Nơi đó rất kỳ lạ, vị trí địa lý đắc địa, gần như nằm ở trung tâm của Bắc Kinh nhưng trên bản đồ lại không thể tìm thấy, kết quả tìm kiếm trống không, địa chỉ Đinh Dĩnh Tây gửi cho cô cũng chỉ đề cập đến tên một con phố.
Cô bắt xe đi đến đó, còn cách hai kilômét thì tài xế không dám lái xe tiếp, nhất quyết bắt cô xuống xe.
Tô Y Man đi bộ đến, trên đường có lác đác vài du khách nghe danh đến nhưng tất cả đều run sợ và cẩn thận, sợ bị cảnh sát chìm để mắt tới.
Cô tuy sống ở Bắc Kinh nhưng không hiểu rõ nơi này, thỉnh thoảng nghe nói cũng không để tâm. Dù sao thì quá xa vời với cuộc sống của cô, cô không cần thiết phải quan tâm.
Trước đây, cổng cũng có cảnh vệ và nhiều cảnh sát chìm, nhưng con đường trước cổng cho phép người qua lại, chỉ cần không nán lại quá lâu nhưng hôm nay không biết vì sao sự canh gác lại trở nên nghiêm ngặt hơn, đã phong tỏa đường từ rất xa, điều này khiến những người cố tình đến check-in chỉ có thể nhìn từ xa.
Tô Y Man đứng ở ngã tư đường như những người qua đường khác, gọi điện thoại cho Đinh Dĩnh Tây. Không lâu sau có một chiếc xe đến đón, cửa sổ sau hạ xuống, mặt Đinh Dĩnh Tây xuất hiện bên trong: “Y Man, lên xe đi.”
Chiếc xe đi thông suốt không gặp trở ngại nào lái vào nơi chỉ xuất hiện trong truyền thuyết có cảnh sát canh gác.
Áp lực rất lớn. Đó là một loại áp lực bẩm sinh, tồn tại mà không cần bất kỳ tác nhân bên ngoài nào thúc đẩy, khiến người ta một khi ở sâu trong đó sẽ vô thức nín thở, không dám thở mạnh một tiếng.
Tô Y Man mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, nhưng không thể chắc chắn.
Cô hỏi Đinh Dĩnh Tây: “Cậu đưa tôi đến đây làm gì?”
“Cô khá tò mò về thân thế gia đình Tạ Phản đúng không?” Đinh Dĩnh Tây cho xe dừng lại, tay chỉ về phía trước: “Người đến rồi.”
Tô Y Man nhìn theo.
Một chiếc Audi A6 màu đen lái đến, biển số xe cực kỳ hiếm. Tim cô theo sự xuất hiện của chiếc xe này treo cao lên, vừa có thể dự đoán được điều gì, lại vừa sợ phải tận mắt nhìn thấy.
Chiếc xe dừng lại ở vị trí quy định, có người tiến đến giúp mở cửa sau ngày.
Khi nhìn thấy người bước xuống từ xe, Tô Y Man cũng thấy thế giới mà cô tự cho là đúng của mình bắt đầu xảy ra chấn động lớn không kiểm soát được từ khoảnh khắc này.
Tạ Phản mặc vest, quần tây đen và áo sơ mi trắng cắt may vừa vặn, cà vạt thắt gọn gàng.
Khác hẳn vẻ lười biếng thường ngày, hôm nay anh nghiêm túc chỉnh tề, toát ra một khí chất cực kỳ mạnh mẽ vô tình, phong thái trưởng thành điềm đạm.
Cùng xuất hiện với Tạ Phản còn có Tạ Hồng Chấn, mặc một chiếc áo khoác hành chính, vẻ mặt nghiêm nghị. Rõ ràng ông cực kỳ quen thuộc với nơi này, vừa nói gì đó với Tạ Phản vừa dẫn anh đi vào. Có vài người cũng mặc áo khoác màu xám đến bắt tay Tạ Hồng Chấn xã giao, sau đó cười nói gì đó với Tạ Phản, Tạ Phản đều ung dung đáp lại từng người.
Vì lý do quy định, những người này không lái xe quá đắt, không mặc quần áo quá đắt tiền, nhưng khí chất của người bề trên vẫn hiển lộ rõ ràng. Đó là một sự tồn tại mà người bình thường không thể với tới, là cảm giác dù đứng đối diện, cũng sẽ thấy đối phương và mình thuộc hai thế giới hoàn toàn khác biệt.
Cho đến khi bóng dáng những người đó, bao gồm cả Tạ Phản, biến mất, Đinh Dĩnh Tây mới lên tiếng: “Hiểu chưa? Tại sao suốt ba năm cấp ba không ai dám tiết lộ thân thế gia đình Tạ Phản, tại sao tất cả mọi người đều nghĩ cô và Tạ Phản không thể bên nhau lâu dài.”
Cô quay đầu nhìn Tô Y Man mặt trắng bệch, tay chống trán, móng tay dài được làm cầu kỳ khẽ chạm vào thái dương: “Bây giờ cô còn nghĩ khoảng cách giai cấp giữa cô và anh ấy có thể vượt qua được bằng sự nỗ lực không?”
Trời quang mây tạnh, không một gợn mây, nhưng Tô Y Man lại nghe thấy một tiếng ầm ầm, một tiếng sấm sét khổng lồ đã xé tan tình yêu tự huyễn của cô.
Mọi thứ đều có câu trả lời. Tại sao không ai dám dòm ngó gia tộc Tạ Phản dù có tra ra được chút manh mối cũng không bao giờ dám nói.
Tại sao những người xung quanh Tạ Phản, không một ai tin rằng cô và Tạ Phản có thể bên nhau lâu dài.
Tại sao Tạ Phản đối với cô luôn thoáng đến thoáng đi, hình như có chút thích, nhưng chưa bao giờ yêu sâu đậm.
Cuối cùng cô cũng đã biết, hóa ra Bắc Kinh nằm sâu trong nội địa cũng có biển.
Tạ Phản nói đi ngắm biển…
Hóa ra là cái biển này.
Sau đó trợ lý Dương lại gọi điện thoại một lần nữa, cô ta nghĩ lần này Tô Y Man dù thế nào cũng sẽ biết khó mà lui, nhưng cô gái đó thật sự cứng đầu một cách phi thường, câu nói vẫn chỉ có một: “Bảo Tạ Phản đến nói chia tay với cháu.”
Tạ Phản gần đây có việc bận phải đến gần cuối tháng Tám mới rảnh rỗi được. Hôm đó vừa hay là Thất Tịch, anh gọi Tô Y Man ra ngoài ăn cơm.
Anh dường như không biết gia đình mình đã gây áp lực cho Tô Y Man, Tô Y Man cũng không đề cập, vẫn giao tiếp với anh bình thường.
Chuyện Đinh Dĩnh Tây cho cô xem, cô cũng không nói, chỉ hỏi anh như thường lệ: “Tạ Phản, công ty anh đưa em đến lần trước là của cô anh đúng không, vậy ba mẹ anh làm gì?”
Cô thấy ánh mắt Tạ Phản thoáng qua một chút thay đổi không thể nhận ra, lông mày hạ xuống, vài giây sau nói: “Cũng thế, là doanh nhân bình thường thôi.”
Phải chi thực sự là gia đình kinh doanh bình thường thì tốt rồi.
Tô Y Man sẽ không cảm thấy xa cách anh đến vậy. Rõ ràng đang đứng cạnh anh, nhưng vẫn quá xa nhưng cô vẫn ôm một chút ảo tưởng, tin rằng chỉ cần có tình yêu, mọi khó khăn sẽ không còn là khó khăn.
Cô không hề nghĩ rằng giữa cô và Tạ Phản ngay cả tình yêu cũng không có.
Buổi hẹn hò vẫn đơn điệu như trước, không có xem phim, không có hoa, không có gì cả, chỉ có một bữa tối thịnh soạn lấp đầy bụng.
Cô tự biết mình là người say đắm hơn trong mối quan hệ này nên từ lâu đã không dám đòi hỏi quá nhiều. Chỉ cần có thể ở bên Tạ Phản, chỉ cần có thể nhìn thấy anh, được anh nắm tay là đủ rồi.
Nhưng đôi khi cũng cảm thấy tiếc nuối. Khi cô đi bên cạnh Tạ Phản, quay đầu nhìn những cô gái trên phố nhận được bó hoa to của bạn trai. Cô cảm thấy đáng tiếc, trong ngày Thất Tịch đầu tiên ở bên Tạ Phản, cô thậm chí không nhận được một bông hoa.