Sắc mặt mọi người trong phòng khác nhau, không dám tin một người có địa vị cao lại nói hai từ đó với một cô gái bình thường.
Điều kỳ lạ hơn là, Tô Y Man không những không thể hiện sự lịch sự cơ bản, mà còn rất vô lễ, để Tạ Phản đợi đến nửa phút, tay cô vẫn không nhấc lên chạm vào anh một chút nào.
Tạ Phản không hề tức giận, tay anh tìm xuống, chủ động nắm lấy tay cô. Khoảnh khắc da chạm vào nhau, Tô Y Man như bị lửa đốt, theo phản xạ rụt tay về sau.
Tạ Phản đã đoán trước được, nhanh hơn một bước nắm lấy tay cô, kéo về phía trước, dùng sức mạnh chênh lệch giữa nam và nữ kiềm chặt khiến cô không thể động đậy.
Bàn tay cô gái vẫn mềm mại như trước.
Tạ Phản nắm rất lâu, lâu đến mức khiến mọi người cảm thấy lố bịch, thư ký Võ không thể không đến nhắc nhở: “Tạ tổng, có thể dọn món chưa?”
Lúc này Tạ Phản mới buông tay cô gái ra, ánh mắt sau khi rời khỏi mặt cô khôi phục lại sự lạnh lùng vô cảm: “Mọi người ngồi đi.”
Thư ký Võ ra hiệu lên món, mọi người trong phòng lần lượt ngồi xuống, chỉ có Tô Y Man vẫn đứng im bất động. Mọi người nhìn về phía cô thấy Tạ Phản đi đến sau lưng cô.
Hai người, một người cường tráng một người yếu ớt, có sự chênh lệch về thể hình nhất định, Tạ Phản hoàn toàn che phủ cô gái trước mặt mình, hai tay đặt lên đôi vai gầy gò của cô, hơi ấn xuống một chút.
Chiếc váy hai dây có độ hở da thịt tương đối, vai Tô Y Man tr*n tr**, chỉ có hai sợi dây mảnh dẻ vắt qua. Ngón tay đàn ông ấm áp, vài ngón tay chạm vào xương quai xanh của cô. Cô suýt chút nữa giật mình, chỉ có thể theo lực đẩy của anh mà ngồi xuống.
Tạ Phản thu tay khỏi vai cô, tiện thể chỉnh lại khuy măng sét, thong thả ngồi xuống ghế chủ bồi bên cạnh cô. Phần lớn mọi người đều đang quan sát anh, thấy trên cổ tay trái anh đeo một chiếc dây buộc tóc đen rẻ tiền rõ ràng là của phụ nữ, sau chiếc dây buộc tóc là một chiếc đồng hồ Rolex phiên bản sưu tầm. Sự kết hợp này có thể nói là kỳ quái, mọi người bắt đầu đoán trong lòng chiếc dây buộc tóc đó là của người phụ nữ nào.
Đoán rất nhiều khả năng nhưng không ai đoán là của Tô Y Man dù bầu không khí giữa cô và Tạ Phản thực sự có chút quái lạ.
Mọi người không dám suy nghĩ sâu, dù sao thân phận hai người này quá chênh lệch, không thể liên quan đến nhau được.
Cùng lắm là nghĩ Tạ Phản thấy Tô Y Man xinh đẹp, tán tỉnh cô.
Khang Triệu Tường đã nghe danh Tạ Phản từ lâu, trước đây chỉ thấy anh từ xa trong một bữa tiệc rượu, hôm nay là lần đầu tiên được ăn cơm cùng bàn.
Người thanh niên thiên tài tuấn tú mới hai mươi bốn tuổi này đã tạo ra không ít huyền thoại trên thương trường, Tập đoàn Chí Đắc do anh tự mình thành lập đã phát triển nhanh chóng chỉ trong vài năm, có vẻ như muốn nuốt chửng thị trường toàn cầu.
Có một vài lời đồn, ngoài danh phận thương mại tân quý, điều khiến người ta kiêng dè hơn là thân thế về gia tộc của Tạ Phản, thế lực lớn đến mức không ai dám đào bới. Nếu thực sự là như vậy, tại sao Tạ Phản lại chuyển từ chính trị sang kinh doanh, chuyện này thực sự rất đáng suy ngẫm.
Tạ Phản tuy còn trẻ, nhưng quanh anh lại toát ra một loại khí chất mạnh mẽ đầy uy quyền, đó là khí chất cao quý bẩm sinh, người khác không thể bắt chước, càng không thể áp chế.
Khang Triệu Tường không dám lơ là: “Tạ tổng, cảm ơn ngài đã dành thời gian quý báu đến dùng bữa với chúng tôi. Vừa nãy đã nói với thư ký Võ rồi, tôi hoàn toàn hiểu lựa chọn của quý công ty, và tôn trọng. Lần đấu thầu này không trúng không sao, lần sau có cơ hội tôi sẽ cùng các kiến trúc sư trong đội nỗ lực hơn, cố gắng làm bản thiết kế tốt nhất, cho đến khi đạt được tiêu chuẩn tuyển chọn của quý công ty.”
“Thầy Khang quá lời rồi.” Tạ Phản không làm màu, không dùng quyền áp người, đối với bậc trưởng bối lớn tuổi hơn mình anh vẫn giữ sự tôn trọng cần có, thậm chí còn đích thân rót thêm nước vào cốc Khang Triệu Tường:
“Lần này trúng thầu là viện thiết kế của thầy, sau này sẽ phải bận tâm nhiều hơn, e là trong thời gian ngắn thầy không thể thảnh thơi được rồi.”
Khang Triệu Tường thực sự không ngờ lại có kết quả này: “Nhưng hôm qua tôi nghe ý của thư ký Võ không có ý định xem xét chúng tôi.”
Thư ký Võ đẩy gọng kính, thầm nghĩ đương nhiên anh ta phải nói vậy, nếu không làm sao qua mắt được hai vị ở Ưu Nhiên. Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế mà không buông lỏng cảnh giác thì buổi gặp mặt hôm nay cũng chẳng có hy vọng.
“Thư ký Võ đã không truyền đạt rõ ý tôi!” Tạ Phản phủ đầu một câu: “Để thầy hiểu lầm, tôi xin tạ tội với thầy.”
“Không dám không dám.” Khang Triệu Tường lo lắng bất an, cảm thán: “Thực sự là chúng tôi trúng thầu sao?”
“Đương nhiên.”
“Vậy thì tốt quá rồi.” Khang Triệu Tường vui mừng khôn xiết, muốn uống vài ly ăn mừng, ông đặt cốc trà xuống cầm ly rượu lên: “Tạ tổng, tôi kính ngài.”
Độ cồn của rượu rất cao, là loại Mao Đài Phi Thiên 53 độ mà nhà hàng chuẩn bị riêng cho khách quý đến từ Trung Quốc.
Thư ký Võ biết về tình trạng sức khỏe của Tạ Phản, không thể không ngăn cản: “Dạ dày của Tạ tổng…”
“Thầy Khang đã vui, tôi xin phép cùng ngài uống một ly.” Tạ Phản ngắt lời, ly rượu chạm vào ly Khang Triệu Tường khiêm tốn hạ xuống một hai centimet.
Thư ký Võ nhìn chằm chằm ly rượu được uống cạn, vội đứng dậy: “Uống rượu không nên tham nhiều, tôi xin phép bảo người mang đi.” Anh ta vội gọi người phục vụ mang rượu đi.
Mọi người thấy Tạ Phản không làm cao, bầu không khí dần trở nên thoải mái. Chỉ có Tô Y Man, cô vẫn ngồi bất động, hàng mi rủ xuống, dường như hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có một trái tim đang đập điên cuồng.
Khóe mắt cô thấy Tạ Phản nhìn về phía mình, cánh tay gần cô đặt lên lưng ghế của cô một cách tự nhiên, một động tác cực kỳ thân mật, giọng nói vang lên rất gần: “Món ăn không hợp khẩu vị sao?”
Cô không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra như anh, cổ họng cô nghẹn lại, không biết phải mở lời thế nào.
Giọng Tạ Phản so với năm năm trước càng thêm quyến rũ, mang theo sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành: “Nếu không thích ăn, anh bảo người đổi món cho em.”
“Không cần đâu.” Cô cuối cùng cũng có thể nói được, cầm dao dĩa đưa một miếng tôm vào miệng, không cảm nhận được bất kỳ hương vị nào.
Tạ Phản thư thái, cánh tay vẫn đặt trên lưng ghế không thu về, nhìn từ xa như đang ôm vai cô.