Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 124

Một vài đồng nghiệp trong công ty thấy Hạ Thần đưa Tô Y Man đi làm.

Đợi Tô Y Man vào phòng pha cà phê, Liễu Cẩn đi theo, hóng hớt hỏi: “Anh đẹp trai vừa đưa em đến là ai vậy?”

Liễu Cẩn lớn hơn Tô Y Man hai tuổi vào công ty trước hai năm. Lúc đầu Tô Y Man chưa quen với công ty, là Liễu Cẩn che chở cho cô, giúp đỡ cô rất nhiều trong công việc. Tính cô trầm ổn, lại ở nơi đất khách quê người, ít bạn bè nên thân thiết với Liễu Cẩn rất nhanh, chuyện gì cũng có thể nói.

“Một người bạn.” Tô Y Man tóm gọn đơn giản.

“Không chỉ vậy thôi đâu nhỉ?” Liễu Cẩn không tin: “Là bạn trai hay là tình một đêm?”

Từ khi đến Mỹ, Liễu Cẩn đã nhập gia tùy tục chơi 419 không ít, đương nhiên nghĩ người khác cũng chơi giống mình.

“Em đừng quên chúng ta là hai người Trung Quốc duy nhất trong công ty ngoài thầy Khang…” Liễu Cẩn thích buôn chuyện, đặc biệt thích hóng chuyện của gái ngoan: “Có tình hình gì thì tuyệt đối đừng giấu chị nhé.”

“Thực sự chỉ là bạn thôi mà.” Tô Y Man uống một ngụm cà phê trong cốc, rất đắng, cà phê đen đậm đặc, không hề cho đường nhưng cô đã quen với việc dùng vị đắng hoàn toàn để xua tan cơn buồn ngủ từ khi còn học cấp ba để tranh thủ từng giây nâng cao thành tích:

“Cậu ấy với nhà em coi như hàng xóm đi, mấy hôm trước em lái xe tông vào đuôi xe người ta đấy, ba mẹ em lo lắng nên bảo cậu ấy đưa em đi làm vài ngày.”

“Chỉ là hàng xóm thôi à, em không định phát triển với cậu ta sao?”

“Không.”

“Y Man, em nói thật với chị đi, trong lòng cậu có phải có một bạch nguyệt quang hay chu sa chí gì đó không quên được không?”

Tay Tô Y Man run lên, suýt chút nữa làm đổ cà phê. Cô che giấu bằng cách uống thêm vài ngụm, đến nỗi gần như không cảm nhận được vị đắng: “Không có.”

“Vậy tại sao em cứ mãi không yêu đương thế? Năm nay gần hai mươi ba tuổi rồi chứ, tuổi này không tận hưởng hết mình yêu đương, chơi đùa thể xác, chẳng phải là lãng phí tuổi xuân sao.”

“Chỉ là em chưa gặp được người mình thích thôi.”

“Thế thì gu của em cao quá rồi…” Liễu Cẩn thấy cà phê đắng, cho thêm chút đường vào: “Anh chàng vừa đưa em đến công ty không tồi, đẹp trai lắm, em không vừa mắt chút nào sao?”

Tô Y Man nói thật: “Em không có cảm giác với cậu ấy.”

“Vậy em có cảm giác với kiểu đàn ông nào?”

Tô Y Man im lặng vì ngay giây phút nghe câu hỏi này, trong đầu cô vô thức hiện ra một hình bóng, người đó có đôi mắt lạnh lùng, khi đuôi mắt nhếch lên lại khiến người ta cảm thấy hư hỏng.

Không thể nghĩ tiếp nữa, cô nhắm mắt lại, thở ra một hơi lạnh lẽo giữa mùa hè nóng bức: “Em chưa từng nghĩ về vấn đề này.”

Liễu Cẩn còn muốn nói, may mà lúc này Khang Triệu Tường đi ngang qua, thấy hai người họ, dừng lại vẫy tay.

“Liễu Cẩn, Y Man, hai em chuẩn bị sẵn sàng đi, sắp xếp lại tài liệu thầy gửi cho các em, mang theo bản thiết kế nữa. Lát nữa thầy dẫn các em đến một nơi, có một nhân vật quan trọng muốn gặp.”

Liễu Cẩn tỉnh táo: “Sắp đi gặp vị đó rồi sao? Hôm nay có thể đi luôn à?”

Khang Triệu Tường biết cô tính nết thế nào, trêu chọc: “Chúng ta đi bàn chuyện làm ăn, không phải cho em tìm bạn trai. Nhanh lên, lau sạch nước dãi chảy ra đến khóe miệng đi.”

Đi được hai bước lại quay lại, dặn dò không ngừng: “Hai em nhất định phải chuẩn bị thật kỹ, đừng đến lúc đó làm thầy mất mặt.”

Thầy Khang vừa đi, Liễu Cẩn không vội về chỗ làm việc mà lại đi vào phòng vệ sinh trang điểm lại.

Hơn nửa tiếng sau quay lại. Tô Y Man ngẩng đầu khỏi máy tính, thấy cô ấy đã trang điểm style phụ nữ trưởng thành rất quyến rũ và xinh đẹp, trên cổ đeo một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh. Quần áo cũng được thay một bộ mới, váy bó eo chặt chẽ, phần ngực áo quây ngực được đính hạt ngọc trai lấp lánh.

Bản thân cô ấy là một mỹ nhân, chăm chút một chút, còn lộng lẫy hơn cả nữ minh tinh đi thảm đỏ.

Sự chú ý của Tô Y Man quay lại với bản thiết kế: “Chỉ đi gặp khách hàng thôi, không cần

làm quá như vậy đâu.”

“A Man ngốc, em không nghe sao?” Liễu Cẩn kéo một chiếc ghế ngồi xuống, cầm gương bắt đầu tự chiêm ngưỡng vẻ đẹp của mình: “Vị mà chúng ta sắp đi gặp lát nữa không chỉ là tỷ phú thôi đâu.”

Tô Y Man vừa gõ chữ vừa hờ hững lắng nghe.

“Mà còn là một tỷ phú trẻ tuổi đẹp trai nữa.” Liễu Cẩn hễ nhắc đến trai đẹp là lại hưng phấn, đặc biệt là trai đẹp có tiền: “Chị nghe mấy cô bạn từng may mắn gặp anh ấy ở tiệc rượu nói, anh ấy đẹp trai không phải hữu danh vô thực, mà là đẹp trai đến không có giới hạn.

Là kiểu đẹp trai nhìn một cái là có thể khiến phụ nữ chân mềm nhũn rồi muốn được ngủ với anh ấy! Quan trọng là còn rất có phong thái, chỉ một ánh mắt thôi đã rất mê hoặc rồi. Kiểu đàn ông vừa giàu vừa đẹp trai thế này là hàng hiếm đó, chị nhất định phải nghiêm túc đối với cuộc gặp mặt hôm nay, nếu không là bất kính với anh ấy, cũng là bất kính với chính chị.”

Mắt Tô Y Man đã bị một người làm cho kén chọn rồi, nghe vậy cũng chỉ hời hợt đáp “Ồ” một tiếng.

“Em đừng lơ là đấy!” Liễu Cẩn xoay ghế cô nửa vòng, không cho cô nhìn máy tính nữa: “Mau đi, em cũng trang điểm một chút đi, biết đâu tối nay em được người đó để mắt tới, đến lúc đó em sẽ một bước lên mây, không cần ngày ngày khổ sở đi làm thuê cho nhà tư bản nữa.”

“Thôi đi…” Tô Y Man xoay ghế lại: “Nếu người đó thực sự quyền lực như chị nói sao có thể để ý đến một người bình thường như em chứ.”

“Em bình thường chỗ nào?” Liễu Cẩn không thích nghe cô tự hạ thấp bản thân: “Em xinh đẹp, học vấn cao, công việc tốt, đã đánh bại rất nhiều người rồi. Mặc dù chúng ta so với người đó có khoảng cách rất lớn, nhưng không nghĩ gì khác, chỉ đơn thuần vì thân thể anh ấy không được sao? Đàn ông đẹp trai như vậy, ngủ một lần không lỗ, không thiệt.”

Tô Y Man cười khúc khích: “Vậy chúc chị mã đáo thành công, cưa đổ anh ấy.”

Bình Luận (0)
Comment