Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 120

Lễ khai giảng Đại học Bắc Kinh, Tạ Phản không đến. Cả hiệu trưởng, ban quản lý nhà trường đã gọi cho anh rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng anh đều không nghe máy.

Ngày thứ hai, thứ ba, vẫn như vậy.

Lúc Tạ Hồng Chấn bận rộn từ tỉnh khác trở về Bắc Kinh nghe được chính là tin tức này. Ông dẫn Hoàng Nhuế đến căn hộ ở phố Trường An tìm người, Tạ Phản đang đứng trước cửa sổ sát đất gọi điện thoại, vẫn chỉ nghe đối phương trả lời câu đó.

[Tạ thiếu gia, thực sự xin lỗi, tung tích cô Tô Y Man hiện tại chúng tôi vẫn chưa điều tra ra.]

“Là không tra ra hay không thể nói?” Tạ Phản nghiêng đầu nhìn hai người xuất hiện trong phòng khách: “Nói thẳng cho tôi biết đi, có phải tin tức bị phong tỏa rồi không?”

Người đối diện lắp bắp, hồi lâu cũng không nói được điều gì có ý nghĩa.

Tạ Phản cúp điện thoại.

“Con đã điều tra rồi thì nên thu tâm lại mà đến trường đi.” Tạ Hồng Chấn vừa điều tra xong trở về, quần áo chưa thay, vẫn mặc chiếc áo khoác hành chính màu xám, trầm ổn uy nghiêm: “Nếu con còn không đi, thì cả đời đừng bước ra khỏi cánh cửa này nữa.”

Tạ Phản đi đến trước mặt cha, khí thế sắc bén toàn thân không hề thua kém vị Bộ trưởng Tạ lừng danh này: “Nói cho con biết Tô Y Man đang ở đâu.”

“Con còn không tra ra được, làm sao ba biết được?”

“Ba rõ hơn ai hết lý do con không tra ra được mà.”

Tạ Hồng Chấn im lặng nghiêm nghị. Mặc dù ông bận rộn, suốt ba ngày nay chạy không ngừng nghỉ đến vài nơi nhưng để những người ở cửa khẩu im miệng cũng chỉ là chuyện bảo thư ký đi chào hỏi một tiếng mà thôi.

Cho nên dù Tạ Phản đã huy động tất cả các mối quan hệ có thể sử dụng vẫn không tìm được bất kỳ chút tin tức nào về Tô Y Man. Cô gái đó cứ như thể biến mất không dấu vết khỏi Trái Đất này, không rõ tung tích.

Tạ Phản chưa bao giờ cảm thấy bất lực như bây giờ, trước đây mặc dù Tạ Hồng Chấn can thiệp vào lựa chọn cuộc đời anh, nhưng những điều đó so với Tô Y Man đều là chuyện nhỏ không đáng kể.

“Ba mẹ muốn con đi Đại học Bắc Kinh, con có thể đi…”

Anh nghĩ thỏa hiệp cũng không phải là không được, chỉ cần Tô Y Man có thể quay lại: “Ba và Giáo sư Hoàng muốn con học ngành chính pháp con sẽ học, muốn con sống cuộc đời như thế nào con sẽ sống, muốn con tiếp quản vị trí của ai con sẽ tiếp, con nghe lời ba mẹ hết, chỉ cần ba mẹ trả cô ấy lại cho con.”

Tạ Hồng Chấn thất vọng tràn trề. Ông đã tốn hết tâm sức, dùng nguồn lực tốt nhất để giáo dục đứa con trai này, kết quả lại nuôi ra một kẻ u mê vì tình.

Hít một hơi sâu để nén cơn giận: “Con bị tẩu hỏa nhập ma rồi sao? Con có biết bây giờ con ra cái dạng gì không?”

“Con chẳng quan tâm cái quái gì hết!” Đuôi mắt Tạ Phản đỏ hoe: “Rốt cuộc ba đã đưa cô ấy đi đâu rồi, trả cô ấy lại cho con!”

“Là con đã đánh mất con bé!” Tạ Hồng Chấn không thể duy trì được vẻ tề chỉnh thường ngày nữa, giọng nói đột nhiên trở nên sắc lẹm: “Nó là một cô gái rất kiên cường, dù xảy ra chuyện gì cũng không hề nghĩ đến chuyện chia tay với con, cho đến khi nghe thấy câu con nói với Dĩnh Tây.”

Tạ Phản im lặng, đôi mắt đỏ như thể sắp nhỏ máu.

Hai cha con lần đầu tiên cãi nhau đến mức này, Hoàng Nhuế vội vàng can ngăn: “Thôi được rồi, Tạ Phản, ba con bận rộn như vậy, vừa về từ nơi khác đã phải đến đây giải quyết chuyện của con, con nên thông cảm cho ông ấy. Còn về Tô Y Man, con và nó chẳng qua chỉ là yêu đương thôi, có gì to tát đâu.”

Trong đầu Tạ Phản vẫn không ngừng vang vọng câu nói vừa rồi của Tạ Hồng Chấn, cả người như bị rút hết hồn vía, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.

Hoàng Nhuế thở dài, dùng giọng điệu thản nhiên định nghĩa mối quan hệ này của Tạ Phản: “Tuổi trẻ dại dột, có vài chuyện hoang đường là bình thường. Qua rồi thì thôi, đừng nghĩ nữa. Con nên chấn chỉnh lại, trở lại là Tạ Phản trước đây chưa từng làm ba mẹ lo lắng nữa.”

Sau khi Tô Y Man cùng cha mẹ ra nước ngoài không lâu, mọi khó khăn mà công ty gia đình gặp phải đều được giải quyết êm thấm, nhanh chóng trở lại quỹ đạo bình thường.

Tô Húc Hồng còn tưởng rằng là do ông đủ mưu trí mới giải quyết được khủng hoảng, nhưng không biết sự phát sinh và hóa giải của khủng hoảng đều chỉ là chuyện một lời nói của người khác.

Tô Y Man biết rõ những điều này, nhưng không nói với ai.

Các thủ tục nhập học Đại học Hán Phất được tiến hành rất thuận lợi, cô chính thức trở thành một thành viên ở đó. Sau khi khai giảng cuộc sống trở nên bận rộn, mỗi ngày cô cầm sách qua lại giữa các tòa nhà giảng đường và thư viện.

Trường rất lớn, nhưng không ngờ cô vẫn gặp lại bạn học cũ, Hạ Thần cũng đăng ký vào trường này.

Hạ Thần ngạc nhiên khi cô từ bỏ Đại học Bắc Kinh, nhưng không hỏi nhiều, cũng không đề cập đến chuyện của Tạ Phản. Cậu ta có nhiều bạn bè, mấy ngày trước có nghe phong phanh tin tức, nói rằng vị công tử nhà họ Tạ kia chia tay bạn gái, sự việc rất nghiêm trọng, thậm chí có người đồn Tạ Phản đã nhập viện.

Nghe đến đây Hạ Thần giật mình: “Bị bệnh sao?”

“Cụ thể không rõ…” Bạn cậu ta cầm ly nước đá uống một ngụm: “Chỉ nghe nói vào cấp cứu, bây giờ vẫn chưa xuất viện.”

Hạ Thần ngẩng đầu nhìn Tô Y Man đang đi về phía này từ hướng nhà vệ sinh, nhắc nhở Bào Vinh Tuấn đang nói không ngừng: “Chuyện của Tạ Phản đừng nhắc với Y Man.”

Bào Vinh Tuấn hiểu ý: “Biết rồi.”

Vỗ vai bạn thân: “Anh em, cố mà theo đuổi đi. Chẳng phải có câu nói nhất cự li nhì tốc độ đó sao.”

Tô Y Man ngồi xuống, Hạ Thần rót nước trái cây vào ly cô: “Món ăn ở nhà hàng này có hợp khẩu vị cậu không? Nếu không thích ăn, lần sau tớ dẫn cậu đi quán khác.”

Bình Luận (0)
Comment