Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 122

Ba tháng sau, Tạ Phản đi học tại Đại học Bắc Kinh.

Tuy nhiên, khoa anh học không phải là chính pháp mà là khoa tài chính.

Anh nhập học trễ ba tháng, dù người không ở trường nhưng danh tiếng thì có. Ngoài xuất thân gia đình vững chắc và ngoại hình ưu tú, anh còn nổi tiếng vì truyền kỳ tình cảm của mình.

Tin đồn ban đầu là “Vài chuyện tình sử nóng bỏng giữa Tạ thiếu gia và một cô gái xuất thân bình thường” cho đến “Cô gái chia tay thực ra là mang thai bỏ trốn, đợi sau khi sinh con, con có thể gọi cha, gọi ông rồi sẽ quay về nhà họ Tạ lấy con để chỉ huy chư hầu”.

Ngày thứ hai Tạ Phản nhập học, tất cả tin đồn biến mất không dấu vết, không một ai còn dám bàn tán bất kỳ tin tức nào liên quan đến gia đình họ Tạ.

Và Tạ Phản vẫn nổi tiếng, nhờ một bức ảnh chụp lén lúc đi bộ mờ nhạt trở thành hot boy khoa tài chính kiêm hot boy trường Đại học Bắc Kinh, mỗi ngày đều có không ít cô gái đứng đợi ngoài lớp học của anh, tìm đủ mọi cách để gặp gỡ tình cờ với anh.

Nhưng Tạ Phản giống như một tảng băng không ai có thể làm tan chảy, chưa từng cho bất kỳ cô gái nào một sắc mặt tốt.

Lần đầu tiên những cô gái đó tìm anh, anh quăng ánh mắt lạnh lùng đi thẳng không liếc nhìn. Lần thứ hai tìm anh, anh mặt hầm hầm ban cho một câu “Cút”.

Lần thứ ba tìm anh, anh lại nhìn họ, nhưng chậm rãi lấy điện thoại từ túi quần ra, trực tiếp gọi cho hiệu trưởng Đại học Bắc Kinh, áp điện thoại vào tai, mắt nhìn họ, nói với hiệu trưởng: “Có mấy cô gái suốt ngày rảnh rỗi không làm gì chỉ biết đến quấn lấy tôi, thầy xem họ còn cần phải học ở Đại học Bắc Kinh nữa không, không thì đuổi bớt đi?”

Các cô gái sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

Từ đó trở đi, ở Đại học Bắc Kinh bắt đầu lan truyền một câu nói: Tạ Phản tuyệt sắc, nhưng có độc.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh, Tạ Phản mỗi ngày đến lớp đúng giờ, tan học thì đến Tập đoàn Tín An, có hàng chục nhà kinh tế học nổi tiếng trong và ngoài nước cùng các chuyên gia hàng đầu trong nhiều lĩnh vực đích thân giảng dạy cho anh.

Chỉ một năm sau, anh đã bước vào ban quản lý cốt lõi của Tập đoàn Tín An. Thêm một năm nữa, anh thành công thành lập một công ty riêng mang tên “Chí Đắc”.

“Chí Đắc” bắt đầu từ một công ty nhỏ từng bước phát triển lớn mạnh thành một doanh nghiệp.

Cuộc sống của anh mỗi ngày đều vô cùng bận rộn, không có thời gian để lãng phí.

Mọi người đều nghĩ anh đang dần dần vượt qua nỗi đau tình cảm trong quá khứ, không còn chìm đắm nữa.

Chỉ có bản thân anh biết, trong căn hộ áp mái ở phố Trường An, mỗi khi nửa đêm tỉnh giấc, anh mở mắt ra không còn thấy Tô Y Man bên cạnh mình, không ngửi thấy mùi hương trên người cô, tìm khắp các phòng các nơi cũng không tìm thấy cô, anh đau đớn đến mức co thắt dạ dày, phải dựa vào thuốc mới có thể áp chế được cơn đau.

Khi đăng ký nguyện vọng, Tô Y Man chọn khoa kiến trúc.

Ban đầu Tô Húc Hồng và Nhữ Trân không quá ủng hộ, nói con gái học kiến trúc quá khổ, sợ cô không chịu nổi. Nhưng Tô Y Man nói cô thích.

Còn vì sao thích, bản thân cô cũng không nói rõ được.

Dù đã lên đại học, cô cũng chưa từng lơ là một ngày nào, vẫn miệt mài học tập như thời cấp ba, dường như cuộc sống ngoài học tập ra không còn việc gì khác. Tuy nhiên, thời cấp ba cô cố gắng học để được Tạ Phản thích, còn bây giờ cô cố gắng để quên Tạ Phản.

Cô chịu khó, chăm chỉ, mọi thành tích đều nổi bật, sau khi tốt nghiệp Đại học Hán Phất đã được một viện thiết kế nổi tiếng tuyển dụng, theo học dưới sự chỉ bảo của một giáo sư.

Vị giáo sư đó tên là Khang Triệu Tường, là một người Hoa kiều, năm nay khoảng năm mươi tuổi, chủ trì thiết kế nhiều công trình đoạt giải thưởng quốc tế, là một tiền bối đức cao vọng trọng.

Trong công ty không có nhiều nữ giới, Tô Y Man là người nhỏ tuổi nhất, vẻ ngoài yếu đuối, gầy gò mảnh khảnh. Trông có vẻ là một cô gái mong manh dễ vỡ, nhưng khi làm việc lại là người cố gắng nhất, bất kể công việc gì đến tay cô đều hoàn thành một cách nghiêm túc và có trách nhiệm.

Nhiều người không muốn đi công trường, ngại mệt, nhưng cô chưa bao giờ từ chối, đôi khi còn tự nguyện đi khảo sát thực tế tại hiện trường.

Công việc của cô ngày càng đi vào quỹ đạo, cuộc sống gia đình cũng vậy.

Công ty của Tô Húc Hồng ngày càng phát triển tốt, lợi nhuận khả quan. Nhữ Trân không còn áp lực cuộc sống, mỗi ngày đều vui vẻ, kết giao với một số Hoa kiều và vài phu nhân quý tộc người bản địa, thường xuyên hẹn nhau uống trà chiều hoặc tụ tập ăn uống, không cần làm việc vất vả nhưng vẫn sống vô cùng nhàn nhã.

Ca phẫu thuật của Tô Kỳ Duệ tiến hành rất thuận lợi, phục hồi được thính giác như người bình thường, không cần đeo máy trợ thính nữa. Khả năng nói của cậu bé cũng đang dần hồi phục, không còn cố chấp dùng ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp nữa.

Công việc suôn sẻ, gia đình khỏe mạnh bình an, mọi thứ trong cuộc sống đều đang tốt đẹp, không có lý do gì để không vui.

Dần dần, Tô Y Man cảm thấy mình thực sự đã thích nghi với cuộc sống ở xứ người. Cô ít khi hồi tưởng về quá khứ, cả Bắc Kinh lẫn người ở Bắc Kinh, cô đều không muốn và không dám hồi tưởng.

Buổi tối tan làm cô bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, Hạ Thần đã đợi sẵn bên ngoài, tay cầm gì đó, nhìn thấy cô từ xa đã nở một nụ cười hiền hòa: “Gần đây mới mở một quán trà sữa mới, tiện đường đi qua nên mua cho cậu một ly, cậu thử xem hương vị thế nào, có giống chính gốc không.”

Tô Y Man nhận lấy nhấp một ngụm nhỏ. Quá ngọt, nhưng cô không nói: “Khá ngon, cảm ơn cậu.”

Cô cúi đầu, mái tóc dài đen nhánh buông trên vai, gương mặt thanh tịnh dịu dàng. Chỉ trang điểm nhẹ, làn da đẹp đến mức như thể sắp ch** n**c, trắng hồng.

Thời gian dường như không để lại dấu vết gì trên người cô, nhìn thoáng qua cô vẫn là cô gái nhỏ vừa trưởng thành mười tám tuổi. Nhưng rõ ràng lại có điều gì đó khác biệt, cô trở nên duyên dáng hơn, mỗi ngày đều quyến rũ hơn.

Hạ Thần luôn nhìn cô như không thấy đủ, lại sợ nhìn mãi sẽ khiến cô không thoải mái, cố gắng dời ánh mắt đi cùng cô bước ra ngoài: “Xe tớ đậu ngay cổng, để tớ đưa cậu về nhà, dù sao chúng ta cũng thuận đường.”

Không biết có phải là trùng hợp hay không, sau khi tốt nghiệp Hạ Thần chuyển đến căn nhà cha mẹ sắp xếp cho, sống cùng khu với Tô Y Man.

Hạ Thần đưa Tô Y Man đến tận cửa nhà vẫn không rời đi, nhìn ánh đèn ấm áp trong cửa sổ: “Người làm ở nhà tớ hôm nay xin nghỉ rồi, không biết tớ có thể ăn ké bữa cơm nhà cậu được không?”

Tô Y Man há miệng, không biết nên nói gì. Cửa sân sau lưng cô mở ra, Nhữ Trân cười tươi đi tới, trước tiên giúp con gái xách chiếc túi đeo sau lưng, rồi quay sang nói với Hạ Thần: “Đương nhiên là được rồi, cháu muốn ăn cơm lúc nào cũng có thể qua, hỏi làm gì. Vào nhanh đi, hôm nay dì nấu mấy món toàn là món quê hương thôi, chắc chắn cháu thích ăn.”

Bình Luận (0)
Comment