Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 111

Chuyện Tô Húc Hồng muốn đưa Nhữ Trân sang Mỹ sống không phải là ý định đột ngột hôm nay, mà đã được lên kế hoạch từ lâu.

Sự nghiệp của ông hiện tại chủ yếu phát triển ở Mỹ, đã có nền tảng rất vững chắc, cuộc sống cũng đã được sắp xếp, xét về mọi mặt đều là lựa chọn tốt nhất, Nhữ Trân không có lý do gì để không đi cùng ông.

“A Man, ba nghĩ con có thể thử suy nghĩ lại.” Tô Húc Hồng không đành lòng để con gái một mình ở trong nước: “Ba nghĩ cho tương lai của con, mới muốn con đến Đại học Hán Phất.”

“Ba, ba không cần nói nữa, con đã quyết định rồi, ngoài Đại học Bắc Kinh ra con sẽ không đi đâu cả.”

Tô Húc Hồng thở dài: “Vậy được rồi, vài ngày nữa ba sẽ đi xem gần Đại học Bắc Kinh có căn nhà nào phù hợp không, mua cho con một căn, ngày nghỉ con có thể đến đó ở.”

Chủ đề về việc học đại học kết thúc tại đây, Tô Y Man trở về phòng, tắm rửa qua loa thay quần áo, định ra ngoài hẹn hò với Tạ Phản nhưng khi cầm điện thoại, lại thấy anh gửi đến một tin nhắn: [Có việc đột xuất, tối nay không cần đến.]

Tô Y Man bỏ qua sự thất vọng của mình, cởi bộ quần áo vừa thay ra, mặc lại bộ đồ ngủ ở nhà.

Sau ngày hôm đó, cô có một thời gian không gặp Tạ Phản. Hai người cũng ít nhắn tin WeChat, chủ yếu là vì Tạ Phản lười nhắn.

Anh chưa bao giờ là người coi trọng tình yêu, cũng không phải là người sẽ nhung nhớ người khác.

Trong cuộc tình này, người say đắm hơn từ đầu đến cuối đều là Tô Y Man.

Lần gặp lại Tạ Phản là trong tiệc sinh nhật mười chín tuổi của anh, địa điểm là một câu lạc bộ tư nhân trên phố Trường An. Xung quanh là những con hẻm cổ kính được sửa sang hoàn hảo, cành liễu rủ che khuất tường đỏ ngói xanh, đẹp như tranh vẽ.

Vào ngày làm việc, hiếm hoi không có nhiều khách du lịch, trong đó có vài cô gái ăn mặc sành điệu, xinh đẹp đứng trước một cánh cổng đỏ cổ kính chụp ảnh, tiếng cười nói không ngớt.

Tô Y Man đang loay hoay tìm đường, cánh cổng đó đột nhiên được mở ra, Tạ Phản bước ra từ bên trong. Các cô gái dừng tạo dáng chụp ảnh, môi hơi hé, mắt nhìn thẳng, ngẩn ngơ nhìn không chớp mắt, thì thầm với nhau: “Anh này đẹp trai quá đi mất!”

Tạ Phản kéo Tô Y Man đang định đi tiếp bằng một tay từ phía sau, ôm cô vào lòng: “Còn muốn đi đâu nữa?”

“Tạ Phản!” Tô Y Man đã không gặp anh mấy ngày rồi, vừa nhìn thấy anh, mắt cô đã sáng rực như chứa đầy sao: “Địa chỉ anh gửi phức tạp quá, vừa nãy định vị dẫn em đến một bức tường.”

“Cái định vị vớ vẩn gì thế, xóa đi.”

Tạ Phản dẫn cô vào cánh cổng màu đỏ son đó, mấy cô gái bên ngoài không ngừng nhìn vào, nhưng chỉ thấy một bức bình phong, định tiếp tục nhìn thì có người đóng cửa lại.

Đi vòng qua bức bình phong, bên trong là một tòa nhà ba tầng theo phong cách cổ điển hiện đại. Có khá nhiều người đến, cơ bản đều tập trung trong một phòng riêng ở tầng hai. Lý Hân cũng ở đó, cô ấy lấy được vé mời vào cửa hôm nay với tư cách là bạn của Tô Y Man, ngoài ra còn tiện mời cả Hạ Thần, lấy lý do là Hạ Thần và cô ấy có khả năng phát triển thành người yêu.

Tô Y Man thấy cô ấy ngồi một mình, tìm quanh phòng hỏi: “Hạ Thần đâu, sao cậu ấy không đến?”

Lý Hân nhìn Tạ Phản, hắng giọng: “Sao cậu quan tâm Hạ Thần thế?”

“Không phải cậu nói cậu với cậu ấy có gì à.”

“Thì đúng là vậy.” Lý Hân nếm một ngụm cocktail: “Cậu ấy có chút việc bị chậm, lát nữa sẽ đến ngay.”

Tô Y Man không hỏi nữa, mở chiếc túi đeo chéo ra nhìn. Bên trong có một hộp quà, nhưng không phải chiếc áo sơ mi trắng cô đã lên kế hoạch tặng Tạ Phản từ lâu.

Trước khi đến cô đã tìm mãi trong tủ quần áo, lật đi lật lại mấy lần cũng không tìm thấy chiếc áo sơ mi trắng đã mua ở trung tâm thương mại. Mua lại thì không kịp, cô đành lấy chiếc bật lửa mà cô đã chuẩn bị làm quà sinh nhật tuổi trưởng thành cho Tạ Phản năm ngoái nhưng chưa kịp tặng.

Cô không hiểu tại sao chiếc áo sơ mi đó lại đột nhiên biến đâu mất, rõ ràng nó được đặt ngay ngắn trong tủ quần áo. Cô đã chọn lựa rất kỹ mới mua chiếc áo đó, tưởng tượng nếu Tạ Phản mặc vào chắc chắn sẽ rất đẹp.

Quà mọi người tặng Tạ Phản toàn là hàng hiệu cao cấp, cô không thể so sánh được, cô cũng không muốn bon chen, làm trong khả năng của mình là được. Nếu đã vậy, cô nghĩ tặng bật lửa hay áo sơ mi cũng như nhau.

Nhưng khi cô tặng chiếc bật lửa ra cô thấy rõ ràng sắc mặt Tạ Phản trầm xuống.

Cô nghĩ là mình nhìn nhầm. Đúng lúc này, cửa phòng riêng bị đẩy ra, một nhân viên phục vụ dẫn Hạ Thần bước vào.

Hạ Thần mặc một chiếc áo sơ mi trắng.

Áo sơ mi trắng không hiếm, thiết kế cũng không khác biệt nhiều. Nhưng chiếc áo Tô Y Man mua cũng có một chiếc khuy măng sét màu đen khá độc đáo, mặt kính bên trong khắc hình bông tuyết bằng kim loại tinh xảo. Ngoài ra, ở vị trí ngực áo sơ mi có thêu một bông hồng đen.

Tất cả những chi tiết này đều khớp.

Trong mắt Hạ Thần có một sự khiêu khích nhỏ nhưng không khó để nhận ra, cậu ta nói với Tạ Phản: “Xin lỗi nhé, tôi đến muộn, không làm lỡ chuyện gì chứ?”

Ánh sáng trong phòng không rõ ràng lắm nhưng cũng đủ để Tạ Phản nhìn rõ kiểu dáng khuy măng sét và chi tiết thêu. Ánh mắt anh đã không thể dùng từ lạnh lùng để miêu tả nữa: “Cậu có đến hay không cũng chẳng làm lỡ chuyện gì.”

Hạ Thần cười: “Ở đây có người tôi muốn gặp, đương nhiên tôi phải đến.”

Mọi người đều nghĩ người cậu ta nói là Lý Hân, chỉ có Tạ Phản biết từ đầu đến cuối cậu ta có ý đồ gì với ai.

Anh tiến một bước về phía Hạ Thần, ánh mắt áp chế.

Hạ Thần cao một mét tám tư, không thấp, nhưng vẫn thấp hơn Tạ Phản vài centimet. Bị áp đảo về chiều cao, lại càng bị áp đảo về khí thế.

Một khi Tạ Phản thực sự nổi giận, áp suất xung quanh anh khiến người ta rợn người: “Hạ Thần, cứ thử không biết tự lượng sức tiếp đi, miễn là không sợ chết.”

Bình Luận (0)
Comment