Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 113

Cô đã cố gắng hết sức để mình trở nên xinh đẹp, nghe lời, ngoan ngoãn, nhưng Tạ Phản vẫn không để mắt đến cô.

“Vậy Tô Y Man dựa vào cái gì?” Cô hỏi: “Tại sao cậu ấy được, còn tớ thì không?”

Tạ Phản thò tay vào túi quần tìm hộp thuốc lá, rút một điếu ngậm vào miệng. Chiếc bật lửa Tô Y Man vừa tặng anh, không đắt tiền, nhưng đối với cô ấy thì không hề rẻ.

Bánh răng cọ xát phát ra tiếng kêu nhẹ, thuốc lá được châm lửa, anh nhả ra làn khói không theo quy luật nào, và nói một câu: “Đừng tự đề cao bản thân, ngay cả tư cách để so sánh với A Man cô cũng không có.”

Sau khi Tạ Phản đi khỏi, Lý Hân vẫn đứng nguyên tại chỗ rất lâu, cho đến khi một người khác xuất hiện.

Đến bước này, Tô Y Man bình tĩnh hơn nhiều so với mình tưởng, cô còn có thể bình thản hỏi: “Chiếc áo sơ mi tớ để trong tủ quần áo đó, có phải cậu đã lợi dụng lúc đến nhà tớ chơi để lấy rồi tặng cho Hạ Thần không?”

Cô nói là “lấy”, chỉ một từ đã giữ lại thể diện cho người ta rất nhiều. Nhưng mặt mũi đã bị xé toạc rồi, Lý Hân còn quan tâm gì đến những điều này nữa: “Đúng, là tớ trộm, cũng là tớ tự ý tặng Hạ Thần dưới danh nghĩa cậu.”

Cổ họng Tô Y Man đắng chát: “Cậu thích Tạ Phản tại sao không nói với tớ sớm hơn?”

“Nói với cậu thì có ích gì, cậu có thể nhường anh ấy cho tớ sao?” Lý Hân lau đi nước mắt vừa chảy trước mặt Tạ Phản: “À đúng rồi, tớ nhớ cậu từng hứa, nếu một ngày tớ thích ai, cậu sẽ giúp tớ theo đuổi anh ấy mà.”

“Là cậu lừa tớ nói như vậy.”

“Nhưng cậu đồng ý rồi.” Lý Hân hoàn toàn không giả vờ nữa: “Y Man, không phải cậu hay nói tớ là bạn thân nhất của cậu sao? Nếu cậu thực sự coi tớ là bạn thì hãy nhường Tạ Phản cho tớ đi.”

Có lẽ vì tính cách khép kín của mình, Tô Y Man từ cấp hai đã rất khó kết bạn. Vì vậy, khi Lý Hân chủ động làm bạn, trong giờ thể dục cùng tập luyện nhóm với cô, buổi trưa rủ cô đi ăn, cuối tuần nghỉ lễ rủ cô đi dạo phố, cô đã nghĩ mình đã có một người bạn chân thành.

Hóa ra chỉ là một sự lợi dụng.

Cô chẳng qua chỉ bị coi là cái thang để bắc cầu, mục đích thực sự của Lý Hân từ đầu đến cuối là Tạ Phản, cô ấy muốn gần Tạ Phản hơn, muốn có một lý do để gặp Tạ Phản, muốn chen chân vào vòng tròn của Tạ Phản.

“Vừa nãy cậu đã tỏ tình với anh ấy rồi đấy thôi.” Thái độ của Tô Y Man thay đổi chóng mặt, ánh mắt cũng vậy: “Có bản lĩnh thì tự mình đi giành lấy đi.”

“Cậu tưởng cậu là bạn gái cậu ấy thì ghê gớm lắm sao?” Sự ghen tị tiềm ẩn bấy lâu của Lý Hân cuối cùng tối nay cũng có cơ hội lộ diện.

“Cậu nghĩ cậu có thể ở bên cậu ấy được bao lâu? Cả đời sao? Đừng ngây thơ nữa Tô Y Man, đã là người trưởng thành rồi, suy nghĩ cũng nên chín chắn hơn đi chứ. Cậu và cậu ấy là người của hai thế giới, giống như hai đường thẳng giao nhau, sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi sẽ là sự chia ly vĩnh viễn.”

“Chuyện của tớ và anh ấy không cần cậu phải bận tâm.”

“Tớ tốt bụng mới nhắc nhở cậu…” Lý Hân thở dài thần bí: “Tô Y Man, cậu căn bản không biết thân phận thực sự của Tạ Phản là gì, cậu ấy xa vời hơn cậu tưởng nhiều. Mấy ngày nay cậu và cậu ấy khó gặp nhau lắm đúng không?

Để tớ nói cho cậu biết tại sao nhé. Gia đình cậu ấy không đồng cậu ấy và cậu yêu đương nên đã giam lỏng cấy ấy. Nếu hôm nay không phải sinh nhật cậu ấy, cậu ấy vẫn còn bị giam ở nhà đấy.”

Tô Y Man bị sốc nhưng vẫn không thể gạt bỏ được lớp màn sương trước mắt để tìm ra hướng đi đúng đắn. Quả thực là thế giới cô nhìn thấy quá nhỏ bé, xã hội cô tiếp xúc quá nông cạn, cô không hề nghĩ rằng gia đình thứ mà Tạ Phản sở hữu không chỉ là tiền bạc.

“Tớ không muốn nói chuyện này với cậu nữa…” Cô vẫn ngây thơ nói: “Bây giờ cậu cùng tớ đi tìm Tạ Phản, nói rõ chuyện chiếc áo đi.”

“Rồi sao nữa, để Hạ Thần trả lại áo cho Tạ Phản sao? Cậu nghĩ Tạ Phản còn muốn một chiếc áo đã bị người khác mặc rồi sao?”

Tô Y Man im lặng.

“Chỉ là một chiếc áo sơ mi một nghìn tệ thôi, đối với Tạ Phản nó chẳng khác gì rác rưởi, cậu ấy sẽ không để tâm đâu.” Lý Hân sửa lại mái tóc bị gió thổi rối: “Cậu kéo tớ đi giải thích, điều đó hoàn toàn vô nghĩa.”

“Vô nghĩa cậu cũng phải đi!”

Tô Y Man bị chọc tức, kiên quyết kéo Lý Hân đi tìm người. Nhưng sức cô yếu, Lý Hân chỉ cần đẩy nhẹ một cái là cô đã ngã ngửa ra sau, bị ngã một cú đau.

“Cậu vừa nói để tớ tự giành lấy Tạ Phản mà.” Lý Hân đứng đó, nhìn cô đang ngã dưới đất: “Dù tớ không giành được cậu ấy, tớ cũng sẽ đợi xem cậu và cậu ấy sẽ có kết cục ra sao.”

Lý Hân bỏ đi, tình bạn này cũng hoàn toàn chấm dứt. Đó là lần đầu tiên Tô Y Man cảm nhận được lòng người khó đoán, rất nhiều người nhìn bề ngoài là một kiểu, thực chất khi lột bỏ lớp ngụy trang, lại là một kiểu khác.

Cô bò dậy từ dưới đất, định tự đi tìm Tạ Phản nói rõ cô không hề tặng quà cho bất kỳ chàng trai nào khác, và cũng không nhớ sinh nhật của bất kỳ chàng trai nào ngoài anh nhưng khi cô quay lại phòng riêng, bên trong đang hỗn loạn, người bên ngoài đang can ngăn, người bên trong thì đánh nhau loạn xạ.

Hai người đang đánh nhau là Tạ Phản và Hạ Thần.

Nói đúng hơn là Tạ Phản đánh Hạ Thần. Hạ Thần không cao bằng Tạ Phản, sức không khỏe bằng Tạ Phản, phản xạ tự vệ càng không bằng Tạ Phản, dù cũng có đánh trả vài cú, nhưng phần lớn là mặt mũi và thân thể cậu ta bị thương.

Không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chỉ thấy Tạ Phản đã đánh đến đỏ cả mắt.

Nắm đấm cứng như sắt của Tạ Phản không ngừng giáng xuống người Hạ Thần, mặc kệ ai can ngăn cũng không nghe, như thể đã hoàn toàn mất lý trí, hôm nay phải đánh chết người ta mới hả giận.

Tô Y Man chạy đến ngăn anh, thật kỳ lạ, người mà ai cũng không giữ được, cô vừa xuất hiện đã ngăn được.

“Tạ Phản, đừng đánh nữa.” Cô nhìn vào mắt anh: “Đừng đánh nữa mà.”

Má Tạ Phản bị rách một chút, vệt máu đỏ tươi khiến cả người anh càng thêm sát khí và đáng sợ. Ánh mắt lạnh như băng lườm Hạ Thần một cái, nắm lấy Tô Y Man quay người đi.

Tô Y Man lảo đảo đi bên cạnh anh, nhìn khuôn mặt bị thương của anh, lòng đau xót: “Vừa rồi xảy ra chuyện gì, sao anh và Hạ Thần lại đánh nhau?”

Tạ Phản không nói gì, chỉ đẩy cô vào thang máy, cửa thang máy còn chưa đóng, môi anh đã áp xuống.

Lưng Tô Y Man đập vào thành thang máy, khi đầu cô sắp va vào thì được tay anh đỡ lại.

Hơi thở bị cướp đi, mắt cô vô thức nhắm lại, mũi ngập tràn mùi hương bạc hà lạnh lùng trên người anh.

Thang máy lên đến tầng cao nhất, Tạ Phản chỉ dùng một tay ôm Tô Y Man từ dưới đất lên, đi vào một căn hộ suite.

Tô Y Man bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, hai chân mềm nhũn, chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ném lên giường, đệm lò xo bật lên một chút, cô vừa chống tay định ngồi dậy thì lại bị anh đè xuống, môi bị niêm phong lần nữa.

Bình Luận (0)
Comment