Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 115

Tỉnh táo lại cô cảm thấy hối hận, cố nén cơn đau trên người mặc quần áo, muốn xuống lầu mua băng cá nhân cho anh. Tạ Phản nghe thấy thì ôm cô lại: “Mua băng cá nhân gì, ngoan ngoãn ở yên đây.”

Anh châm một điếu thuốc, dùng chiếc bật lửa cô tặng. Tô Y Man không thích mùi thuốc lá, nhưng lại thích nhìn anh hút thuốc, dáng vẻ anh hút thuốc mang chút hư hỏng và bất cần, rất quyến rũ.

Đặc biệt là sau khi xong việc, khi anh châm thuốc lười biếng tựa vào đầu giường, trên mặt lấm tấm mồ hôi mỏng, đường nét khuôn mặt anh rõ ràng sắc nét, ngậm thuốc lá cúi đầu tìm lửa, hàng mi rủ xuống in một vệt bóng mờ nhạt dưới mắt anh.

Cuốn hút không tả được.

Tô Y Man ngây người nhìn anh nhất thời mê mẩn, ngay cả những điều muốn nói cũng quên mất. Đến khi nhớ ra thì anh lại nhận một cuộc điện thoại, cô quay đầu lại, vô tình thấy màn hình hiển thị là “Giáo sư Hoàng”.

Tạ Phản mặc quần áo đi ra ban công nghe điện thoại, khi quay lại nói: “Anh có việc phải đi trước. Dưới lầu đã có tài xế chờ em, em muốn về nhà khi nào cũng được.”

Tô Y Man ôm chăn nằm trên giường nhìn anh đẩy cửa bước ra ngoài.

Một khoảnh khắc nào đó, cô cảm thấy mình giống một bạn tình của anh hơn, khi anh có nhu cầu thì gọi cô đến l*m t*nh, khi không có nhu cầu thì không bao giờ liên lạc với cô.

Hoàng Nhuế nghe nói Tạ Phản đánh nhau với người ta, gọi anh về xem, quả nhiên là vậy, trên mặt Tạ Phản còn có vết thương chưa liền.

Bác sĩ đã đợi sẵn ở nhà, nghiêm túc giúp Tạ Phản khử trùng vết thương, việc có thể làm cũng chỉ là dán một miếng băng cá nhân.

Tạ Phản vắt chân ngồi trên sofa lật một cuốn tạp chí, châm chọc: “Mẹ xử lý kịp thời thật đấy, nếu chậm hơn chút nữa thì vết thương của con đã lành rồi.”

Bác sĩ không nói gì, cúi mình cung kính mang hộp thuốc đi.

Hoàng Nhuế đặt cốc trà về lại khay: “Đi sinh nhật sao lại đánh nhau với người ta?”

“Thông tin của giáo sư Hoàng nhanh thật.”

“Gần đây con càng ngày càng quá đáng,” Hoàng Nhuế rót một tách trà mới: “Lời cha mẹ nói con có để tâm không? Định khi nào chia tay với Tô Y Man đây?”

“Không có ý định đó.”

“Bây giờ mẹ không phải đang thương lượng với con.”

“Con cũng không phải đang thương lượng với mẹ.” Tạ Phản lười biếng đứng dậy, hai tay đút túi quần đi lên lầu: “Không có chuyện gì khác con về phòng đây, mấy bài tiểu luận Giáo sư Hoàng giao con chưa viết xong.”

Hoàng Nhuế nhìn con trai biến mất sau cầu thang xoắn ốc, thu hồi ánh mắt, nâng cốc trà nhấp một ngụm.

Bà mở điện thoại, tìm số điện thoại của một người trong danh bạ, gửi một tin nhắn: [Có thể hành động được rồi]

Sau ngày hôm đó, Tô Y Man lại có một thời gian không gặp Tạ Phản.

Cô bắt đầu lo lắng bồn chồn, thường xuyên nhìn chằm chằm điện thoại thẫn thờ hoặc là mở dòng thời gian của Tạ Phải Hết lần này đến lần khác. Dù nơi đó vẫn trống rỗng, không có bất kỳ hoạt động nào, ngay cả ảnh nền cũng không thay, vẫn là một bức ảnh mặc định.

Điện thoại đột nhiên reo lên, tim cô đập mạnh, đang hy vọng là Tạ Phản nhìn lại thì là một số điện thoại lạ.

Người tìm cô là một trợ lý của Giáo sư Hoàng, họ Dương, hẹn cô đến một quán cà phê gặp mặt.

Đến nơi không có nhiều lời chào hỏi, đối phương đi thẳng vào vấn đề: “Là như thế này, Giáo sư Hoàng… à, tức là mẹ của Tạ Phản, bà hy vọng cô có thể chia tay với Tạ Phản.”

Tô Y Man lúc rảnh rỗi có xem vài bộ phim truyền hình, trong đó nam chính gia cảnh giàu có nếu chọn một cô gái bình thường, mẹ nam chính lúc này sẽ đưa ra một thẻ ngân hàng nói: “Cho cô năm triệu tệ, rời xa con trai tôi.”

Còn thực tế là mẹ Tạ Phản thậm chí còn lười xuất hiện, chỉ phái một trợ lý đến giải quyết mọi chuyện.

Khinh thường Tô Y Man đến mức này.

Tô Y Man nhiều lần suy nghĩ về xuất thân của Tạ Phản, trong góc nhìn của cô, điều đỉnh cao nhất có thể nghĩ đến chẳng qua cũng chỉ là một phú nhị đại, gia đình sở hữu một đế chế kinh doanh.

Cô không nghĩ đây là vấn đề lớn, cô đã đỗ Đại học Bắc Kinh, ngây thơ tin rằng tương lai mình nhất định có thể tạo nên thành tựu, và sẽ không còn bị những người xung quanh Tạ Phản coi thường nữa.

Vì vậy cô đầy tự tin nói: “Cháu không thể đồng ý. Nếu Tạ Phản không muốn ở bên cháu nữa, xin hãy để anh ấy tự đến nói với cháu.”

Trợ lý Dương cảm thấy cô gái nhỏ này khá non nớt không sợ cọp, cười một tiếng: “Xin lỗi, có lẽ cô chưa hiểu ý tôi. Hôm nay tôi nói những điều này không phải là để xin sự đồng ý của cô, mà là đang nói về một kết quả. Cô và thiếu gia nhà chúng tôi chắc chắn không thể, buông tay sớm sẽ tốt cho cô, để tránh sau này xảy ra những hậu quả mà cô không thể gánh vác nổi.”

Trong lời nói có sự đe dọa, Tô Y Man nghe ra, nhưng cô vẫn không nghĩ đó là vấn đề: “Cô cũng chưa hiểu ý cháu. Cháu không nghĩ bất kỳ ai có tư cách can thiệp vào tình cảm của cháu. Cháu và Tạ Phản chia tay chỉ có một lý do, đó là anh ấy không thích cháu nữa. Ngoài anh ấy ra, cháu không quan tâm đến ý kiến của bất kỳ ai.”

Cô hít sâu một hơi, nói tiếp: “Có lẽ xuất thân của cháu và Tạ Phản có khoảng cách lớn, nhưng cháu không nghĩ giai cấp là thứ quan trọng đến vậy, cũng không nghĩ khoảng cách giai cấp giữa cháu và anh ấy là không thể vượt qua.”

“Cô vẫn nên về suy nghĩ kỹ đi, đừng vội vàng kết luận.”

Trợ lý Dương cảm thấy không cần nói thêm gì nữa, trước khi đi chỉ trả tiền cho hai ly cà phê, không để lại một thẻ ngân hàng với năm triệu tệ phí chia tay như trong phim.

Cuộc gặp này đã gây cho Tô Y Man một áp lực tâm lý nhất định, nhưng không quá lớn, cô vẫn kiên định tin rằng xã hội hiện tại đã cho người dân đủ không gian tự do lựa chọn, cha mẹ đã sớm không nên và không thể chi phối tình cảm của con cái.

Nhưng không lâu sau đó, cô phát hiện gia đình mình liên tiếp gặp chuyện. Đầu tiên là công ty của Tô Húc Hồng ở Mỹ gặp rắc rối, nếu không xử lý tốt rất có thể phải đối mặt với nguy cơ phá sản. Sau đó là công việc của Nhữ Trân bị mất, bệnh viện thẩm mỹ sa thải bà với một lý do vô căn cứ.

Những ngày đó gia đình chìm trong mây mù ảm đạm, mọi thứ đều không suôn sẻ. Tô Y Man ngày càng bất an, một buổi tối cô nhận được điện thoại của trợ lý Dương, đối phương cười nói: “Đã suy nghĩ kỹ chưa? Phải suy nghĩ nghiêm túc, cẩn trọng, đưa ra một lựa chọn đúng đắn, như vậy mọi rắc rối sẽ được giải quyết êm thấm.”

Tô Y Man đã hiểu hết, nhưng cô vẫn cứng đầu: “Mấy người đừng hòng bắt cháu khuất phục!”

Trợ lý Dương thở dài: “Cô Tô, cần gì phải thế?”

Không có thêm lời nào khác, cuộc đàm phán này lại rơi vào bế tắc.

Tô Y Man không thể không sợ, mất ngủ suốt cả đêm trong sự lo lắng bồn chồn. Nhưng ý nghĩ trong lòng cô vẫn rõ ràng, ngoại trừ Tạ Phản tự mình nói chia tay, cô tuyệt đối sẽ không rời xa anh.

Sáng sớm hôm sau cô nhận được tin nhắn từ Đinh Dĩnh Tây.

Đối phương đưa cho cô một địa chỉ, bảo cô đến đó gặp.

Bình Luận (0)
Comment