Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 114

Không khí lập tức loãng đi, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Môi dưới bị cắn, một cơn đau rất nhẹ, sau đó là môi trên.

Tô Y Man hơi nhíu mày. Cô không phân biệt được sự giận dữ của Tạ Phản cụ thể đến từ đâu, nếu chỉ vì một chiếc áo thì cô cần phải giải thích rõ ràng nhưng Tạ Phản hoàn toàn không cho cô cơ hội mở lời, cô thấy khó thở, khi cô chưa chuẩn bị sẵn sàng thì quần áo đã bị xé toạc, cả người cô bị xâm chiếm, không còn một kẽ hở nào.

“Tạ Phản…” Cô gọi khó khăn, trán lấm tấm mồ hôi vì đau: “Anh, anh đừng thế này…”

Tạ Phản nắm chặt hai tay cô đang vùng vẫy ấn l*n đ*nh đầu, chiếm hữu cô mỗi lúc một sâu hơn: “Đừng thế nào, hả?”

Rõ ràng là một câu trêu chọc nhưng cô lại nghe ra vài phần tức giận.

Cổ cô đẫm mồ hôi, làn da vốn đã trắng, nhìn càng thêm mịn màng và non nớt. Tạ Phản cắn một miếng da thịt trên cổ cô, dùng sức dần dần, khi buông ra, chỗ đó đỏ đến chói mắt.

Toàn bộ xương cốt trên người Tô Y Man dường như bị tháo rời, cô không thể làm gì, chỉ có thể thụ động chịu đựng. Đôi mắt mơ màng nửa mở, đôi môi hơi hé ra th* d*c, giọng nói thoát ra từ cổ họng không hiểu sao lại ngọt ngào và yểu điệu đến thế, là chất xúc tác, là mũi tiêm adrenalin độc quyền của Tạ Phản, dẫn dắt anh ngày càng điên cuồng hơn.

Ánh đèn trên trần nhà nhòe thành từng quầng sáng, Tô Y Man có được một khoảnh khắc th* d*c khi anh đứng dậy lấy bao cao su mới, ánh mắt cô ngây dại dán vào khuôn mặt anh.

“Tạ Phản…” Ngón tay mềm mại của cô chạm vào mặt anh, ở vị trí anh bị thương trầy da cô muốn chạm vào nhưng lại không dám: “Anh bị đánh có đau không?”

Tạ Phản thấy buồn cười.

Sau khi buồn cười lại càng muốn hành hạ cô hơn.

Trên giường.

Anh va chạm mạnh một cái: “Câu đó em nên đi hỏi Hạ Thần đi.”

“Vậy anh… tại sao…” Tô Y Man khó chịu ngẩng đầu lên, chiếc cổ thiên nga trắng muốt lấm tấm mồ hôi đẹp đến nao lòng: “Đánh nhau với cậu ấy?”

“Cậu ta muốn ăn đòn!” Vẻ hung hãn lóe lên trong mắt Tạ Phản, anh không nói cụ thể là vì sao, chỉ là động tác càng lúc càng dồn dập, hận không thể tháo dỡ Tô Y Man từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài nuốt chửng không còn sót lại chút nào.

Sau khi Tô Y Man xác nhận rõ ràng chiếc áo sơ mi là mua để tặng Tạ Phản, Hạ Thần vẫn đến tìm Tạ Phản khiêu khích. Cậu ta rót đầy vào ly rượu của Tạ Phản, trong quá trình đó cố tình để lộ chiếc khuy măng sét trên ống tay áo.

Tạ Phản chỉ nhìn một cái, Hạ Thần nắm được cơ hội ày bắt đầu khoe khoang: “À đúng rồi, chiếc áo này là Y Man tặng tôi, cậu ấy nói rất hợp với tôi, kích cỡ cũng vop cùng vừa vặn.”

Nhưng kích cỡ chiếc áo đó rõ ràng là mua dựa theo vóc dáng của Tạ Phản, Tạ Phản vai rộng, người cao, nhờ chơi bóng rổ lâu năm mà luyện được thân hình săn chắc vừa phải. Còn Hạ Thần thì hơi ốm yếu hơn một chút, nên chiếc áo trên người cậu ta không thực sự vừa vặn.

“Tôi chỉ nói với cô ấy một lần sinh nhật tôi là ngày nào…” Hạ Thần không có được Tô Y Man nên chỉ có thể thỏa mãn bằng lời nói: “Không ngờ cô ấy lại nhớ, thực sự rất tâm lý.”

Trong phòng riêng ánh sáng lờ mờ, Tạ Phản ngậm thuốc lá dựa vào sofa, nửa thân người bị bóng tối bao phủ, tóc mái lòa xòa trước trán tạo thành từng lớp bóng râm.

Hạ Thần không nhận ra nguy hiểm sắp đến, vừa uống không ít rượu, gan lớn hơn vài phần, không sợ chết mà tiếp tục nói: “Nói thật cho cậu biết, tôi rất thích Y Man, thích từ hồi cấp ba rồi.

Tôi hối hận vì đã không nói với cô ấy sớm hơn, đến khi tôi muốn nói thì cô ấy đã ở bên cậu rồi. Nhưng tôi không nghĩ mình hết cơ hội đâu, ít nhiều tôi cũng hiểu tình hình gia đình cậu, loại người sinh ra đã không tầm thường như cậu, chuyện chia tay cô ấy chỉ là sớm muộn thôi. Đến lúc đó tôi sẽ theo đuổi cô ấy, sẽ dùng hết sức mình để đối tốt với cô ấy.”

Sau những lời này Tạ Phản ngước mắt lên, cơn thịnh nộ nặng trĩu trong mắt.

Anh lấy điếu thuốc đang cháy dở xuống dập tắt trên bàn, tàn thuốc tắt lịm ngay lập tức, giọng nói theo đó trở nên lạnh lẽo: “Trước đây tao không biết mày thích chết đến vậy đấy.”

Khi những người khác trong phòng riêng nhận ra điều bất thường, mặt Hạ Thần đã ăn vài cú đấm, khóe mắt thâm tím, môi chảy máu, cổ áo sơ mi trên người bị xé rách.

Tạ Phản đánh đến đỏ cả mắt, mất kiểm soát hoàn toàn không giống anh.

Tạ Phản trước đây phóng túng bất cần, khó có thể bận tâm đến điều gì, đương nhiên cũng khó bị ai chọc giận. Mọi sóng gió anh đều đã trải qua, ngay cả khi Thái Sơn sụp đổ trước mặt anh cũng chưa từng thay đổi sắc mặt.

Ngay cả Tạ Phản cũng không thể nói rõ anh và Hạ Thần rốt cuộc có thù hận sâu đậm gì.

Toàn bộ cơn giận của anh rốt cuộc là đến từ đâu, rốt cuộc là vì ai.

Cô gái dưới thân anh đột nhiên bật ra một tiếng khóc nức nở nửa đau đớn nửa sung sướng, toàn thân không ngừng run rẩy, vai cô lên, một tay Tạ Phản giữ eo cô, tay kia luồn vào lòng bàn tay cô siết chặt: “Sao thế?”

Tô Y Man không nói gì, dù có sung sướng đến đâu cũng không lộ một từ.

Tạ Phản lại muốn nghe cô nói, ác ý khám phá sâu hơn: “Anh hỏi em làm sao?”

Tô Y Man không chịu nổi cách anh hành hạ như vậy, không ngừng muốn trốn tránh, nhưng

dưới thân là giường, cô không tìm được chút kẽ hở nào, buộc phải áp sát vào anh, mặt vùi vào hõm cổ anh thất thần rất lâu.

Tạ Phản trả lời thay cô: “l*n đ*nh rồi à?”

Tai cô cũng đỏ bừng.

Cảm giác đó kéo dài rất rất lâu, lâu đến mức cô cảm thấy mình sắp chết rồi. Cô không ngừng run rẩy, ngứa răng cắn vai anh, không để ý, dùng chút sức khiến vai anh chảy máu.

Bình Luận (0)
Comment