng nghĩ lung tung, là công ty có việc khác cần em ở lại.” Khang Triệu Tường sợ bị lộ, ánh mắt nhanh chóng chuyển sang những người khác trong nhóm: “Mấy em đi theo thầy đi, đến lúc xuất phát rồi.”
Mọi người đều thấy khó hiểu, nhưng không nghĩ nhiều, cầm tài liệu lên xe rời đi.
Đến Tòa nhà Thương mại Thế giới ở trung tâm thành phố, có người chuyên trách đến tiếp đón họ, dẫn họ lên phòng họp tầng cao. Đợi khoảng năm phút, một nhóm người bước vào, người dẫn đầu là một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi trông rất tinh anh, tay xách một chiếc cặp công văn.
Khang Triệu Tường đã từng gặp vị thư ký này, ông nhìn quanh ra phía sau. Quả nhiên không thấy ai, ông nghi ngờ: “Tạ tổng không đến sao? Không phải nói cuộc họp hôm nay sẽ do anh ấy phụ trách à?”
“Ồ, Tạ tổng bên tôi có việc đột xuất, đã về nước rồi.” Võ Điện đi đến vị trí đầu tiên ngồi xuống: “Cuộc họp hôm nay sẽ do tôi thay mặt Tạ tổng chủ trì, mọi người mời ngồi.”
Tô Y Man ở lại công ty đến hết giờ làm, đang dọn dẹp đồ đạc định về thì Liễu Cẩn đi từ ngoài vào trên đôi giày cao gót, tay xách hai túi giấy.
“Về rồi à?” Tô Y Man cười nói: “Thuận lợi không? Có tiến triển nhỏ gì với người đó không?”
“Đừng nhắc nữa…” Liễu Cẩn ngã vật xuống ghế: “Người đó căn bản không xuất hiện. Chị đã nói rồi mà, người ta đường đường là tổng giám đốc của doanh nghiệp top 500 thế giới, sao có thể hạ mình đích thân đến gặp chúng ta chứ, thường thì những công việc này đều giao cho cấp dưới.”
Tô Y Man cũng thấy hợp lý, lại hỏi: “Vậy nói chuyện với họ thế nào, có thuận lợi không?”
“Không được thuận lợi lắm. Mặc dù họ không nói nhiều, nhưng chị cứ cảm thấy dự án này sẽ bị bỏ, họ không muốn giao cho chúng ta làm.”
Lát nữa Liễu Cẩn còn có cuộc hẹn, cô ấy lấy son môi ra dặm lại: “Họ nói dù lần hợp tác này có thành hay không, ngày mai cũng sẽ trả lời cho chúng ta. Thầy Khang đã bỏ ra không ít tâm sức cho dự án này rồi, nếu không giành được, tóc thầy ấy chắc chắn lại bạc thêm mất.”
Điện thoại reo, cô ấy vứt son môi thoải mái bắt máy ấn loa ngoài: “Giục gì mà giục! Sao anh cứ giục mãi thế, không phải em nói là sẽ đến ngay rồi sao.”
Một giọng tiếng Trung hơi cứng nhắc truyền ra từ ống nghe: [Bảo bối, hôm nay em gặp trai đẹp, không làm bậy chứ?]
“Em thì muốn lắm…” Liễu Cẩn lại dặm phấn phủ: “Tiếc là người ta căn bản không lộ mặt, không cho em cơ hội nào cả.”
[Vậy thì tốt quá rồi,] kể từ khi quen Liễu Cẩn, tiếng Trung của Âu Dương Khiếu Thiên ngày càng tốt hơn: [Em mau đến đây, anh làm bậy với em.]
Tô Y Man nghe thấy phì cười, Liễu Cẩn cũng không ngượng ngùng, nói một câu “Đến ngay” rồi cúp điện thoại, xách túi chuẩn bị đi.
Âu Dương Khiếu Thiên là người Mỹ, quen Liễu Cẩn khi còn học đại học, lần đầu gặp đã bị người phụ nữ phương Đông quyến rũ và duyên dáng này mê hoặc, vì cô ấy mà đặt cho mình một cái tên tiếng Trung tự cảm thấy rất bá đạo.
Theo đuổi miệt mài mấy năm, gần đây cuối cùng cũng có tín hiệu khả quan, ít nhất đã lên giường với nhau vài lần, chỉ chờ Liễu Cẩn mở lời hẹn hò nghiêm túc.
Tô Y Man đã gặp Âu Dương Khiếu Thiên, người này khá tốt, trông có vẻ là người chung tình, không như đa số người ở đây, lăng nhăng là chuyện thường.
Thấy Liễu Cẩn vội vã đi hẹn hò, Tô Y Man trêu chọc: “Này, chị và Âu Dương Khiếu Thiên đã tình mấy đêm rồi? Không phải chị nói đàn ông ngủ qua một lần là hết cảm giác mới mẻ sao?”
Liễu Cẩn duyên dáng vén tóc: “Thấy anh ấy biểu hiện không tệ, tạm thời chưa đổi.”
Đi được vài bước lại quay lại, đặt một trong hai túi giấy lên bàn Tô Y Man: “À đúng rồi, đây là quà bên đó gửi cho nhóm chúng ta trong cuộc họp hôm nay. Em không đi, vừa hay dư ra một phần, chị mang về cho em đấy.”
Nói xong lại đi, tiện tay nhìn vào đồ trong túi của mình, trước tiên cô ấy chú ý đến bó hoa bên trong, cô ấy lấy ra ngửi, không nhịn được nói: “Tặng đồ ăn thì thôi đi, sao lại tặng cả hoa? Là nghi thức bên đó à?”
Tô Y Man nghe thấy cúi đầu nhìn cái đang đặt trên bàn làm việc của mình.
Bánh ngọt là được vận chuyển bằng đường hàng không từ Bắc Kinh, thương hiệu Đạo Hương Thôn lâu đời, mở hộp ra, bên trong đựng vài chiếc bánh ngọt, mỗi chiếc đều được làm vô cùng tinh xảo, nhiều nhất là kem đậu xanh.
Bên cạnh còn đặt một bông hoa hồng, được gói trong giấy kính trong suốt, đang nở rộ rực rỡ, hương thơm ngào ngạt.