Công ty bên Mỹ mỗi ngày có năm, sáu cuộc điện thoại gọi đến giục giã bảo Tô Húc Hồng phải nhanh chóng quay về, có quá nhiều việc cần ông đích thân giải quyết.
Ông định sắp xếp cho con gái ổn thỏa trước, liên hệ vài công ty môi giới tìm một căn nhà có điều kiện khá tốt gần Đại học Bắc Kinh.
Buổi trưa cả gia đình ngồi ăn cơm cùng nhau, Tô Húc Hồng đề nghị buổi chiều đi xem nhà, nhưng Tô Y Man lại nói: “Không cần đâu, con sẽ đi Mỹ cùng ba mẹ, học đại học ở đó.”
Tô Húc Hồng kinh ngạc nhìn Nhữ Trân, Nhữ Trân hỏi: “Sao đột nhiên con đổi ý vậy? Không phải con muốn học Đại học Bắc Kinh với Tạ Phản sao?”
“Con quyết định chia tay với Tạ Phản rồi.”
Tô Y Man trông không có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, nhưng đó chính là sự bất thường lớn nhất, cô thậm chí còn cố gắng nặn ra một nụ cười thảnh thơi vô tư: “Ba, bây giờ con nộp đơn vào Đại học Hán Phất có bị muộn không?”
“Cái này thì không muộn, trước đây để phòng ngừa bất trắc, ba đã lo trước một số thủ tục rồi.”
Dù sao cha con ruột thịt, Tô Húc Hồng nhìn ra tâm trạng con gái không ổn, đoán được nguyên nhân thì tức giận không kìm được: “Có phải thằng nhóc Tạ Phản thối tha kia bắt nạt con không? Con nói cho ba biết, ba đi dạy dỗ nó.”
“Không có mà.”
“Thật sự không có?”
“Thật mà.” Tô Y Man không cho rằng một mối tình sai lầm thời trẻ dại của mình đáng để cha mẹ lo lắng: “Con chỉ cảm thấy con và anh ấy không hợp.”
Con gái đã nói như vậy, làm cha mẹ cũng không tiện hỏi thêm.
“Thế cũng tốt, vốn dĩ ba đã thấy thằng nhóc thối tha đó không đáng tin, vẻ mặt bất cần.” Tô Húc Hồng càng nói càng giận, đặt đũa xuống: “Con ở bên nó ba còn sợ con bị bắt nạt, chia tay sớm rất tốt.”
Nhữ Trân nhìn ra được ẩn dưới vẻ ngoài bình tĩnh của con gái là sự đau khổ, an ủi: “Chia tay thì chia tay, dù sao con còn nhỏ, tuổi thanh xuân mới bắt đầu, sau này nhất định sẽ gặp được người tốt hơn.”
Tô Kỳ Duệ không hiểu tại sao chị lại đột nhiên chia tay với anh trai rất đẹp trai, rõ ràng mỗi lần thấy anh trai đó chị đều cười, lòng đầy vui mừng. Điều cậu bé nhận thấy là chị gái bây giờ không ổn, mặc dù trên mặt không có nhiều biểu cảm đau khổ, mắt cũng không có nước mắt, nhưng Tô Kỳ Duệ vẫn nhận ra chị rất không ổn.
Cậu bé móc tay chị, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói: “Không sao đâu chị, chúng ta không cần anh trai đó nữa, anh ấy không tốt chút nào.”
Người làm chị buồn đều là người xấu, không nên cần.
Tô Y Man cố gắng kéo khóe môi cười một cái, bản thân cô cũng không biết cười có đẹp hay không, có khó coi không: “Ừm, chị cũng nghĩ vậy.”
Vừa ăn cơm xong về phòng, giây phút cửa vừa đóng lại, nước mắt từ khóe mắt lăn dài xuống. Cô lau đi một giọt, lại có giọt mới chảy ra.
Cô đã tự nhủ hết lần này đến lần khác rằng khóc không có tác dụng.
Nhưng vô dụng, cô vẫn khóc.
Trước đây dù gặp bất cứ chuyện gì, cô đều chưa từng muốn từ bỏ mối quan hệ với Tạ Phản vì cô tin rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả.
Chỉ là cô không ngờ rằng tình yêu này hóa ra là đơn phương, cô chưa bao giờ nhận được tình yêu từ Tạ Phản.
Cô tìm hết những thứ liên quan đến Tạ Phản trong phòng ra. Chiếc thẻ tên anh làm rơi năm lớp mười, một hộp Ibuprofen đã quá hạn từ lâu, một chiếc ô gấp màu đen, một chiếc nhẫn đá Zircon anh tiện tay đưa cho cô, thậm chí cả giấy nháp anh dùng khi kèm cô học, vân vân và vân vân. Toàn là những thứ vụn vặt, không đáng tiền, cô đặt sang một bên.
Lau nước mắt, tiếp tục dọn dẹp. Tạ Phản đã tặng cô rất nhiều đồ hiệu xa xỉ, vòng tay, dây chuyền, quần áo, túi xách, cô tìm ra không sót thứ gì, cô đóng gói từng món rồi tìm một thùng giấy đựng đồ bỏ tất cả những món đồ xa xỉ này vào trong.
Cuối cùng tìm một cây bút dạ. Cô vừa khóc, vừa từng nét từng nét viết lên thùng, viết một cách cẩn thận nghiêm túc: TRẢ LẠI TẠ PHẢN.
Khoảng thời gian này có một loạt việc đang chờ Tạ Phản giải quyết, anh bay khắp nơi trong nước và quốc tế. Hướng đào tạo của Tạ Hồng Chấn dành cho anh đã rất rõ ràng, có lẽ từ khi sinh ra, anh đã không có quyền tự chọn cuộc đời mình, mỗi bước đi đều phải theo mục tiêu mà gia tộc đã vạch ra.
Sự việc ở Manhattan được giải quyết, máy bay riêng hạ cánh lúc chín giờ tối.
Mấy ngày nay anh thức trắng chạy đua với múi giờ để tham gia một diễn đàn quốc tế, ngày mai lại là lễ khai giảng của Đại học Đại Kinh, hiệu trưởng chỉ định anh lên phát biểu.
Hoàng Nhuế thấy sự vất vả của anh, nói qua điện thoại: “Mau về nhà nghỉ ngơi đi, mẹ bảo người làm bếp hầm canh cho con rồi, đang nóng, con về uống rồi nghỉ ngơi.”
“Không cần, con có việc, hôm nay không về đâu.”
“Con có phải muốn đi tìm Tô Y Man không?”
“Đúng vậy.” Tạ Phản chưa bao giờ giấu giếm, cũng không thèm giấu.
Hoàng Nhuế trầm ngâm hai giây, bất ngờ không ngăn cản: “Được, con đi đi.”
Điện thoại cúp, Tạ Phản cảm thấy có chút bất thường nhưng không nghĩ nhiều.
Đến dưới khu chung cư, anh ngồi trong xe nhắn tin cho Tô Y Man: Xuống đây…
Đang định nhấn gửi, một tin nhắn đã nhảy lên trước trong khung chat.
[Tạ Phản, chúng ta chia tay đi, tạm biệt.]
Mười chữ, kèm một dấu chấm câu bình tĩnh.
Đầu Tạ Phản ù đi gần như muốn nổ tung.
Anh xóa dòng chữ vừa soạn, viết lại: [Chia tay cái gì? Ông đây đã quyết định ở bên em thì chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay!]
Nhấn gửi thì bên cạnh lại hiện ra một dấu chấm than, kèm theo một lời nhắc nhở: Tin nhắn đã gửi nhưng bị đối phương từ chối nhận.
Gọi điện thoại cho cô cũng không gọi được.
Tạ Phản xuống xe, không cầm chìa khóa xe không khóa xe, thậm chí cửa xe còn không kịp đóng, chạy vào tòa nhà ấn thang máy. Đợi ba giây không thấy thang máy xuống, anh quay người leo cầu thang, chạy từ tầng một lên tầng năm, đập mạnh vào cửa phòng 502: “Tô Y Man! Tô Y Man!”
Gõ rất lâu không thấy ai ra mở, ngược lại nhà đối diện nghe thấy tiếng động, đi ra nói:“Đừng gõ nữa, nhà đó không có ai đâu.”
Tạ Phản chưa bao giờ hoảng loạn đến vậy: “Không có ai là sao?”
Dì Ngô nhớ anh, chàng trai cao ráo đẹp trai thường đến tiệm lẩu đón Tô Y Man, là kiểu người mà các cô gái trẻ bây giờ thích nhất, nên cũng không trách A Man say mê.
Chỉ là không ngờ hai người chia tay lại nhanh như vậy.
“Cả nhà họ đã chuyển đi mấy ngày trước rồi.” Dì Ngô nói: “Căn nhà này hiện tại bỏ trống, không có ai ở, cháu có gõ thêm một ngày một đêm cũng không có ai ra mở cửa đâu.”
Biểu cảm vốn lạnh lùng vô cảm của Tạ Phản xuất hiện vết nứt: “Họ chuyển đi đâu?”
“Không biết, họ không nói. À đúng rồi…” Dì Ngô quay vào nhà bê ra một cái thùng, đặt xuống đất: “A Man nhờ tôi chuyển cái này cho cháu, cháu cầm về đi.”
Một thùng giấy không lớn không nhỏ, trên đó viết bốn chữ nhỏ nhắn bằng bút dạ: TRẢ LẠI TẠ PHẢN.
Tạ Phản đứng sững tại chỗ, cả người tỏa ra một cảm giáv vô cùng kỳ lạ rợn người, giống như một ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào. Dì Ngô không dám nhìn nữa, đóng cửa về nhà.
Sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm Tạ Phản, rất lâu sau, cuối cùng anh cũng mở thùng.
Bên trong toàn là những thứ Tạ Phản đã tặng cho Tô Y Man. Một chiếc vòng tay ngọc bạch dương chi, một sợi dây chuyền, năm chiếc váy hiệu xa xỉ, một chiếc túi Hermès phiên bản giới hạn.
Vòng tay là anh tặng trước ngày thi Đại học một ngày, dây chuyền là quà mừng tuổi trưởng thành bù đắp cho cô, cũng là ngày hai người xác nhận quan hệ. Váy là anh thấy đẹp nên mua tặng cô.
Sau này mỗi lần hẹn hò, cô đều cố ý ăn mặc theo sở thích của anh. Nhưng những chiếc váy này cô không thường xuyên mặc, mà chỉ mặc những chiếc váy bình dân mua ở trung tâm thương mại giá chưa đến năm trăm tệ. Vì mỗi lần l*m t*nh anh đều thích xé quần áo cô, quần áo cô tự mua thì thôi, còn đồ Tạ Phản mua cô phải giữ gìn cẩn thận.
Chiếc túi Hermès là anh tặng sau khi về từ đảo.