Kể từ khi hai người gặp lại ở Hán Phất, Hạ Thần thường xuyên mời cô đi ăn. Tô Y Man cảm thấy rất áy náy, cô nhét một miếng đồ Tây không thích ăn vào miệng, nuốt xuống: “Rất ngon.”
“Thích ăn là tốt rồi.” Hạ Thần nhìn cô, cậu ta thích nhìn cô vì làm vậy có thể cảm thấy bình yên và thỏa mãn. Thực tế là khi còn ở Thượng An, mỗi lần gặp nhau ở căng tin, cậu ta đều thường tưởng tượng có thể ngồi đối diện ăn cơm cùng cô.
Nhưng lúc đó người ở bên cô thường là Tạ Phản.
Nhưng không sao, Tạ Phản đã rời cuộc chơi rồi.
–
Bắc Kinh, bệnh viện 301.
Tạ Đan Du đẩy cửa phòng bệnh. Tạ Phản đang ngủ trên giường bệnh, mặt tái nhợt, môi không có chút huyết sắc.
Chưa từng thấy anh tiều tụy như vậy.
Tạ Đan Du canh bên giường một lúc, ngồi được năm phút nghe thấy Tạ Phản gọi “Tô Y Man” trong mơ tận bốn mươi sáu lần.
Mỗi lần nghe, lòng người cô ruột như bà lại thêm một phần đau xót, bà nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho anh, nói: “Có ích gì đâu, con có nhớ nó đến mấy, nó cũng không quay lại nữa đâu.”
Tạ Phản gọi “Tô Y Man” lần thứ bốn mươi bảy.
Mắt Tạ Đan Du đỏ hoe.
Đợi Tạ Phản tỉnh lại, Tạ Đan Du bảo người đưa bữa ăn đến. Tạ Phản không màng ăn uống, mặc áo bệnh nhân tựa vào đầu giường, cầm điện thoại gọi vài cuộc, nội dung cuộc gọi đều là về người đó.
“Tiếp tục điều tra đi.”
“Có tin tức lập tức báo cho tôi.”
Tạ Đan Du nghe thấy thì thở dài lắc đầu, đợi cuộc gọi kết thúc, nói: “Con vẫn chưa từ bỏ à? Tin tức là ba con cho phong tỏa, con nghĩ còn ai dám đội gió báo tin cho con?”
“Cô ấy ở Mỹ.” Ánh Tạ Phản mắt lạnh lùng đưa ra kết luận.
Tạ Đan Du hơi hoảng hốt: “Tại sao con lại nói vậy?”
“Tô Húc Hồng bỏ đi cùng cha mẹ là vì không thể trụ được trong nước mới đi, sẽ không dễ dàng quay về.
Mấy năm nay mọi chuyện đã lắng xuống, cha Tô Húc Hồng qua đời, mẹ ông ta không thể vươn dài đến vậy, còn phải dựa vào ông ta mới sống được nên ông ta mới có cơ hội quay về gặp vợ và hai đứa con.
Ông ta ở trong nước không còn bất kỳ gốc rễ nào nữa, nhất định sẽ đưa cả gia đình sang Mỹ sống cùng.”
“Con điều tra rõ đấy.” Tạ Đan Du rót một tách trà, nhấp một ngụm rồi đặt xuống: “Con xem, ngay cả gia đình nhân vật nhỏ như nhà họ Tô còn coi thường con dâu xuất thân bình thường, ban đầu còn tìm mọi cách ép Tô Húc Hồng chia tay với Nhữ Trân, dù Nhữ Trân sinh được một trai một gái, họ vẫn không chịu cho bà ấy bước chân vào cửa. Thành kiến là một từ mang ý nghĩa tiêu cực, nhưng con phải thừa nhận nó tồn tại một cách khách quan.”
Ngước nhìn Tạ Phản: “Huống chi là gia đình chúng ta. Ngay từ ngày đầu ở bên Tô Y Man, con đã biết con bé chỉ là một món đồ chơi lúc con rảnh rỗi mà thôi, khi con không cần đến, con nên vứt bỏ nó đi.”
Tạ Phản cau chặt mày, ánh mắt chất chứa cơn giận đang cố nén: “Con chưa bao giờ coi cô ấy là món đồ chơi…”
Yết hầu anh khó khăn nuốt xuống, anh chưa bao giờ nói ra, anh không ngờ có ngày mình phải nói: “Con ở bên cô ấy vì con thích cô ấy.”
Tạ Đan Du sốc khi nghe Tạ Phản thốt ra từ “thích”, anh ngông cuồng đến nhường nào, kiêu ngạo đến nhường nào, trong xương tủy lại luôn giấu một sự lạnh lùng, nhìn mọi thứ đều thấy vô vị, không có người hay vật nào thực sự khiến anh hứng thú. Nếu phải miêu tả, anh phóng túng bất kham là biệt danh, ngông nghênh bất cần là nhãn mác không thể gột rửa.
“Nhưng có ích gì đâu? Con không thể cưới nó được.”
Tạ Đan Du đưa ra một kết luận, rồi nói: “Việc nó có ở Mỹ hay không chỉ là phỏng đoán của con thôi, lùi một bước mà nói, dù con có thực sự tìm được con bé, con nghĩ Tô Y Man còn muốn nối lại tình xưa với con sao?
Con bé bị con làm tan nát trái tim mới rời đi, Nó rất có cá tính, sau khi biết sự thật con đang đùa giỡn nó mà nó không khóc lóc, không la hét, thậm chí không một lời trách móc, mà tự động biến mất.”
Tạ Đan Du nói đến đây còn cảm thấy lạ lùng, chậc chậc hai tiếng: “Nếu con bé khóc lóc om sòm cãi nhau với con, hoặc là chất vấn con tại sao lại đối xử với nó như vậy thì hai đứa vẫn còn cơ hội. Nhưng nó lại chẳng làm gì. Điều đáng sợ nhất chính là rời đi không một tiếng nói, nó đại diện cho việc một người thực sự đã hết hy vọng.”
Dạ dày Tạ Phản lại đau quặn lên, như có người cầm dao cắt từng lát, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán làm ướt nhẹ tóc mái, mặt anh hoàn toàn không còn huyết sắc.
“Thôi được rồi, không nói nữa, con chú tâm dưỡng bệnh đi.”
Tạ Đan Du thực sự lo lắng cho cháu trai này, khoảng thời gian này số bệnh anh mắc phải gần như nhiều hơn tổng số bệnh mắc phải trong mười chín năm qua.
“Cô mang cháo củ mài cho con, con ăn một chút đi.”
“Không cần.” Tạ Phản thản nhiên đuổi khách: “Cô đi trước đi, con còn có việc.”
“Con mấy ngày rồi không ăn uống tử tế.”
“Không đói.”
“Con định cứ thế này mãi sao?”
Tạ Đan Du cuối cùng cũng nói ra: “Đủ rồi, thực sự đủ rồi. Con đã vì con bé mà uống rượu đến xuất huyết dạ dày, suýt nữa thì chết ở nhà rồi! Con rốt cuộc còn muốn thế nào nữa?”
Tạ Phản không nói gì, nhưng Tạ Đan Du đã hiểu, bà bất lực thở dài: “Tại sao con không chịu chấp nhận thực tế? Chỉ cần con còn đi trên con đường mà cha con đã vạch ra, con không thể nào cưới con bé về nhà được.”
Một sự im lặng kéo dài.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang một cách đáng ghét, chiếu rõ sự cô độc chết lặng trong mắt Tạ Phản. Dần dần, mây mù tan biến, cuối cùng anh cũng nhìn rõ được điều mình thực sự muốn là gì trong sự mất mát hoàn toàn.
Anh ngẩng đầu lên, đường nét xương quai hàm vẫn kiên nghị mạnh mẽ, mí mắt mỏng nhướng lên, đôi mắt đen như màn đêm đã tràn đầy sự quyết tâm không quay đầu lại dù phải chết.
Một câu nói vang vọng mạnh mẽ.
“Cái con đường rách nát đó, ông đây không đi nữa.”