Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 112

Mọi người nhanh chóng nhận ra hai người này có vẻ xung khắc nhau vội vàng kéo Tạ Phản sang một bên uống rượu, pha trò để chuyện này mau qua.

Tô Y Man lòng đầy nghi hoặc tìm cơ hội Hạ Thần đứng một mình để nói chuyện.

Hạ Thần đang hóng gió trên sân thượng, cậu ta vừa uống vài ly rượu, tửu lượng không tốt lắm, mặt nóng bừng, đầu óc mơ hồ.

Tô Y Man lại nhìn chiếc áo sơ mi cậu ta đang mặc, thử hỏi: “Chiếc áo này cậu mua ở đâu vậy?”

“Chiếc này?” Hạ Thần cúi đầu nhìn: “Không phải cậu tặng tớ sao?”

“Cái gì? Cậu có nhầm không?”

“Mấy ngày trước là sinh nhật tớ…” Hạ Thần trông không giống đang nói dối: “Lý Hân đưa cho tớ chiếc áo này, nói là quà cậu nhờ cô ấy chuyển.”

Tô Y Man nghe thấy thì hoang mang, nhưng lại không muốn nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu.

Lý Hân làm sao có thể trộm đồ của cô rồi tự ý tặng cho Hạ Thần được?

“Chắc là có hiểu lầm…” Cô vốn định nói cô căn bản không biết sinh nhật cậu ta là ngày nào, nhưng lại thấy hơi tổn thương nên bỏ đi: “Chiếc áo này thực ra tớ mua định tặng Tạ Phản, Lý Hân cũng biết mà, tớ sẽ bảo cậu ấy đến nói chuyện với cậu.”

Cô chạy về phòng riêng tìm người, Lý Hân không có ở đó, có người nói cô ấy đã ra ngoài.

Cô lại đi ra ngoài tìm. Tìm khắp sân trước không thấy ai, lại đi ra sân sau. Sân sau có một cái ao, nghe nói lịch sử rất lâu đời, nước trong vắt như thuở ban đầu bên trong nuôi không ít cá cảnh, được tu sửa rất nên thơ.

Tô Y Man nhìn từ xa thấy hai người đang đứng nói chuyện bên bờ ao, trong đó chàng trai rất cao, dáng người thon dài thẳng tắp, là người mà cô có thể nhận ra ngay lập tức dù ánh sáng không cần quá rõ ràng.

Cô gái là Lý Hân, trước khi đến cô ấy đã mất hai giờ để trang điểm, ba giờ để chọn quần áo. Nước hoa là do cô ấy nhờ người mua ở Pháp, nghe nói có tác dụng quyến rũ đàn ông, chỉ cần xịt nhẹ một cái, chắc chắn sẽ khiến đàn ông mê mẩn.

Nhưng tiếc là lại không có tác dụng gì với Tạ Phản, cô đã đứng gần anh như vậy, nói chuyện lâu như vậy, nhưng Tạ Phản vẫn lạnh lùng như thường, thậm chí càng ngày càng mất kiên nhẫn, dưới ánh trăng dịu dàng liếc nhìn cô ấy lạnh lẽo: “Rốt cuộc muốn nói gì, đừng vòng vo tam quốc, nói thẳng đi.”

“Tớ chỉ muốn giải thích một chút, lúc Y Man mua chiếc áo sơ mi đó thực sự nói là muốn tặng cho cậu.”

Nghe thấy câu này của Lý Hân, Tô Y Man dừng bước. Cô đang ở trong một hành lang có mái che, đi tiếp là bị cây cối che khuất, người phía trước không nhìn thấy cô.

“Nhưng không hiểu sao sau đó cậu ấy lại đổi ý, nói muốn tặng chiếc áo đó làm quà sinh nhật cho Hạ Thần.”

Lý Hân diễn vẻ ngây thơ: “Tạ Phản, cậu không giận chứ? Tớ nghĩ Y Man và Hạ Thần cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi, dù gần đây có đi gần nhau hơn một chút cũng không chứng minh được gì.”

Tạ Phản nghiêng đầu tức tối đẩy má, hai giây sau, cười vô cảm một tiếng rồi quay lại nhìn cô: “Cô rảnh lắm à?”

Lý Hân ngạc nhiên.

“Cô cố tình gọi tôi ra đây nói những điều này, A Man có biết không?”

“…” Lý Hân tưởng rằng những toan tính nhỏ nhen giữa con gái với nhau Tạ Phản sẽ không nhìn ra. Cô rõ ràng đã đánh giá thấp anh.

“Cô ấy không biết gì hết, chỉ biết cô là người bạn tốt nhất của cô ấy.” Tạ Phản nghĩ đến cô ngốc đó, bản thân anh cũng không nhận ra trong mắt mình đã có thêm một tầng thương xót: “Kết quả cô lại lén lút đến tìm tôi nói những điều này. Cô muốn chứng minh điều gì? Muốn tôi nghi ngờ A Man và Hạ Thần có gì với nhau sao?”

Lý Hân không nói nên lời.

“Đừng trẻ con nữa.” Tạ Phản quay người định đi.

Chưa đi được vài bước, Lý Hân gọi anh lại: “Tạ Phản!”

Cô ấy chạy đến trước mặt anh, giấu giếm lâu như vậy, cô ấy không thể tiếp tục giấu nữa: “Cậu biết mà, tớ thích cậu.”

Tạ Phản không nói gì, Tô Y Man ẩn mình sau lùm cây không xa sửng sốt như bị sét đánh.

Lý Hân nhìn ra câu trả lời: “Chắc chắn cậu biết.”

Nước mắt cô ấy từ từ trào ra: “Tớ vẫn luôn muốn hỏi nếu Tô Y Man có thể vậy sao cậu không thể cho tớ một cơ hội?”

Kiểu con gái, kiểu lời tỏ tình này Tạ Phản đã thấy và nghe nhiều rồi, trên mặt không hề dao động: “Đây là lý do cô làm bạn với A Man à?”

“Đúng vậy. Ngay từ đầu tớ đã có mục đích, tớ thấy cậu giải vây cho cậu ấy.”

Cô nhắc đến chuyện xảy ra không lâu sau khi vào cấp ba.

Tạ Phản không giữ thể diện cho cô nữa: “Hôm đó Vương Thiều Nghiên bị mất kẹp tóc, cô ta nghi là Tô Y Man lấy nhưng thực ra người lợi dụng tiết thể dục chạy vào lớp trộm kẹp tóc chính là cô.”

Lý Hân bất ngờ vì anh lại biết chuyện đó, tay nắm chặt.

“Kể cả bức ảnh mượn góc tôi và A Man ở văn phòng cuối năm lớp mười một cũng là cô chụp. Cô muốn đẩy A Man vào tâm điểm, để Tưởng Duyệt Phù và Vương Thiều Nghiên những người đó chú ý đến cô ấy như một mối đe dọa, để họ bắt nạt cô ấy. Và năm lớp mười hai, trong số những người tiết lộ thân thế của cô ấy trên diễn đàn trường cũng có cả cô nữa.”

Sắc mặt Lý Hân trắng bệch: “Cậu đã biết từ lâu tại sao không vạch trần tớ?”

“A Man coi cô là người bạn duy nhất. Nếu tôi vạch trần, cô ấy sẽ buồn.”

Vì vậy trước khi Lý Hân chưa thực sự gây tổn hại đến Tô Y Man, Tạ Phản tạm thời không muốn quản, và còn muốn xem cô ta có thể giả vờ đến khi nào.

Phán đoán của Tạ Phản hoàn toàn không sai, anh gần như đã tính toán thấu đáo lòng người, mọi ý đồ xấu của Lý Hân, anh đều dễ dàng nhìn ra.

“Cậu nói đúng, ảnh là tớ chụp, chiếc kẹp tóc rất đắt tiền của Vương Thiều Nghiên cũng là tớ trộm…”

Cuối cùng cô cũng nói hết ra: “Tớ không thích Vương Thiều Nghiên, cô ta hống hách, lại còn luôn quấn lấy cậu. Có lần tớ thấy cô ta cố ý khoe khoang để mọi người biết một chiếc kẹp tóc nhỏ trên đầu cô ta cũng trị giá mấy chục nghìn tệ.

Tớ đã lợi dụng tiết thể dục để trộm chiếc kẹp tóc cô ta để quên trên bàn. Trộm xong tớ rất sợ, nhưng Vương Thiều Nghiên không nghi ngờ tớ, còn vu oan cho Tô Y Man là kẻ trộm. Rồi cậu đến…”

Nói đến đây, Lý Hân có vẻ thất vọng: “Tớ thấy cậu bênh vực Tô Y Man, tớ thực sự rất ghen tị với cậu ấy. Tớ còn ảo tưởng giá lúc đó người cậu giúp đỡ là tớ thì tốt biết mấy.”

Cô ấy nhìn Tạ Phản, nước mắt lưng tròng: “Tớ thực sự rất thích cậu, thích cậu từ rất lâu rồi.”

Tạ Phản vẫn giữ vẻ lạnh như băng: “Chuyện hôm nay tôi có thể coi như chưa từng nghe. A Man không cần người bạn như cô, sau này tránh xa cô ấy ra.”

“Rốt cuộc cậu thích cậu ấy ở điểm nào? Cậu ấy rõ ràng rất bình thường mà.”

Lý Hân không cần gì nữa, mọi thể diện, mọi lòng tự trọng cô ấy đều không cần, cô ấy chỉ muốn Tạ Phản: “Cậu cho tớ một cơ hội được không, tớ không tham lam đâu, cậu coi tớ như một thứ tiêu khiển cũng được, chỉ cần cậu cần, tớ luôn sẵn sàng.”

“Tiêu khiển?” Tạ Phản cười lạnh: “Cô không đủ tư cách.”

Lòng Lý Hân như dao cắt.

Bình Luận (0)
Comment