Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 10

Tô Y Man không biết phải làm cách nào để trả lại chiếc mũ cho Tạ Phản.

Nếu đến thẳng lớp 1 tìm anh, cô sẽ bị coi là mượn cớ trả đồ để gặp Tạ Phản. Mặc dù cô đúng thực sự muốn gặp anh, rất thích anh, nhưng cũng không dám để người khác phát hiện ra tâm tư của mình.

Nghĩ đi nghĩ lại cô quyết định trả cho anh khi anh đang chơi bóng nhưng khi đến nơi, sân bóng rổ bị rất nhiều nữ sinh vây kín, tất cả đều đang đợi để đưa nước cho Tạ Phản.

Cách này càng không ổn. Cô giấu chiếc mũ, lén lút rời đi như lúc cô đến.

Chiếc mũ lưỡi trai nằm trong cặp sách hai ngày, cô vẫn không tìm được cơ hội.

Buổi trưa cô cùng Lý Hân đi ăn ở căng tin.

Nghe nói hôm nay sẽ có kết quả thi tháng, cô căng thẳng từ sáng sớm đến giờ, không có tâm trạng ăn uống, ăn không vào, chỉ gọi một phần cơm chiên nhỏ ở quầy.

Đang bưng khay tìm chỗ ngồi, Tưởng Duyệt Phù và vài cô bạn thân đi tới, còn có hai nam sinh đi sau như vệ sĩ, cả nhóm rất khí thế.

Tưởng Duyệt Phù xinh đẹp, khi cười có hai lúm đồng tiền nhỏ: “Tô Y Man, ăn cơm cùng mình đi.”

“Không.” Tô Y Man định đi.

“Cùng ăn đi mà, mình đã giữ chỗ cho cậu rồi.”

Tưởng Duyệt Phù và những người xung quanh vây thành một vòng tròn khiến Tô Y Man không tìm được lối đi.

Thế trận lớn như vậy đã thu hút không ít người nhìn về phía này.

Lý Hân sợ hãi trốn sau Tô Y Man, thì thầm hỏi: “Y Man, cậu đắc tội gì với cậu ta à?”

“Cậu đi trước đi.” Tô Y Man không muốn liên lụy bạn.

“Cậu không sao chứ?”

“Không sao.”

Tô Y Man đợi bạn rời đi, ánh mắt bình tĩnh quay sang Tưởng Duyệt Phù: “Ngồi ở đâu?”

Người của Tưởng Duyệt Phù tránh sang một bên, tách ra một lối đi.

Tô Y Man đi theo, lúc gần đến nơi mới nhận ra nơi cô bị dẫn đến, Tạ Phản cũng ở đó.

Tạ Phản và bạn bè đang ngồi ở đó, rõ ràng mấy chàng trai đều mặc đồng phục học sinh cùng kiểu, nhưng chỉ có anh mặc là đẹp và nổi bật nhất trong đám đông.

Anh đẹp như thể không cùng một không gian với những người khác.

Bất kể ở đâu, có bao nhiêu người, Tô Y Man luôn có thể nhìn thấy anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tạ Phản đang nói gì đó với bạn bè, nhận ra có điều không ổn thì ngẩng đầu lên.

Tô Y Man né tránh ánh mắt của cả hai trước khi kịp chạm nhau, trái tim cô mỗi lần nhìn thấy anh là lại đập một cách không có tiền đồ.

Kỷ Hồng Sâm cũng ở đó, thấy cô đến thì khá vui vẻ: “Ơ, cậu không phải là…” Đến lúc này mới nhận ra mình còn không biết tên cô, bèn hỏi: “À đúng rồi, cậu tên gì?”

Tô Y Man chưa kịp trả lời, Tưởng Duyệt Phù đã bật cười, nụ cười ánh lên vẻ chế giễu:

“Cậu còn không biết cậu ấy à? Cậu ấy chính là người đứng cuối cùng toàn khối trong kỳ thi tháng lần trước đó, Tô Y Man.”

Hiện trường chỉ im lặng hai giây mà thôi, nhưng hai giây này lại như kéo dài vô tận trước mắt Tô Y Man khiến cô xấu hổ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Người phá vỡ sự im lặng là Tạ Phản.

Anh ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn Tưởng Duyệt Phù: “Người khác thi hạng mấy thì có liên quan gì đến cậu?”

Tạ Phản có một đôi mắt phượng rất lạnh, điều này khiến anh dù bình thường luôn có vẻ lười biếng, bất cần, nhưng chỉ cần anh hơi trầm xuống sẽ khiến người ta sợ hãi, không dám chọc vào anh nửa câu.

Tưởng Duyệt Phù ngạc nhiên há hốc miệng, không ngờ anh lại hỏi câu này.

Cô không hiểu tại sao anh lại lên tiếng bênh vực một cô gái hết sức bình thường như mình.

“Tớ chỉ nói sự thật thôi, không có ý gì khác.” Cô ta lảng tránh một cách nhẹ nhàng, đưa tay đẩy nhẹ vào lưng Tô Y Man: “Đứng làm gì, ngồi xuống.”

Khay thức ăn của Tô Y Man suýt nữa không giữ vững, cô lảo đảo ngồi xuống một chiếc ghế, đối diện chéo với cô là Tạ Phản.

Tưởng Duyệt Phù ngồi xuống bên cạnh Tạ Phản, đối diện với Tô Y Man: “Tô Y Man, cậu đừng hiểu lầm nhé, mình chỉ muốn kết bạn với cậu thôi.”

Tô Y Man cúi đầu. Vừa nãy cô thực sự lo lắng Tưởng Duyệt Phù sẽ làm gì, nhưng giờ toàn bộ tâm trí cô bị Tạ Phản chiếm lấy, cảm giác căng thẳng khi được ngồi cùng bàn với anh áp đảo hoàn toàn những cảm xúc khác.

“Cậu chỉ ăn ít thế thôi à.” Tưởng Duyệt Phù nhìn phần cơm chiên ít ỏi đáng thương trong khay của cô, đưa cho cô một bát thịt kho tàu cô ta vừa gọi: “Cái này cho cậu đấy, ăn đi.”

Mấy miếng thịt kho tàu trong bát đều đã bị người ta cắn rồi, phần thịt nạc đã bị ăn hết, chỉ còn lại toàn thịt mỡ.

Một sự sỉ nhục rõ rệt.

Tô Y Man muốn hất thẳng bát thịt này vào mặt Tưởng Duyệt Phù nhưng nếu làm vậy, sau đó chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự bắt nạt nghiêm trọng hơn.

Cô không có mạng lưới quan hệ rộng rãi và mạnh mẽ như Tưởng Duyệt Phù, phía sau Tưởng Duyệt Phù có biết bao người chống lưng, còn cô thì không.

Bình Luận (0)
Comment