Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 119

Tô Y Man là người hoàn toàn không ham hư vinh, chưa bao giờ quan tâm chiếc túi mình dùng có giá bao nhiêu, cô thấy đẹp và đeo thoải mái là được. Nhưng ở trên đảo từng có người chê bai cô tài mọn, chiếc túi cô đeo chỉ đáng giá vài chục tệ.

Tạ Phản bèn nhờ người mua một chiếc túi phiên bản giới hạn toàn cầu tặng cô, giá trị của một chiếc túi đủ mua một căn nhà nhưng Tô Y Man chưa từng đeo một lần nào.

Tất cả những món đồ xa xỉ có giá trị anh tặng cô trong suốt thời gian yêu nhau giờ đều được gửi trả lại nguyên vẹn. Bên trong còn có một thứ lạc lõng, không phải cô tặng, nhưng là đồ của anh.

Một chiếc mũ lưỡi trai màu đen, một thương hiệu xa xỉ ít người biết của nước ngoài, giá không hề rẻ. Thời gian đã quá lâu, anh gần như quên mất mua từ khi nào và đưa cho Tô Y Man từ lúc nào.

Chiếc thùng không nặng lắm, nhưng Tạ Phản gần như không thể nhấc nổi, trái tim anh như bị nghiền nát, chưa bao giờ đau đớn đến vậy.

Anh trở về Ưu Nhiên.

Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế đều có ở đó, đang uống trà trò chuyện gì đó trong phòng khách. Tạ Phản đá tung cửa, làm họ giật mình.

Gia đình đã dùng nền giáo dục tốt nhất để nuôi dưỡng Tạ Phản nhiều năm, chưa từng thấy anh mất kiểm soát như vậy.

“Ba mẹ đã làm gì Tô Y Man?” Dáng vẻ dữ tợn gần như mang ý nghĩa bất chấp tất cả: “Có phải ba mẹ đã ép cô ấy chia tay với con không?”

Hoàng Nhuế bình thản nhìn con trai: “Có chuyện gì mà giận thế? Lại đây uống chén trà đi, hạ hỏa.”

“Đừng diễn kịch với con nữa, A Man đi đâu rồi, tốt nhất ba mẹ nói cho con biết ngay đi.”

“Tạ Phản…” Giọng Tạ Hồng Chấn uy nghiêm vang lên: “Con xem con bây giờ ra thể thống gì, vẫn chưa kiểm điểm đủ sao?”

“Rốt cuộc A Man ở đâu!” Tạ Phản gần như phát điên.

Hoàng Nhuế đứng ra nói: “Tạ Phản, chuyện này không như con nghĩ đâu. Mẹ có cho người đi tìm Tô Y Man, nói với con bé rất nhiều, còn dùng một số thủ đoạn để con bé chủ động rời xa con, nhưng dù thế nào nó cũng không chịu đồng ý.

Con nghĩ kỹ xem, mấy ngày trước lễ Thất Tịch nó vẫn còn hẹn hò với con mà, đúng không? Thực ra lúc đó con bé đã phải đối mặt với áp lực rất lớn nhưng nó không hề nghĩ đến việc chia tay với con. Cho nên, con thử nghĩ xem con đã làm gì mới khiến nó hoàn toàn hết hy vọng.”

Xung quanh Tạ Phản luôn có người đẹp vây quanh, không thiếu những người ưa nhìn, dáng chuẩn ngưỡng mộ, điều này khiến anh không quá để tâm đến chuyện tình cảm. Vì không thiếu, nên không cần, không quan tâm, không biết cách yêu một người.

Bây giờ Tô Y Man đã đi rồi.

Cô âm thầm rời đi. Khi yêu cô đã yên tĩnh, khi chia tay lại càng yên tĩnh hơn, vỏn vẹn mười chữ đã chấm dứt tất cả mối quan hệ với anh, thậm chí còn không nói trực tiếp với anh một lời nào bất mãn.

Thậm chí Tạ Phản còn không biết lý do cô rời đi.

Không phải vì khoảng cách gia cảnh, cũng không phải vì bị Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế ép buộc.

Rốt cuộc là vì điều gì?

Tất cả loại rượu mạnh nhất trong câu lạc bộ đều được gọi lên, chỉ vài phút đã hết vài chai.

Đây đều là rượu mạnh, Trương Ngạn sợ anh uống say sẽ xảy ra chuyện ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang hết rượu đi.

Cậu ta ngồi cạnh Tạ Phản, định giật lấy ly rượu trong tay anh: “Thôi được rồi, cậu quên ngày mai còn phải phát biểu trong lễ khai giảng Đại học Đại Kinh sao? Cậu say khướt thế này đi kiểu gì?”

Tạ Phản ném mạnh ly rượu, ly thủy tinh vỡ tan tành trên tường, tiếng va chạm làm mọi người trong phòng sợ hãi.

Mọi người đều không dám nói gì nữa, chưa từng có ai thấy Tạ Phản như vậy, vì chưa từng có ai có thể chi phối cảm xúc của Tạ Phản.

Bây giờ Tô Y Man đã làm được.

“Ông đây không thể chia tay với cô ấy.”

Tạ Phản không nói là ai, nhưng mọi người đều biết. Trương Ngạn nghĩ anh say rồi: “Không đến mức đó chứ, ban đầu cậu đâu phải vì thích cô ấy mới quen cô ấy, cô ấy đi thì đi thôi, lo gì không tìm được người tốt hơn.”

Ánh mắt Tạ Phản đột nhiên sắc lạnh: “Ai nói với cậu ông đây không thích cô ấy!”

“Có phải cậu uống quá nhiều rượu nên quên lý do cậu theo đuổi cô ấy rồi không?”

Trương Ngạn lấy điện thoại ra nhấn vài cái, trong đó vang lên một đoạn ghi âm.

Là sau khi công bố kết quả thi khảo sát đầu tiên năm lớp mười, Tạ Phản đùa bỡn với bạn bè: “Trong ba năm này nếu thực sự có người nào vượt qua thành tích của tôi, là con trai, dù lớn tuổi hơn hay nhỏ tuổi hơn tôi cũng nhận người đó làm anh cả. Nếu là con gái, ông đây sẽ chủ động theo đuổi cô ấy làm bạn gái.”

Mọi người cùng hò reo: “Nói rồi nhé, cậu đừng có nuốt lời.”

Tạ Phản nói: “Ông đây không bao giờ nuốt lời.”

Những lời đó thực sự là do anh nói ra.

Tạ Phản nghe thấy thái dương giật mạnh, cơn vô danh hỏa bùng lên mạnh hơn: “Cậu biết cái quái gì!”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Kỷ Hồng Sâm đột nhiên lên tiếng: “Lý do cậu hứng thú với Tô Y Man chẳng phải vì cô ấy đánh bại cậu, trở thành thủ khoa toàn khối sao? Nếu không có chuyện đó xảy ra, cậu có chú ý đến cô ấy không?

Chắc chắn là không vì Tô Y Man quá bình thường, mỗi ngày cô ấy đều yên tĩnh, một mình lẻ bóng, thích ngồi ở vị trí góc cuối cùng của lớp. Rõ ràng trông cũng khá xinh đẹp, nhưng bốn mùa đều nghiêm chỉnh mặc đồng phục thể dục của trường, chưa bao giờ biết khoe vóc dáng của mình.”

“Cô ấy là người dễ bị lãng quên nhất trong trường, hiếm có ai chú ý đến cô ấy.”

Không hiểu tại sao, hôm nay Kỷ Hồng Sâm lại nói nhiều một cách bất thường: “Cô ấy có thể được cậu chú ý, chỉ vì cô ấy từ đội sổ lên thủ khoa. Chỉ vì chuyện đó mà thôi. Tạ Phản, nói thật, cô ấy không hợp với cậu. Cô ấy quá ngoan ngoãn, phải tìm một người bạn trai hiền lành có thể cưng chiều cô ấy. Còn cậu rõ ràng không phải kiểu người đó. Cô ấy đã đi rồi, cậu buông tha cho cô ấy đi, để cô ấy có thể bắt đầu cuộc sống mới.”

Ánh mắt Tạ Phản đau đớn, yết hầu cuộn lên một đường sắc nhọn: “Cậu có tư cách gì mà nói với tôi những điều này? Chuyện giữa tôi và cô ấy kết thúc khi nào không đến lượt cậu quản. Cô ấy muốn chia tay chỉ bằng một tin nhắn, điều đó không thể được, sớm muộn gì ông đây cũng sẽ tìm được cô ấy.”

“Nếu cô ấy không muốn quay lại thì sao?” Tâm trạng Kỷ Hồng Sâm cũng kỳ lạ: “Chắc cậu còn không biết tại sao cô ấy lại đi đúng không? Tôi có thể nói cho cậu biết đấy, là vì câu nói cậu nói với Đinh Dĩnh Tây vào tối hôm cậu uống rượu ở đây đã bị cô ấy nghe thấy.”

Ánh mắt Tạ Phản đột nhiên tối sầm lại: “Cậu nói cái gì?”

“Cậu nói sẽ cưới Dĩnh Tây, chỉ cưới Dĩnh Tây, câu đó đã bị Y Man nghe được.”

Kỷ Hồng Sâm nói cho anh sự thật: “Cô ấy không xông vào chất vấn cậu mà âm thầm rời đi. Sự ra đi thực sự không phải là ầm ĩ, mà là lặng lẽ. Cho nên cô ấy thực sự đã hết hy vọng rồi, dù cậu dùng thủ đoạn gì để theo đuổi lại cô ấy, cô ấy cũng không quay lại đâu.”

Sau những lời này, mọi người thấy sắc mặt Tạ Phản xám xịt đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Mọi xương cốt kiêu hãnh trên người anh như bị rút đi từng chút một, khiến anh không thể đứng vững, đau đến mức phải còng lưng xuống.

Nhiễm Uy nhận ra không ổn, lo lắng định đỡ anh một tay: “Anh Phản, anh không sao chứ?”

Tạ Phản hất tay anh ta ra, chịu đựng cơn mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán và dạ dày đau đớn như thối rữa, lảo đảo bước đi.

––––––––––––––––—

(*) Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người có nhận ra tên chương đã thay đổi không ạ.

Sau này không còn là A Man nhớ Tạ Phản nữa, mà là Tạ Phản nhớ A Man rồi.

Chưa bao giờ là A Man nhớ Tạ Phản điên cuồng, mà là Tạ Phản nhớ A Man điên cuồng.

[Lưu ý]

“Sự ra đi thực sự không phải là ầm ĩ, mà là lặng lẽ.” trích từ Internet.

Bình Luận (0)
Comment